Tác giả: Hà Lạc
Ngày cập nhật: 03:58 22/12/2015
Lượt xem: 1341809
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1809 lượt.
vậy mà ngủ dễ bị cảm lạnh lắm.” Trình Hạo đi đến bên giường, nhẹ nhàng lay cô.
Tiểu Lạc ú ớ mấy câu, không để ý đến anh mà lật người qua, tiếp tục ngủ ngon lành.
Trình Hạo kéo chăn lên đắp kín người Tiểu Lạc. Sau khi kéo hai bên mép chăn cuốn lên người cô kín mít như một cái bánh chưng vậy. Nhưng nhìn bộ dạng giống như bánh chưng vừa tức cười vừa đáng yêu của Tiểu Lạc, anh lại không thể cười nổi, một nỗi chua xót bất chợt thoáng qua trong lòng.
Nếu như không phải vì thuê nhà chung với người khác, nếu căn nhà hoàn toàn thuộc quyền sở hữu của họ thì khi vừa về đến nhà họ có thể bật nước nóng, tắm rửa thoải mái và ngủ một giấc ngon lành rồi, không đến nỗi phải đứng đợi bên ngoài hơn một tiếng đồng hồ như thế. Bình nóng lạnh cũ quá thì có thể thay cái mới mà không cần quan tâm đến chuyện bình nóng lạnh vốn là của chủ nhà. Hơn nữa Tiểu Lạc sẽ chẳng phải vì những chuyện không vui khi thuê trọ chung mà cãi nhau với người ta.
Lần đầu tiên Trình Hạo nhận thức được rằng, có một căn nhà hoàn toàn thuộc quyền sở hữu của mình thật quan trọng biết bao, bởi vì như thế có thể tạo dựng một cuộc sống tương đối ổn định cho người con gái anh yêu. Khi cô ấy chán nản thì bất cứ lúc nào cũng có thể trở về nghỉ ngơi, khi mệt mỏi thì bất cứ lúc nào cũng có thể tắm nước nóng, lúc không vui thì có thể thoải mái phát tiết để xua đi cơn giận.
Trình Hạo lặng lẽ hồi tưởng lại, từ trước tới giờ anh và Tiểu Lạc rất ít khi cãi nhau, nếu có xảy ra mâu thuẫn thì tám phần là liên quan tới chuyện nhà cửa. Tiểu Lạc không phải người yêu vật chất, cũng không phải là cô gái tôn thờ tiền bạc, nếu không cô đã không chọn anh làm bạn trai rồi. Nhưng lúc nào cô cũng muốn có một căn nhà của riêng mình. Trước đây, Trình Hạo không hiểu cô, cũng không hiểu mua nhà và thuê nhà thì có gì khác biệt. Trong mắt anh lúc đó, chỉ cần có một nơi ở đã là tốt lắm rồi, thế nên không nhất định phải quan tâm tới chủ căn nhà là ai.
Nhưng bây giờ, anh lại khát khao mãnh liệt có được một căn nhà mà trên cuốn Sổ đỏ có ghi tên của mình. Chỉ có như vậy, anh mới có thể mang lại cho Tiểu Lạc một cuộc sống an nhàn, một gia đình đầm ấm và một tương lai hạnh phúc.
Mua nhà thật không đơn giản
Tiểu Lạc biết cãi nhau cũng không thể giải quyết được vấn đề, điều quan trọng là phải có sự hiểu biết và tin tưởng lẫn nhau.
Người anh họ Giang Viễn Hàng truyền cho cô chút kinh nghiệm: Đối phó với đàn ông không nên cứng nhắc, đàn ông thường “sợ mềm mỏng”. Tiểu Lạc cẩn thận ghi nhớ trong lòng rồi nhanh chóng áp dụng điều lý luận này vào thực tế.
Sau khi trở về Bắc Kinh, Tiểu Lạc nhận thấy biểu hiện của Trình Hạo ngày càng tốt, có dùng từ “thay da đổi thịt” để hình dung cũng không phải là quá.
Trước đây, khi anh ăn cơm tối thì bắt buộc phải bật ti vi lên, sau đó dùng những lời lẽ đẹp đẽ để biện hộ: “Làm giảm áp lực công việc, thư giãn tâm hồn.” Còn bây giờ, nếu cô có bật ti vi lên thì anh đều bắt tắt đi, nói rằng ti vi chính là “cái miệng bà già pha lê”, xem ti vi không bằng đọc sách để hiểu biết thêm nhiều kiến thức.
“Ha ha, vậy tiện thể để em ngoáy một cái.” Nói xong, Tiểu Lạc liền thò tay ngoáy rốn Trình Hạo.
“Bà xã, như vậy không công bằng, anh cũng phải ngoáy em.” Trình Hạo phản công.
“Anh không ngoáy được đâu, không ngoáy được.” Tiểu Lạc vừa cười hi hi vừa lắc sang trái sang phải trốn tránh.
“Em không thấy chán à? Trò này đã chơi quá nhiều lần rồi. Chúng ta đi ăn cơm thôi, ăn cơm mới là việc nên làm.” Mỗi lần chơi trò “ngoáy rốn” Trình Hạo đều thất bại thảm hại. Lần này cũng giống như mọi lần, anh biết kết quả cuối cùng vẫn là thất bại nên quyết định đầu hàng trước.
“Đó là vì lần nào anh cũng thua, tất nhiên là thấy vô vị rồi, còn em thì thấy chơi rất vui.” Tiểu Lạc nói với tư cách của một người chiến thắng.
“Em có biết vì sao lần nào anh cũng thất bại không? Vì lần nào em cũng mặc quần áo nhiều hơn anh.”
“Phản đối, lời nói không được chấp nhận. Chỉ là ngụy biện.” Tiểu Lạc cười “ha ha”, sau đó lại lườm yêu Trình Hạo một cái rồi nói: “Đúng thế, anh nhanh chóng mặc áo vào đi, nếu không đợt lát nữa Tần My quay về nhìn thấy anh thế này sẽ không hay đâu.”
“Anh không sợ.” Trình Hạo vô cùng đắc ý, lúc nói còn vui vẻ, nhảy nhót.
“Trình Hạo, hôm nay anh có gì đó không bình thường, hình như anh có chuyện gì không vui thì phải? Mau khai báo thành thật với em, anh đã làm điều gì có lỗi với em à?” Tiểu Lạc chau mày nhìn Trình Hạo.
“Bà xã, nói cho em một tin tốt lành nhé. Tần My đi công tác rồi, tối nay sẽ không về nhà, thứ Ba tuần sau mới về.”
“Ồ! Thật vậy không? Đây đúng là một tin tốt làm chấn động lòng người. Bắt đầu từ bây giờ cho đến ba ngày sau, căn nhà này hoàn toàn thuộc về chúng ta rồi.” Đôi lông mày của Tiểu Lạc nhanh chóng giãn ra, trong lòng cô không ngừng vui mừng đốt pháo hoa.
***
Sau bữa cơm, Tiểu Lạc nói ở công ty cô phải tăng ca nên rất mệt, lại phải tìm tài liệu cho chuyên đề kỳ sau, vì thế Trình Hạo chịu trọng trách rửa bát, còn cô ngồi t