Tác giả: Hàm Hàm
Ngày cập nhật: 04:42 22/12/2015
Lượt xem: 1343079
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3079 lượt.
hời gian, sao nỡ phí phạm hơn một tiếng trong rạp chiếu phim đen sì sì chứ, cùng lắm ở nhà mở đĩa phim hai mẹ con cùng xem là được.
Cô không biết con nhà người ta thì thế nào nhưng cô cảm thấy Đậu Đậu rất đáng thương, một ước muốn nhỏ nhoi như vậy mà cũng rất khó thực hiện, cảm thấy xót xa, cô lập tức đồng ý.
"Đậu Đậu muốn đến Thủy Cung xem cá to, mẹ, ngày mai chúng ta đi xem cá to được không?"
Thủy Cung ở gần ngoại ô, Hoài Nguyệt đã dẫn Đậu Đậu đến chơi mấy lần rồi. Từ nhỏ Đậu Đậu đã rất thích các loại cá, thường chơi đến mức không muốn về, đến giờ đóng cửa cũng không chịu đi ra. Nhớ lại cảnh Đậu Đậu trợn mắt nhìn những con cá bơi trên đầu rồi chạy đuổi theo, Hoài Nguyệt không khỏi cười nói: "Được, ngày mai mẹ dẫn con đi".
"Bao giờ đi? Anh lái xe đưa hai mẹ con đi". Lỗ Phong hỏi rồi cầm tay Đậu Đậu lên vuốt ve, "Trời thì nóng, xe buýt bên đó cũng ít chuyến".
"Không cần, em với con bắt xe đi". Hoài Nguyệt cảm thấy hết kiên nhẫn đến nơi rồi, cô sắp không thể kiềm chế được nữa.
"Lúc về thì làm thế nào? Ở đó có rất ít taxi". Lỗ Phong vẫn nói mềm mỏng, "Phải đợi taxi rất lâu, Đậu Đậu sẽ cảm nắng mất".
Hoài Nguyệt chán nản, hắn đang bắt nạt cô vì cô không có xe đây mà, "Em sẽ bảo Duyên Duyên lái xe đưa đi".
"Hoài Nguyệt, đừng giận dỗi nữa, tất cả vì con mà, Đậu Đậu cũng hi vọng bố mẹ đều có thể ở bên nó. Em xem hôm nay nó vui vẻ đến mức nào kìa".
Hoài Nguyệt tức giận đến mức nắm chặt tay Đậu Đậu, vì con mà lại còn đi quyến rũ phụ nữ bên ngoài? Lúc li hôn tại sao lại không nghĩ tới chuyện Đậu Đậu muốn ở bên cả bố lẫn mẹ? Cô tức giận ngẩng đầu nhìn Lỗ Phong.
"Mẹ, phim bắt đầu rồi". Phát hiện mẹ không vui, Đậu Đậu cố chịu đựng đau đớn khi bàn tay bị siết chặt mà nhắc nhở mẹ.
Hoài Nguyệt nhận ra mình đang nắm tay Đậu Đậu quá chặt, vội vàng cầm tay Đậu Đậu lên xem. Bàn tay vốn trắng nõn giờ đã hơi đỏ, cô rất thương, vội đưa lên miệng thổi: "Đậu Đậu đau không? Mẹ bất cẩn quá".
"Không đau". Đậu Đậu nhỏ giọng nói, "Mẹ, mẹ đừng giận bố nữa. là con muốn bố lái xe đưa mẹ con mình đi mà. Trước cửa Thủy Cung lúc nào cũng vắng người, Đậu Đậu nghĩ mẹ sẽ sợ".
