Tác giả: Nhất Độ Quân Hoa
Ngày cập nhật: 03:00 22/12/2015
Lượt xem: 1341766
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1766 lượt.
…
Nửa đêm, bọn họ hàn huyên những chuyện vô nghĩa.
Đến hôm sau, hơn 8 rưỡi sáng, hội trưởng đại nhân vừa ngủ thì nghe thấy tiếng mở cửa, sau đó Bánh Bao lén lút bước vào như trộm. Anh mở to mắt nhìn cô, không muốn thừa nhận rằng mình thật sự rất vui mừng.
Cô như con chim khách lóc chóc đi vào, sà vào anh líu ríu: “Mẹ em còn thuê phòng sát trường nữa, ôi trơi ơi…”
Anh giữ đầu cô, hôn lên trán cô, phải rất cố gắng kiềm chế để không làm hành động khác: “Thế sao em đến đây được?”
Anh cố tỏ ra bình tĩnh, Bánh Bao liền tỏ ra tiểu nhân đắc chí: “Em bảo mẹ ngày nào cũng có tiết” – Cô hôn lên môi anh: “Em thông minh không?”
“Rất thông minh” – Anh khen cô, sau đó phát hiện ra mình phải cố hết sức mới cười nổi.
Hai người ầm ĩ một hồi, sau đó cô đi nấu cơm, hội trưởng đại nhân rời giường, máy vẫn đang chạy script, nick nhỏ của anh chăm chỉ lấy quặng. Tọa độ không còn lo bug, anh đóng game, chọn script đó, shift + del (xóa vĩnh viễn)
Lúc ăn cơm, điện thoại Bánh Bao kêu, cô chột dạ tháo pin, nhìn hội trưởng đại nhân ăn lại vô cùng vui vẻ, gắp miếng cá vào bát anh, cứ như con chó nhỏ mong được khen: “Ăn ngon không? Mấy hôm trước em mới học được đấy”
Anh trả lời không liên quan: “Buổi chiều anh đưa em đi chơi”
Bánh Bao rất vui vẻ: “Vâng, nhưng không thể đi quá xa được, em đã bảo mẹ sẽ qua chỗ mẹ lúc tối rồi”
“Ừ”
Hội trưởng đại nhân đưa Bánh Bao đi Phượng Hoàng sơn trang, Bánh Bao rất thích, đầu tiên là nhìn ngó động vật, mua rất nhiều chuối cho khỉ, lại vào rừng xem chuồng chim. Anh đút tay vào túi, lặng lẽ đi theo cô. Ngày hôm đó, cô mặc chiếc váy đỏ kẻ caro, chân đi giày xám đen, còn cười nói rằng em sẽ lớn lên đúng không, anh không thể cười em nhỏ mãi đúng không?
Hai người đi theo đường mòn lên núi, lúc đi qua cầu treo Bánh Bao rất sợ, cứ túm chặt lấy anh. Có thể coi là hội trưởng đại nhân cắp cô qua cầu. Qua cầu là đến chỗ đu dây, dây kéo qua mặt hồ, đến tận chân núi, là đường tắt xuống núi.
Hội trưởng đại nhân bế Bánh Bao sang đó. Nhân viên nhanh chóng thắt đai bảo hiểm cho cô, cô chỉ nhìn thoáng qua phía trước đã sợ mất mật, mặc cho nhân viên giải thích thế nào cũng nhất quyết không chịu chơi.
Vì thế, hội trưởng đại nhân và cô xuống núi bằng đường mòn, cô phấn khích cả đường đi, còn dựa vào anh làm nũng: “Hồ này đẹp thật, đợi đến khi mùa đông tuyết rơi, chúng ta lại đến đây nhé. Chắc chắn cảnh đẹp lắm đấy!”
Hội trưởng đại nhân nhìn mặt hồ mỉm cười.
Nhưng bảo bối à, chúng ta không có mùa đông, không ngắm được tuyết ở đây rồi.
