Tác giả: Đường Thất Công Tử
Ngày cập nhật: 03:16 22/12/2015
Lượt xem: 1342359
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2359 lượt.
cũng khóc nức nở, ôm lấy ta nói: “Hai trăm năm nay con đi đâu, sao lại thành ra thế này…”.
Ta ngoẹo đầu, chắc là ma chướng rồi. Cho dù năm đó khi ở động Viêm Hoa, ta cùng Mặc Uyên suýt chút nữa thì đã hồn phách bay lên trời Ly Hận, mẹ ta cũng không đến nỗi như thế, huống hồ ta chưa từng ra khỏi Thanh Khâu đến hai tram năm. Ầy, vẫn là năm tram năm trước, Kình Thương phá vỡ chuông Đông Hoàng, ác chiến cùng hắn một trận, ta đã ngủ một giấc dài suốt hai tram mười hai năm.
Cục bột nhỏ “soàn soạt” chạy đến trước mặt bọn ta, rất ngây thơ trong sáng, hỏi: “Cha, sao người lại ôm cha nuôi?”.
Vừa nảy bị kinh sợ một trận, cho nên đường phố vốn ồn ào giờ đây trở nên yên ắng vô cùng, giọng nói non nớt của cục bột nhỏ vang lên vô cùng rõ ràng.
Đám người bán hang hai bên đường ban nãy vẫn còn bị hai con ngựa điên làm cho kinh sợ, ngay lập tức lia ánh mắt sáng quắc về phía bọn ta, ta cười khan “ha ha” hai tiếng, nhảy ra khỏi lòng Dạ Hoa, phủi phủi tay áo, nói: “Vừa nãy bị ngã, ha ha, bị ngã”.
Cục bột nhỏ thở phào nhẹ nhõm, nói: “May mà ngã vào lòng cha, nếu không cha nuôi dáng vẻ xinh đẹp như vậy, ngã xuống đất sẽ bị thương ở mặt, cha sẽ đau lòng chết mết ấy chứ, A Ly cũng sẽ đau lòng chết mất”. Nó nghĩ một lát, lại ngẩng mặt lên hỏi Dạ Hoa: “Cha, người nói xem có phải hay không?”.
Những ánh mắt sáng quắc lúc trước ngay tập tức lại đổ dồn sang phía Dạ Hoa, hắn coi như không thấy gì, hơi ngẩng cằm lên nói: “Đúng thế”.
Một cô nương bán bánh canh bên cạnh hoảng hốt nói: “Sống ngần này tuổi, giờ tôi mới thấy một đôi đoạn tụ bằng xương bằng thịt”. Phạch một tiếng, ta xòe cái quạt che nữa gương mặt, vội vàng lẫn vào dòng người. Cục bột nhỏ ở phía sau lớn tiếng gọi tới theo “cha nuôi, cha nuôi”, Dạ Hoa buồn cười bảo: “Đừng gọi mẫu thân, mẫu thân con đang xấu hổ đấy”.
Ta buồn bực không xiết, xấu hổ, xấu hổ, xấu hổ cái đầu cha nhà ngươi ấy.
Gần trưa, bọn ta chọn một tửu lâu gần hồ ở đầu phố dung bữa.
Dạ Hoa chọn một bàn ngay sát cử sổ trên lầu trên, gọi một bình rượu và mấy món ăn bình thường. A di đà Phật, may mà không có cá.
Làng gió trên mặt hồ phả tới, khiến lòng người khoải mái dể chịu biết bao.
Trong thời gian đợi thức ăn, cục bột nhỏ đem mấy món đồ chơi vừa mua được ban nãy bày ra bàn, ngắm nghía từng món từng món một. Trong đó có hai con tò he hình người, nặn rất tinh xảo.
