Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tân Sủng

Tân Sủng

Tác giả: ShiJin

Ngày cập nhật: 04:01 22/12/2015

Lượt xem: 1341430

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1430 lượt.

đủ rồi. Tiểu Tiểu giống như Bảo Thúc Nha, nhưng co thì lại không muốn biến thành Quản Trong (câu chuyện của Bảo Thúc Nha và Quản Trọng có thể xem ở đây), bởi vì trên thế gian này thứ thiếu nợ đáng sợ nhất, chính là tình cảm.
“Tiểu Kha, thực ra còn có một việc nữa.”
“Hả?”
Mạc Tân Vũ thấp giọng nói: “Anh vẫn cho rằng anh ta nhất định sẽ quay lại tìm em, nhưng không ngờ lại là 6 năm trời.”
Lòng Hứa Kha chấn động, lập tức ngắt lời anh.”Anh Tân Vũ, ngày mai em phải về nhà, xin lỗi không thể tiễn anh được. Chúc anh mọi chuyện thuận lợi.”
Mạc Tân Vũ ra vẻ không hờn giận: “Thôi đi cô bé ngốc, một lần cũng chưa từng tiễn anh, trong lòng em đã bao giờ cảm thấy ân hận đâu.”
Hứa Kha xấu hổ cười: “Em sợ em đi tiễn anh, Chương tiểu thư sẽ không vui.”
“Thật ra cô ấy ở nước ngoài tính tình rất tốt, không biết tại sao lần này trở về đây, như thể là không quen với thời tiết ấy, náo loạn hết cả.”
Hứa Kha cười nói: “vậy anh càng được mắng người.”
Mạc Tân Vũ bất đắc dĩ cười khổ, “Ngủ ngon, nghỉ ngơi sớm một chút nhé.”
Hứa Kha gật đầu: “Tạm biệt.”
Vào trong nhà, Lâm Dao đang xem báo, tất cả đều là báo quảng cáo về nhà đất, nhìn thấy Hứa Kha ở cửa liền ngoắc ngoắc tay: “Chị đến đây mà xem, ngày mồng 1 tháng 5 có một hội chợ triển lãm về bất động sản, rất nhiều công ty bất động sản đều có hàng quảng cáo, ưu đãi rất lớn.”
Hứa Kha lập tức bỏ túi xách ra ngồi vào vị trí bên cạnh, hai người lượt giở tờ quảng cáo để tìm nhà ở, dường như chưa bao giờ có sự ăn ý đến như thế. Kỳ thật, Hứa Kha âm thầm cảm thấy có chút khó hiểu, một tuần nay, Lâm Dao không hề nhắc đến căn nhà ở Lục Đảo, Lâm Ca cũng thế.
Sáng sớm hôm sau, Hứa Kha ăn chút điểm tâm lập tức lên xe buýt đi về nhà. Tỉnh L là một tỉnh nằm ngay ngoại ô thành phố, cách trung tâm thành phố chỉ có hơn 1 giờ đi xe. Bình thường Hứa Kha cứ một hoặc hai tuần sẽ đi về nhà.
Lúc Hứa Kha về tới nhà, Thiệu Nhất Bình đã ăn sãng xong, đang chăm sóc cho những cây đậu cô ve. Một khu vườn nhỏ xinh trồng dưa leo, cà chua, ớt và các loại đậu cô ve, mỗi thứ một chút, nhưng dường như khá nhiều loại cây.
Hứa Kha nhìn cảnh này, trong lòng lập tức nảy lên một loại cảm giác an ổn mà ấm áp hạnh phúc. Căn nhà này là nơi gia đình cô đã sống từ khi bố cô còn sống, trong đó chứa đựng rất nhiều kỉ niệm thời thơ ấu.
“Mẹ!”
Thắt lưng Thiệu Nhất Bình lập tức cứng lại, nụ cười đầy mặt đi ra khỏi khu vườn.”Tiểu Kha, con về rồi à?”
