Snack's 1967

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tên Em Là Bệnh Của Anh

Tên Em Là Bệnh Của Anh

Tác giả: Hàm Hàm

Ngày cập nhật: 04:42 22/12/2015

Lượt xem: 1343090

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3090 lượt.

ông không, giám đốc Trần là một người rất tốt, rất ga lăng, tuyệt đối không làm khó cấp dưới. Hơn nữa tôi đã hoàn thành nhiệm vụ anh ấy giao rồi mà". Hoài Nguyệt nói thoải mái.
Lông mày Cơ Quân Đào hơi nhíu lại, gần như không thể phát hiện được.
Sáng nay Đậu Đậu dậy sớm, vừa rồi nghe chuyện thấy vô vị quá nên ngủ quên trong lòng mẹ. Hoài Nguyệt muốn bế con về phòng, cô thử đứng lên, nhưng cậu bé quả thực hơi nặng.
Cơ Quân Đào đứng dậy bế Đậu Đậu từ trong lòng cô lên, "Để anh". Nói rồi liền đi thẳng vào phòng.
Hoài Nguyệt chỉnh lại tư thế nằm của Đậu Đậu rồi nhìn đồng hồ trên tường, hỏi Cơ Quân Đào: "Tiểu Dã đến chưa? Trưa này qua nhà tôi ăn cơm. Hôm nay tôi đã mua rất nhiều thức ăn". Thấy Cơ Quân Đào không trả lời cô lại giải thích, "Thật sự là đã mua rất nhiều, vốn tôi muốn hối lộ Tiểu Dã một chút, nhờ cô ấy giúp tôi nói với anh chuyện phỏng vấn. Không hoàn thành nhiệm vụ lãnh đạo giao, mấy hôm nay tôi đang lo lắng gần chết đây".
Cơ Quân Đào thoáng nhìn cô như cười như không, "Vì sao không tự mình nói?"
Hoài Nguyệt đỏ mặt, thành thật nói: "Tôi sợ anh từ chối thẳng thừng, mọi người đều nói anh không bao giờ đồng ý phỏng vấn cả. Nếu có bị Tiểu Dã từ chối thì dù sao cũng cảm thấy đỡ hơn".
Cơ Quân Đào nói: "Sáng nay Tiểu Dã nói chuyện này với anh, anh vốn không biết tạp chí lại giao nhiệm vụ này cho em. Lần sau còn có chuyện gì thì nhớ nói với anh, đừng tự mình lo nghĩ cách giải quyết như thế nữa!"
Trong lòng ấm áp, Hoài Nguyệt nhẹ giọng nói: "Cảm ơn Cơ tiên sinh. Anh thích ăn gì, lát nữa tôi nấu mấy món thật ngon để biểu đạt lòng biết ơn một chút".
Cơ Quân Đào thấy cô, hình như trong lòng có rất nhiều lời muốn nói với cô, nhưng làm thế nào cũng không nói ra được. Một lúc lâu xong anh mới nói: "Làm món gì Đậu Đậu thích ấy. Lần sau Đậu Đậu về nhà bà nội thì sẽ làm món anh thích sau".
Hoài Nguyệt gật đầu. Đột nhiên cô cảm thấy có điều gì đó không hợp, nhưng cô lại không thể xác định được đó là điều gì.






Trưa thứ hai, lúc này trong nhà ăn đã không còn bao nhiêu người. Hoài Nguyệt gọi đồ ăn rồi ngồi đợi Tư Tư. Tư Tư đến phòng triển lãm Tố chụp ảnh, bây giờ đang trên đường về tòa soạn. Trần Thụy Dương cũng mới xuống ăn cơm, thấy cô ngồi một mình một bàn liền đi tới ngồi xuống đối diện với cô.
"Tại sao lại ăn toàn rau thế, nhìn em ăn thế này anh thấy rất áy náy, hay là tại tiền thưởng cho nhân viên ít quá?"
Hoài Nguyệt nhìn thức ăn trước mặt mình, đúng là toàn rau dưa thật, lại nhìn thức ăn trước mặt Trần Thụy Dương, cô mỉm cười nói: "Thu nhập của giám đốc cáo gấp mấy lần em, anh ăn thịt, em đương nhiên phải ăn rau mà".
Tòa soạn tạp chí cũng giống phần lớn các cơ quan hành chính sự nghiệp khác, thu nhập của mỗi người đều được tính theo hệ số. Thương Hoài Nguyệt được điều từ chủ biên chuyên mục xuống cấp phó nên hệ số đã giảm xuống. Chuyện thưởng tết cuối năm chưa nói tới, riêng tiền lương mỗi tháng đã giảm gần ba triệu. Tư Tư cảm thấy rất bất bình cho cô, công việc vất vả hơn, tiền ít hơn, đây không phải ép người quá đáng thì là cái gì? Nhưng Hoài Nguyệt lại nói: "Được rồi, em nghĩ mấy năm nay mình làm mảng dân tộc rất nhàn nhã mà tiền lương lại ngang với thầy Trương nên vẫn cảm thấy áy náy, từ giờ thì có thể yên tâm rồi". Cô cũng hay mắc căn bệnh thanh cao điển hình của phần tử trí thức, cô không làm được loại chuyện xôi thịt như tranh cãi với lãnh đạo vì vài triệu đồng tiền lương.
Trần Thụy Dương mới tới tòa soạn không lâu nên còn không hiểu rõ chuyện thu nhập lắm. Hôm nay tài tử Trương nói với anh ta việc này nên anh ta mới biết đã làm khó Hoài Nguyệt. Vừa rồi Trần Thụy Dương đã bàn bạc chuyện bồi thường cho Hoài Nguyệt với Phó tổng biên tập Lưu.
Trần Thụy Dương không nhịn được nhìn cô chằm chằm, hỏi nửa thật nửa giả: "Hiền lành? Đây là lần đầu tiên anh nghe thấy có người nói như vậy về anh ta". Nhớ lại dáng vẻ yên lặng không nói một lời, không coi ai ra gì của Cơ Quân Đào lúc xem thi đấu thuyền rồng lần nọ, Trần Thụy Dương nghĩ hiền lành là hai chữ thật sự không có một chút liên quan gì với Cơ Quân Đào.
Hoài Nguyệt đang định giải thích thì Tư Tư đã hấp tấp chạy tới ngồi xuống bên cạnh cô, "Giám đốc, đại công cáo thành!" Rồi lại quay đầu nói với Hoài Nguyệt: "Đúng là không có thiên lý, một đại tài tử mà ngoại hình lại dễ coi như vậy, nếu trẻ lại mười tuổi thì có phải liều mạng chị cũng phải săn đuổi bằng được".
Hoài Nguyệt sớm đã quen với kiểu ăn nói của Tư Tư nên chỉ cười nói: "Bây giờ tình chị tình em đang là mốt đấy, theo đuổi đi. Có cần em cung cấp tin tức nội bộ cho chị không?"
"Tuyệt đối là người đàn ông đẹp trai nhất chị từng nhìn thấy, đến giờ mới hiểu thế nào là khí chất tài tử. Chị đã chụp liền mấy kiểu mà kiểu nào cũng không muốn bỏ, thôi để lát nữa lãnh đạo quyết định xem chọn kiểu nào vậy. Lượng tiêu thụ kỳ này của tạp chí chúng ta nhất định sẽ tăng mạnh, thấy một người đàn ông đẹp trai như vậy ngoài ảnh bìa thì cô bé nào cũng phải mua một quyển". Tư Tư lại quay sang cười nói vớ