Mắt Hoài Nguyệt lập tức ngân ngấn nước. Có lần cô dẫn Đậu Đậu đi xem cá đến tận lúc đóng cửa mới đi ra. Khu vực đó người ở thưa thớt, nửa tiếng mới có một chuyến xe buýt, gọi taxi cũng không có. Một người phụ nữ độc thân trẻ tuổi như cô vào một em bé nhỏ như vậy đứng ở vùng ngoại ô, chưa nói đến người xấu mà ngay cả một con chó cũng làm cô sợ hãi. Không ngờ Đậu Đậu ngoài miệng không nói nhưng trong lòng lại nhớ kĩ vẻ thấp thỏm lo âu của mẹ.
Cô lén lau nước mắt, cố gắng bình tĩnh nói với Đậu Đậu: "Đậu Đậu đừng sợ, mẹ cũng không sợ, con tập trung xem phim đi".
Đậu Đậu nhanh chóng bị bộ phim đang chiếu hấp dẫn, thậm chí quên cả túi bỏng ngô trên tay, thỉnh thoảng lại vui vẻ cười ha ha. Có điều Hoài Nguyệt và Lỗ Phong ngồi hai bên lại cảm thấy không hề vui vẻ.
*** *** ***
Buổi sáng thứ 7, Cơ Quân Đào thức dậy rất sớm. Cơ Quân Dã bắt đầu gióng trống khua chiêng chuẩn bị cho triển lãm tranh, cô nói buổi chiều mới tới đây. Hình như hôm qua hai mẹ con nhà hàng xóm cũng không về. Mấy ngày nay chồng cũ cô ấy hay lái xe đưa hai mẹ con về, có lúc anh đứng bên cửa sổ nhìn thấy, trong lòng thấy rất khó chịu. Nhưng thấy hắn không đưa mẹ con cô ấy về trong lòng anh càng thấy khó chịu.
Buổi tối hôm qua anh đã vẽ rất khuya, đến tận lúc kiệt sức vì mệt, mục đích chính là để ngủ ngon hơn một chút, nhưng kết quả là lại ngủ không ngon chút nào.
Cả đêm anh đều nằm mơ, mơ thấy mẹ bế bế mình vượt sông đuổi theo bố. Sau đó mặt mẹ biến thành mặt Hoài Nguyệt, người đứng bên bờ bên kia biến thành chồng cũ cô ấy. Cô ấy khóc rất đau lòng, chồng cũ cô ấy vẫn lạnh mặt một mực đi về phía trước. Anh lơ lửng giữa không trung nhìn cảnh này mà cực kì tức giận, lớn tiếng gọi người đàn ông đó đợi cô ấy. Người đàn ông đó cười lạnh với anh: "Không phải mày thích cô ta à? Vì sao mày không kéo cô ấy lên?"
Tâm sự trong lòng đột nhiên bị người khác nhìn thấu, trong lòng hoảng hốt, anh liền rơi từ trên không xuống. Đến lúc đứng dậy tìm Hoài Nguyệt anh lại phát hiện cô ấy đã biến mất, trên bờ sông rất nhiều người đang chỉ chỉ trỏ trỏ, nói người phụ nữ này đã bị nước sông cuốn đi rồi. Anh vừa sợ vừa sốt ruột tỉnh lại rồi không dám ngủ nữa.
Anh trằn trọc, đột nhiên phát hiện mình đã động lòng vì cô gái này từ bao giờ.
Lúc đầu chỉ cảm thấy Hoài Nguyệt là một người mẹ tốt, trên người cô anh nhìn thấy bóng dáng của mẹ nên trong vô thức không bài xích cô. Sau đó vì hiểu lầm nên anh áy náy muốn bồi thường cho cô, vì vậy mới chú ý đến cuộc sống hàng ngày hàng ngày của cô. Dần dần anh phát hiện cô rất dịu dàng, rất hiểu ý người khác, cũng cảm nhận được sự tủi thân bất đắc dĩ phía sau nụ cười của cô cô nên trong lòng cảm thấy thương hại. Sau đó nữa, cô bình bức tranh của anh, hoàn toàn hiểu rõ tâm trạng anh khi vẽ bức tranh đó, rất ít người có thể cảm nhận được sự cô độc và tuyệt vọng của anh một c