Thức ăn vẫn chưa được bưng lên, tiểu nhị đã dẫn hai người tới bàn của chúng ta để ngồi ghép bàn. Đó là một đạo cô trẻ yểu điệu thướt tha, kẻ hầu theo sau nhìn hơi quen quen, ta ngẫm nghĩ một lúc, hình như đó chính là phu xe trên phố ban nãy.
Tiểu nhị cứ chắp tay khom lưng xin lỗi mãi.
Ta cứ tưởng chỉ là một bữa cơm mà thôi, huống hồ thực khách ở tửu lâu quả thực rất đông, bèn bế cục bột nhỏ ngồi cùng với mình, nhường chỗ cho hai người bọn họ.
Vị đạo cô đó tự rót cho mình một ly trà, uống hai ngụm rồi mới quay sang nhìn Dạ Hoa, làng môi khẽ nhếch lên, nhưng lại không nói gì nữa.
Cũng chẳng trách nàng ta, lúc này Dạ Hoar a dáng một vị thần quân lạnh lung, hoàn toàn khác xa với dáng vẻ thân thiện, hiền lành khi cầm muôi, xẻng đứng trước bếp xào nấu.
Ta giúp cục bột nhỏ cất từng món, từng món đồ chơi đang bày trên bàn.
Vị đạo cô đó lại nhấp một ngụm trà, ngẫm nghĩ rất lâu, dường như lần này đã quyết định nói ra.
Nàng ta nói: “Ban nãy trong chợ, may mà nhờ có tiên quân cứu giúp, nếu không Diệu Vân khó qua khỏi tai kiếp này”.
Ta kinh ngạc nhìn nàng ta, đến Dạ Hoa cũng thay đổi nét mặt.
Đạo cô Diệu Vân lập tức cúi đầu, khuôn mặt đỏ bừng, lan đến tận dái tai.
Đạo cô này không phải là một đạo cô bình thường, có thể nhìn a tiên thân của Dạ Hoa, lại còn biết được ban nãy là o Dạ Hoa làm phép. Có lẽ chỉ cần mười mấy năm nữa là nàng ta có thể thăng thiên được.
Dạ Hoa liếc nhìn nàng ta một cái, lại thay đổi nét mặt, thờ ơ nói: “Tiện tay thôi, cô nương không cần phải khách sáo”.
Dái tai của đạo cô Diệu Vân liền đỏ bừng, cắn môi khẽ nói: “Cái đưa tay của tiên quân, đối với Diệu Vân lại là đại ơn. Nhưng không biết, không biết, tiên quân có thể cho Diệu Vân biết tiên hiệu của tiên quân được chăng. Sau này Diệu Vân thăng thiên, sẽ tìm đến phủ của tiên quân để báo đáp ân tình này”.
A, đạo cô này, không phải nàng ta có tình ý chứ?
Lúc này ta bỗng nhớ ra quy củ thu nhận đồ đệ của núi Côn Luân, không câu nệ tuổi tác, xuất thân, miễn là không phải tiên nữ. Có lẽ Mặc Uyên năm xưa đã nếm trải chút cay đắng, sau đó mới ngộ ra được đạo lý này.
Bọn họ sinh ra đã có khuôn mặt đẹp, thực sự rất thu hút đào hoa.
Dạ Hoa nhấp một ngụm trà, vẫn lạnh lung nói: “Có nhân mới có quả, cô nương hôm nay nhận được quả báo tốt đẹp này, tất kiếp trước đã có thiện duyên, chứ chẳng liên quan gì tới bản quân. Cô nương đâu cần phải canh cánh trong lòng”.
Đạo lý này quả không sai, đạo cô Diệu Vân cắn môi hồi lâu, cuối cùng không nói được gì.
Cũng may khi nảy ta và cục bột nhỏ đã thu dọn hết đồ chơi trên mặt bàn, ngẩng đầu lên nhìn nàng ta cười cười, nàng ta cũng cười cười đáp lễ, lại nhìn sang cục bột nhỏ bên cạnh