XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thả Dây Dài Câu Đại Thần

Thả Dây Dài Câu Đại Thần

Tác giả: Nhất Độ Quân Hoa

Ngày cập nhật: 03:00 22/12/2015

Lượt xem: 1341767

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1767 lượt.

p xúc nhiều, không quen thuộc nhưng vẫn phải làm tròn nghĩa vụ. Bánh Bao và tư vấn viên ngồi ngoài bãi cỏ trước tòa nhà thí nghiệm nói chuyện, tư vấn viên rất có phong cách của người mẹ dạy dỗ đứa con đi lầm đường lạc lối: “Cô đã nghe mọi người nói về chuyện của em, đương nhiên cô cũng không tin hoàn toàn, có lẽ những lời đó chỉ là lời người ngoài thôi. Cô muốn tự mình nghe em nói, Tiểu Mộc ạ”
Thái độ dịu dàng làm Bánh Bao thấy đỡ căng thẳng hơn, hai người ngồi trên ghế băng ngoài sân cỏ, ánh mặt trời tháng chín chiếu sáng khắp nơi, nhàn nhã tự tại; Bánh Bao kể chuyện của mình và hội trưởng đại nhân ra: từ lúc quen biết, gặp nhau, ở chung, nhắc lại đã như lâu lắm rồi. Chỉ có anh vẫn còn ở bên cô, ấy là sự thật.
“Tiểu Mộc, cô chắc chắn là em thích cậu ấy, bây giờ em giữ mối quan hệ thế này với cậu ấy là muốn ở bên cậu ấy cả đời à? Đợi đến khi tốt nghiệp rồi kết hôn, cậu ấy không còn trẻ, kết hôn xong người nhà chắc chắn vội vã muốn hai người có con, vì thế em chưa cưới bao lâu có thể đã có em bé. Dán người em sẽ trở nên béo tròn, da sạm đi, còn có những vết rạn khi mang thai không bao giờ biến mất. Xương chậu và xương hông giãn ra, không thể khôi phục lại thân hình thời con gái. Mang thai 10 tháng, sau đó nuôi đứa bé, nhìn nó bi bô học nói rồi lớn lên. Em sẽ xoay quanh con và chồng, làm bà chủ gia đình ít nhất ba bốn năm. Đến khi đứa bé đi mẫu giáo, em chẳng có chút kinh nghiệm đi làm nào, không biết giao tiếp trong xã hội. Em quên chuyên ngành của mình, vì thế chỉ có thể để chồng em nuôi, nhưng khi đó đương nhiên em không thể bằng lúc trẻ trung như bây giờ, tính cách của em dần dần bị bào mòn bởi những chuyện vặt hàng ngày. Được rồi, cho dù bây giờ hai người yêu nhau đến đâu, cuộc sống như vậy có phải cuộc sống em mong muốn không?” – Cô cười cười, xoa đầu Bánh Bao – “Đương nhiên, đây là quá trình mà hầu hết người phụ nữ nào cũng phải trải qua, có điều em còn quá trẻ, không thể chịu được cuộc sống hôn nhân gia đình”
Bánh Bao mờ mịt, cô chưa từng nghĩ nhiều như thế, ở chung với anh chỉ vì cô yêu anh; có thể yêu bao lâu, ở với anh bao lâu, tương lai như thế nào, cô chưa từng nghĩ tới.
“Bây giờ các em thường xuyên nói yêu, cô tin em yêu cậu ấy, nhưng Tiểu Mộc ạ, tình yêu sẽ thay đổi. Kiểu như trước đây em thích búp bê, giờ còn thích không? Lúc còn bé thì thích ti mẹ, ăn bột, bây giờ còn thích không? Lúc này, nhận thức của em về xã hội còn chưa đầy đủ, vì thế em mù quáng thích cậu ấy, cảm thấy cậu ấy rất tốt, chỉ là vì chưa có đủ sự đối lập. Đến một ngày em thật sự tiến ra ngoài xã hội, có lẽ em sẽ nhìn rõ được loại tình yêu này của mình”
Bánh Bao cúi đầu không nói lời nào, thật ra cô vẫn là đứa bé ngoan ngoãn cẩn thận chặt chẽ. 19 năm rồi cô mới nổi loạn một lần.






Chúng Ta Không Có Mùa Đông
Thứ tư, Bánh Bao có tiết học, hội trưởng đại nhân ở Vỏ Sò Xám, nhàn rỗi nhàm chán kéo nick mới ở Hồng Tụ Đường. Lão Ngũ đưa một người “khách không mời mà đến” tới chỗ anh: “Anh Hán, chị Lỗ này tìm anh”
Nghĩ không ra mối quan hệ của hai người bọn họ, lão Ngũ giới thiệu rất thận trọng. trong ánh mắt lại lộ ra cái vẻ “lão Đại, chả nhẽ người này anh cũng từng ăn? Đồ bụng đói ăn quàng”
Hội trưởng đại nhân trừng mắt với anh ta một cái, quay ra nhìn “chị Lỗ nào đó”, phát hiện ra bản thân cũng không quen. Lão Ngũ rót trà xong ngoan ngoãn đi ra ngoài, lúc đi ra còn thuận tay đóng cửa; hội trưởng đại nhân cứ nghĩ mãi trong đầu xem người phụ nữ này là ai.
Khi đó là tháng 10, trời đã vào thu, chị ta mặc một chiếc áo len mỏng, quàng khăn màu nâu, búi tóc, đeo vòng cổ ngọc trai trắng, tuy đã có tuổi nhưng vẫn rất thanh lịch: “Xin chào, anh Sở”
Buổi tối Bánh Bao không qua, nhắn tin báo mẹ cô đến. Hội trưởng đại nhân chỉ nhắn lại “Ừ”, đột nhiên nhận ra cô thật sự chỉ là một cô nhóc, ở trong ý thức của cô, yêu vẫn là chuyện lén lút. Có lẽ cho đến bây giờ, cô không hề nghĩ đến chuyện đề cập với bố mẹ về mối quan hệ này, cô còn chưa biết suy nghĩ cho sau này.
Anh đã từng viết rất nhiều code, script, plug, thậm chí là kill soft, mọi số liệu anh đều có thể tính toán nhanh chóng, mà lúc này anh lại không thể tính được rằng bản thân thật sự đã sai rồi.
Thật ra anh luôn biết rõ mình và Bánh Bao rất khác biệt, chia tay có thể dự đoán được, nhưng đến giờ tự nhiên lại không muốn buông tay.
“A a a a, mẹ em nói mẹ em muốn ở đây một thời gian để lo cho em” – Bánh Bao chui trong chăn, nhắn tin cho hội trưởng đại nhân. Hội trưởng đại nhân dường như thấy được vẻ mặt phụng phịu của cô, rõ là đáng yêu, nhưng lại cảm thấy chua xót.
Tiểu Mộc, có phải anh sai rồi không?
Nhưng vì không muốn cô nhận ra, anh cũng nhẹ nhàng nhắn lại: “Vậy em phải ở bên mẹ, ngoan ngoãn nghe lời nhé”
“Sư phụ, có phải anh buồn ngủ rồi không?”
“Sao thế?”
“Em muốn nói chuyện với anh”
“Không phải đang nói rồi à?”
“Em không ở đó anh phải nhớ ăn tử tế, đừng uống rượu nhiều nhé. Đúng rồi, trong tủ lạnh có cá, em đã làm cắt sẵn, anh nhớ nấu đi”
“Ừ”