Tác giả: ShiJin
Ngày cập nhật: 04:01 22/12/2015
Lượt xem: 1341425
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1425 lượt.
a nhẹ nhàng đẩy cửa ra, Thẩm Mộ ngồi trước một bàn làm việc làm từ gỗ tử đàn, phía sau là một bức tường bằng thủy tinh trong suốt, sao sáng rực rỡ, nơi đây là thực sự là một kiến trúc rất đẹp của cả thành phố, tháp hái sao.
Hứa Kha đứng ở khoảng cách xa hơn mười thước nhìn anh. Anh đeo một chiếc kính mắt, cơ thể khỏe mạnh, khuôn mặt kiêu ngạo lúc trước giờ lại có vẻ nhu hòa tuấn tú, dáng vẻ nho nhã lịch sự.
“Đến đây ngồi đi.”
Anh tháo kính mắt xuống, từ sau bàn làm việc đứng lên, chỉ vào phía ban công trước bức tường thủy tinh.
Nơi đó bố trí thành một nơi uống trà truyền thống của Trung Quốc. Tranh thủy mặc, ghế tựa làm từ gỗ cây mây, vài cái cây nhỏ nhắn, trà cụ (dụng cụ uống trà) tinh xảo, một bức bình phong ngăn cách hai thế giới, xuất thế và nhập thế.
Hứa Kha đi qua đó, Thẩm Mộ kéo chiếc ghế mây ra, đối mỉm cười với cô: “Hồng trà hay trà xanh?”
“Trà xanh đi.”
Thẩm Mộ đi vào trong một căn phòng.
Hứa Kha đánh giá văn phòng này, không thể không cảm khái, anh thực sự vô cùng hưởng thụ, cũng thực sự rất nhiều tiền.
Cô đứng dậy cởi áo khoác ra, đi đến treo lên chiếc móc quần áo chỗ bàn làm việc, khi xoay người ánh mắt cô vô tình rơi lên bàn làm việc của anh, hơi hơi ngẩn người.
Kính mắt anh thuận tay đặt lên mặt bàn, bên cạnh máy tính là một hộp đựng kính để mở làm lộ ra một bức ảnh bên trong.
Cưỡng hôn
Hộp kính của anh so với hộp kính bình thường rộng hơn rất nhiều, trên măt hộp là vải nhung màu lam đậm, bên trong là vải lót màu trắng, mà tấm ảnh kia, dường như là chụp trên một mặt cỏ xanh ngát, màu xanh nổi bật vô cùng thu hút, cho nên mới khiến Hứa Kha phải liếc mắt nhìn trộm một cái.
Cô đứng không gần lắm với bàn làm việc, cho nên nhìn không được rõ lắm. Chỉ nhìn thoáng qua một cái, hình như là ảnh của một người con trai mặc áo trắng thì phải.
Cô quay về bàn trà, ngồi trên chiếc ghế mây cười trộm. Này Tấm ảnh này chắc chắn không phải là bức ảnh lí do của việc Chương Uyển Nhược đá anh đi, bởi vì người trên ảnh rõ ràng là một người con trai. Nhưng người mà anh trân quý dến mức để cả ảnh trong hộp kính sẽ là ai đây?
Chẳng lẽ là chính anh ta?Hay là người anh thích bây giờ lại là đàn ông? Hứa Kha cảm thấy hai cái khả năng này, đều có chút không ổn, vì thế, nhịn không được rất muốn cười to.
“Kỳ thật, chỉ là anh muốn tìm một cái cớ để gặp em thôi.”
Hứa Kha bỗng nhiên cảm thấy rất không tự nhiên. Trong đôi mắt anh có một loại cảm giác cô không hiểu rõ khiến cô cảm thấy căng thẳng, cô giả vờ như không hiểu ý của anh, nghiêm mặt nói: “Chuyện gì?”
Anh gợi tình nhìn cô, chậm rãi nói: “Gặp em, không bao giờ là vì việc gì cả.”
KHẩu khí và thần sắc của anh cũng giống như ở một đêm vào sáu năm trước. Một đêm đó đã lưu vào trong kí ức giờ đột nhiên lại sống dậy mạnh mẽ trong đầu. Hạnh phúc đến tận cùng cũng có thể biến thành nỗi đau thấu tâm can, giống như một cây kim sắc nhọn, đâm vào tim đến mức thủng lỗ chỗ.
Lòng cô vốn là rất bình tĩnh không hề có sóng gió nhưng đột nhiên lúc này lại trào lên một sự tức giận. Anh dựa vào đâu mà muốn gặp cô thì nhất định cô phải đến? Anh nghĩ rằng cô đối với anh tình cũ khó quên hay là anh nghĩ vẫn có thể nắm chặt cô trong lòng bàn tay như trước đây?
Cô lập tức đứng lên nói: “Tôi về đây.”
Anh đưa tay giữ lấy cổ tay cô, cũng đứng lên. Cô ngẩng đầu nhìn anh, khuôn mặt tuấn lãng, đường nét rõ ràng, có vẻ gầy hơn sáu năm trước, nhưng ngược lại vẻ cương nghị và quyết đoán lại tăng lên rất nhiều, anh có một loại khí thế trời sinh là có thể nắm trong tay và thao túng những người khác, không giận mà uy.
Nhưng cô không còn là cô của sáu năm trước nữa, không thể để anh tùy ý nắm trong tay được.
Hứa Kha bực mình cười lại “Tôi không hề hận anh, nhưng cũng không phải là tôi còn một chút ý tưởng nào với anh nữa. Anh tưởng rằng anh muốn gặp ai là có thể gặp được sao? Đừng tưởng bản thân với ai cũng đều có thể gọi là đến, đuổi là đi. Trả tiền anh xong rồi, tôi nghĩ chúng ta có lẽ sẽ không bao giờ gặp nhau nữa.”
Cô nói xong mạnh mẽ vung tay ra. Lực đạo của anh rất mạnh, cổ tay cô vẫn bị anh giữ chặt trong lòng bàn tay.
Cô nhìn anh căm giận, anh cũng không có chút nào muốn nhượng bộ nhìn lại cô. Khoảnh khắc này tầm mắt hai người giao nhau ở cùng một điểm, cả hai đều có vẻ kiên cường và quật cường, giống như một mạch nước ngầm không có ai muốn nhượng bộ.
“Bỏ tay ra.” Cô nói một lần nữa, nhưng vẫn chả có chút động tĩnh nào.
Anh đột nhiên kéo cổ tay cô, mạnh mẽ ôm cô chặt vào lòng.
Cô vừa sợ hãi vừa tức giận, hai cảm xúc đố hợp lại cùng một chỗ tạo thành sức mạnh phản kháng, không ngờ cô càng phản kháng anh lại càng dùng sức, lại còn cúi đầu hôn xuống nữa.
Hô hấp của anh dồn dập, ở trên môi cô trằn trọc dây dưa, dùng sức mút vào, giống như muốn hút đi toàn bộ sự tức giận lúc này cảu cô. Cô tức giận đến mức run rẩy, môi vừa đau vừa tê dại, bị anh chèn ép đến mức không thể nào phản kháng, vì thế không chút lưu tình cắn lên miệng anh, một dòng máu