Insane

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tân Hôn Phòng

Tân Hôn Phòng

Tác giả: Hà Lạc

Ngày cập nhật: 03:58 22/12/2015

Lượt xem: 1341808

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1808 lượt.

sẽ không bao giờ để cho con mình trở thành cậu bé chăn dê, bởi vì quanh đi quẩn lại mãi mãi cũng chỉ là cậu bé chăn dê mà thôi.
“Đúng vậy. Thực ra, anh từng có cơ hội về quê làm việc, nhưng anh do dự một hồi rồi lại từ bỏ. Từ nhỏ bố mẹ đã dặn chúng ta phải chăm chỉ học hành, nỗ lực phấn đấu, cố gắng hết mình để có thể đỗ vào đại học. Mục đích của đỗ đại học là gì chứ? Chính là tìm được việc làm tốt. Công việc hiện tại của anh đôi khi cũng thật buồn chán, nhưng đây đích thực là công việc mà anh yêu thích và em cũng yêu thích việc mình đang làm. Trước đây, anh không muốn mua nhà ở Bắc Kinh, nguyên nhân chủ yếu là do chi phí sinh hoạt rất cao, áp lực cũng lớn, hơn nữa sau này chắc gì chúng ta đã sống mãi ở Bắc Kinh. Nhưng về sau anh suy nghĩ kỹ lại, nếu không ở Bắc Kinh, chúng ta còn có thể đi đâu làm việc được nữa? Công việc của anh thuộc ngành IT[10'>, còn em làm trong ngành giải trí, nếu sống trong một thị trấn nhỏ sẽ rất khó có thể tìm được việc mà chúng ta yêu thích.”
[10'> Viết tắt của cụm từ Information Technology (công nghệ thông tin).
“Vậy chúng ta quyết một phen “sống chết tới cùng” ở Bắc Kinh nhé. Dù áp lực có lớn hơn nữa nhưng những người tỉnh lẻ bám trụ ở Bắc Kinh cũng không chỉ có mình hai chúng ta. Cùng chiến tuyến với chúng ta vẫn còn nhiều người lắm. Sợ gì chứ!” Tiểu Lạc rất có niềm tin vào tương lai, cuối cùng còn dùng một câu nói học được từ phim Hàn Quốc để cổ vũ tinh thần mình: “A – ZA, A – ZA, fighting!”
Đến lúc Trình Hạo và Tiểu Lạc phải trở lại Bắc Kinh, bà Lâm nhét vào tay hai người túi lớn túi nhỏ, phần nhiều đều là đồ ăn, có lạc mà Trình Hạo thích,cũng có cả món thịt viên đích thân bà Lâm làm mà Tiểu Lạc thích ăn nhất. Những thứ đồ này rất nặng, đi tàu hỏa thì không thuận tiện lắm. Tiểu Lạc cứ luôn nói không xách nổi, bảo mẹ để lại một ít, còn bà Lâm vẫn khăng khăng giữ nguyên ý kiến: “Về Bắc Kinh rồi có muốn ăn nhiều mấy món tươi ngon dân dã này cũng không có đâu. Cứ mang hết đi, nếu con không ăn thì Hạo Hạo ăn.”
Tiểu Lạc im lặng, mẹ nói như thể cô không cho Trình Hạo ăn vậy.
Tuy Trình Hạo biết những thực phẩm này ở Bắc Kinh cũng mua được nhưng không muốn phụ tấm lòng tốt của mẹ vợ tương lai nên anh nhận hết. Huống hồ chỗ lạc mà mẹ Tiểu Lạc bảo anh đem đi là đích thân bà đã mất hai buổi tối để bóc sạch hết vỏ. Thật xót xa cho tấm lòng của các bậc cha mẹ!
Thế là, khi về quê họ mang theo hai cái túi nhưng lúc lên đường trở lại Bắc Kinh thì đã biến thành bốn cái túi mất rồi. Hai cái túi ban đầu có một túi là quà Trình Hạo tặng nhạc phụ, nhạc mẫu tương lai. Vốn dĩ anh tưởng rằng sau khi tặng quà rồi thì chỉ còn lại một cái túi, như vậy có thể nhẹ nhàng, đủng đỉnh lên đường. Nào ngờ mẹ Tiểu Lạc lại nhiệt tình như thế nên anh không nỡ từ chối tấm chân tình ấy.
Trình Hạo chủ động làm người vận chuyển, lúc lên tàu anh vác cả bốn cái túi trên vai. Tiểu Lạc nhìn bộ dáng của anh, bất giác mỉm cười vì lúc này anh đâu còn chút phong thái nào giống minh tinh Hàn Quốc nữa.
Tiểu Lạc vừa cười vừa hát: “Đi bốn phương, đường xa xôi nước chảy mãi…”
Trải qua hơn mười tiếng đồng hồ lặn lội đường xa,cuối cùng hai người cũng về đến Bắc Kinh. Tiểu Lạc có cảm tình đặc biệt với Bắc Kinh. Lần đầu tiên đến đây, cô đã cảm thấy vùng đất này thật thân thiện, tuy nhiều lần gặp trắc trở trong quá trình làm việc, cũng phải dọn nhà không biết bao nhiêu lần như nhưng cô vẫn cảm thấy thành phố này có một sức hấp dẫn lạ kỳ. Vì thế mỗi lần từ quê lên, khi chuyến tàu đến trạm BắcKinh, câu đầu tiên cô thầm nhủ trong lòng không phải là: “Bắc Kinh, ta đến rồi” mà là: “Bắc Kinh, ta đã về rồi”.
***
Khoảng mười giờ tối, Tiểu Lạc và Trình Hạo về đến trước cửa căn nhà họ đang thuê. Trình Hạo cầm chìa khóa mở cửa chống trộm thì phát hiện cửa không mở ra được vì đã bị Tần My chốt bên trong.
Căn nhà họ không có chuông nên Trình Hạo đành phải đập cửa nhưng đập đến mấy hồi liên tục cũng không thấy người ra mở. Anh liền gọi điện thoại cho Tần My nhưng điện thoại lại tắt máy.
“Tần My, phiền cô ra mở cửa giúp với.” Tiểu Lạc đứng bên ngoài hét to.
Tiểu Lạc gào khản cổ mà vẫn không thấy bóng dáng một ai.
“Cô ta không phải là đang abc với anh chàng Jack đấy chứ?” Tiểu Lạc thầm nghĩ lúc Tần My cất cao “giọng hát vàng” là lúc cô ta nhập tâm nhất, lẽ nào vì thế mà quên mất hai người bọn họ.
“Hình như… hình như cô ấy đang tắm.”
“Sao anh biết?” Tiểu Lạc nghi hoặc hỏi.
“Anh nghe thấy có tiếng nước chảy trong phòng tắm này.” Trình Hạo chỉ tay vào tường rồi nói.
Nhà vệ sinh và hành lang chỉ cách nhau một bức tường nên Tiểu Lạc dỏng tai lên liền nghe thấy tiếng nước chảy róc rách. Lúc Tần My tắm có hai đặc điểm lớn: Thứ nhất là tuyệt đối không vặn vòi nước lại, không để nước ngừng chảy dù chỉ một giây, chưa bao giờ biết tiết kiệm nước sinh hoạt. Thứ hai là cô ta tắm rất lâu, chỉ đến khi dùng hết sạch nước nóng trong bình thì mới chịu thôi.
“Thật đúng là... Cô ta rõ ràng biết chúng ta sẽ trở về vì hôm nay là ngày cuối cùng của dịp nghỉ lễ, ngày mai đã phải đi làm rồi. Thế mà cô ta còn chốt