Hứa Kha kéo kéo cánh tay Thiệu Nhất Bình, sẵng giọng: “Mẹ, mẹ đừng làm quá sức”
“Mẹ chỉ làm cho vui thôi, nếu không mẹ nhàn rỗi quá cũng nhàm chán lắm.”
Hứa Kha cười nói: “Mẹ, con đang lo, vườn rau này của mẹ, không khéo sau này con phải mua cho mẹ cả một biệt thự để nuôi cá nữa.”
Thiệu Nhất Bình cười vỗ nhẹ con gái, “Có một nơi ở là tốt rồi, mẹ còn đang lo không biết sau này có thể sống cùng với con không nữa.”
Hứa Kha lập tức nhanh nhẹn hỏi: “Vì sao?” Cô chưa từng nghĩ sẽ để cho mẹ ở một mình, từ lúc còn nhỏ, tâm nguyện lớn nhất của cô chính là có thể để mẹ mình an tâm mà hưởng hạnh phúc.
Thiệu Nhất Bình thở dài: “Lâm Ca, nó là con trai độc nhất, mẹ nó lại chỉ có một mình, sau này nhất định con sẽ đi theo Lâm Ca , con nói xem nếu mẹ cũng đi theo con, một nhà có hẳn hai bà mẹ, con thấy giống cái gì chứ?”
Hứa Kha nói: “Bà ấy tốt xấu gì còn có Lâm Dao nhưng mẹ chỉ có một mình con thôi. Mẹ phải ở cùng con.”
“Nhưng mẹ lại không muốn sống cùng với mẹ Lâm Ca, bà già đó, haiz, nếu không nói là không hòa thuận sẽ cảm thấy lạ đó .”
Hứa Kha im lặng không nói gì, nhưng trong lòng không thể không thừa nhận, mẹ Lâm Ca, Triệu Bình Ngọc thực sự cá tính rất mạnh, tính tình có chút quái dị. Nếu bà có thể cùng mẹ cô nói chung sống hòa thuận thì tốt quá, hai người già cùng ở với nhau, cũng có thể làm bạn.
Đi vào trong phòng, Thiệu Nhất Bình rửa tay, rót cho Hứa Kha một chén trà.
Hứa Kha nhìn lượt nước trà thứ nhất, giật mình, ngay cả mẹ cũng chưa bao giờ lưu tâm đến sở thích của cô, thế mà anh ta…
“Mẹ, Lâm Ca đưa con 3 vạn, con cũng tiết kiệm được 6, 7 vạn rồi, có lẽ là đủ. Con định ngày 1 tháng 5 này sẽ dùng nó đi mua nhà. Bây giờ nhà trong trung tâm thành phố cũng phải 9 vạn. Khu ngoại ô rẻ nhất cũng phải hơn 6 vạn. Cứ chờ nữa chắc chẳng bao giờ mua nổi.”
Thiệu Nhất Bình vừa nghe xong vẻ mặt lập tức trở nên nghiêm túc: “Con và Lâm Ca cứ như vậy mua nhà sao?”
“Vâng.”
“Vậy không được.”
“Sao ạ?”
“Các con dù thế nào cũng chưa kết hôn. Lỡ sau này xảy ra chuyện gì, căn nhà đó biết tính làm sao?”
Hứa Kha cười nói: “Mẹ, con và Lâm Ca không có cái “lỡ” kia đâu, anh ấy đối với con tốt lắm, so với con còn muốn nhanh kết hôn hơn ấy.”
Thiệu Nhất Bình vội la lên: “Con à, con không thể xử trí theo cảm tính, những lời dạy bảo trước kia con quên rồi à?”
Lòng Hứa Kha nhói lên, cúi đầu không nói gì.
Thiệu Nhất Bình thực ra cũng chẳng muốn nhắc tới Thẩm Mộ khiến con gái buồn lòng, nhưng thật sự không thể không nhắc nhở cô.
“Trên thế giới này, thứ tốt nhất chính là lòng người, nhưng thứ không nhìn rõ nhất cũng ch


XtGem Forum catalog