Tiểu Mộc Nhỏ Bé, Tỉnh Mộng Đi Thôi
Khi anh đưa Bánh Bao về đến Đại học A thì đã là 4 rưỡi chiều, Bánh Bao nhanh nhẹn xuống xe ở cổng trường. Hội trưởng đại nhân cũng xuống, đưa đồ ăn vặt trong xe cho cô, do dự một lúc rồi cũng hạ quyết tâm: “Tiểu Mộc, chúng ta chia tay đi”
Nụ cười của cô cứng đờ, nhất thời cô không hiểu nổi ý anh là gì.
“Anh đã thử rất lâu, nhưng em không phải người vợ mà anh muốn” – Anh khẽ vuốt mái tóc rối của cô – “Tiểu Mộc, em rất ngoan, rất tốt, nhưng là vợ anh thì ngoài xuống bếp được còn phải ra được phòng khách. Em xem, em không thể hòa hợp được với các mối quan hệ của anh, chúng ta chính là hai loại người khác nhau. Dáng người của em…anh không có cảm giác” *hic, người ta yêu nên mới kiếm đủ lý do nhẹ nhàng cho Tiểu Mộc đỡ đau lòng đó*
Anh cố gắng tỏ ra khốn nạn, thậm chí cũng đã chuẩn bị tâm lý ăn một cái tát của cô nhưng cô lại chỉ ngẩng đầu nhìn anh, một lúc lâu sau mới hiểu ra là anh nói thật, không hề đùa chút nào.
[Gần'> Thực Phạm: [trừng mắt'> hôm nay không chăm Tiểu Mộc à?’
[Gần'> Thánh Kỵ Sĩ: vì sao tao phải chăm Tiểu Mộc?
[Gần'> Thực Phạm: [mồ hôi lạnh'> là người nhà cả không cần ra vẻ. cẩn thận đùa thế về quỳ bàn giặt không ai thương đâu
[Gần'> Thánh Kỵ Sĩ: Thực Phạm, Thù Tiểu Mộc chỉ là đồ đệ cũ của tao thôi, không hơn. Giữa tao và cô bé không có gì khác. Đừng lôi bọn tao vào với nhau.
Nói thế này cũng quá nghiêm túc rồi, kênh Gần của toàn đội đi Lưu Quang Mộng Cảnh của thế lực Mông Hồng Thiên Hạ im lặng trong mười giây
[Hảo hữu'> Thực Phạm nói với bạn: Cãi nhau?
[Hảo hữu'> Tây Môn Xuy Cẩu nói với bạn: ? Bảo sao lại chuyển mọi thứ về thành phố L, vì gái mà về?
[Hảo hữu'> Mạn Đà La nói với bạn: MD đùa vừa vừa, để A Tử thấy xem cậu có bị bắn nát trứng với JJ mà chết không? Hơn nữa nói thế Tiểu Mộc cũng sẽ khó chịu. Đàn bà nhỏ nhen lắm
[Gần'> Thánh Kỵ Sĩ: Tôi nói lại lần nữa, tôi và Thù Tiểu Mộc chỉ là quan hệ sư đồ, không có quan hệ khác. Về sau đừng để tôi thấy mấy lời này.
[Gần'> Vó Ngựa Đuổi Điên Cuồng: [chột dạ'> lão đại hôm nay thật ghê gớm
[Gần'> Chân Trời Bầu Trời: …cơn giận rất lớn, sát khí rất nặng, mọi người thận trọng
Thật ra lúc ấy Thù Tiểu Mộc vẫn online, cô không hay đi Lưu Quang Mộng Cảnh vì ở nơi bật đỏ giết người chỉ bị chữ đỏ 5 phút (bên ngoài mỗi lần giết người sẽ bị chữ đỏ nửa tiếng), là thiên đường PK. Cô vừa thấy chữ đỏ thì theo bản năng quay đầu bỏ chạy, đương nhiên không đến