XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thả Dây Dài Câu Đại Thần

Thả Dây Dài Câu Đại Thần

Tác giả: Nhất Độ Quân Hoa

Ngày cập nhật: 03:00 22/12/2015

Lượt xem: 1341946

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1946 lượt.

ng vẫn uống rượu như cũ. Vừa uống vừa khoác lác, Bánh bao cảm thấy đầu mình thiếu chút nữa cụng xuống bàn, rốt cuộc Thánh Kỵ Sĩ cũng đứng lên: "Các vị, ngày mai tôi còn quay về thành phố L không tiếp tục chung vui được nữa, lão Ngũ vẫn ở đây, đêm nay mọi người cứ tận hứng."
Mấy người còn lại trách móc anh không nể mặt bạn bè, nhưng cuối cùng vẫn thả đi, anh chàng gọi là lão Ngũ kia đưa bọn họ ra, Thánh Kỵ Sĩ kéo anh ta ra một góc dặn dò: "Bọn họ muốn chơi cái gì thì chơi cái đó, " anh lấy từ trong người ra mấy cái phong bì thật dày đưa cho cậu ta: "Giao cho cậu đấy."
Lão Ngũ kia nhận lấy phong bì nhét vào người: "Yên tâm, hôm nay không ngủ có ổn không?"
"Anh mày không sao." Anh chụp vai cậu ta: "Vào đi thôi."
Hai người đi ra, Bánh bao rất khó hiểu: "Sư phụ, bọn họ là ai? Vì sao lại muốn dẫn Tiểu Mộc đến?"
Anh đốt điếu thuốc hút: "Anh chàng họ Chu kia, là cục trưởng cục công an thành phố A, tuy rằng chức lớn, nhưng nhân phẩm cũng không tệ. Không phải nhóc đang đi học ở đây sao, về sau nếu tốt nghiệp nhờ anh ấy nói một tiếng, tùy tiện phân nhóc vào cục nào đó làm văn thư, nhân viên tư liệu linh tinh, nhóc làm ngoài biên chế khoảng năm rưỡi , anh ta lại nói một câu là nhóc có thể chính thức vào biên chế. Đừng xem thường những công việc đó, tuy rằng tiền lương hơi thấp, nhưng phúc lợi rất được, nếu nhóc có thể xin vào, cũng coi như tìm được một công việc ổn định cả đời. Về sau có tìm bạn trai cũng không cần quá giàu có, chỉ cần ổn định là được rồi."
Bánh bao rất kinh ngạc, anh chỉ thản nhiên nói mấy câu đã sếp đặt ổn thỏa cả đời của cô, mà mấy vấn đề này Bánh bao chưa bao giờ căn nhắc đến, cô chỉ biết ngủ, đi học, ăn cơm, ngủ: "Nhưng Tiểu Mộc mới học năm nhất mà sư phụ."
Anh xua xua khói: "Nửa năm sau nhóc đã lên năm hai, năm ba liền đi ra ngoài thực tập , nhóc còn thấy sớm sao!"
"Nhưng nhân viên biên chế của chính phủ không phải được tuyển chọn qua kỳ thi nhân viên công vụ sao?" Cô đưa tay kéo tay áo của anh, anh cũng để mặc cô kéo: “Thi? Đồ ngốc, ai thi chứ? Cho dù nhóc có thi, cuối cùng đến đơn vị phỏng vấn chẳng phải cũng do bọn họ quyết định sao."
Bánh bao rất hoang mang: "Nhưng làm vậy là không đúng nha sư phụ, nếu ai cũng làm như vậy, cuộc thi còn ý nghĩa gì chứ? Hơn nữa thứ sư phụ vừa mới đưa cho họ... là phong bì sao? Đó là nhận hối lộ, là phạm pháp!"
Người nào đó liền nở nụ cười: "Chợ đêm tại thành phố A đến hai giờ là dẹp hàng, cảnh sát giao thông mới vào ca trực, chúng ta đi dạo chợ đêm trước đi, đến hai giờ rồi về."
Bánh bao đã bất mãn vì anh nói sang chuyện khác, lại càng bất mãn hơn..."Sư phụ lại uống rượu lái xe? Cảnh sát bắt được sẽ bị thu và hủy bằng lái đó, hơn nữa, như vậy rất nguy hiểm."
Anh cười xoa đầu cô: "Được rồi, anh sai anh sai rồi, lần sau không dám nữa."
Tháng hai ở thành phố A, thời tiết se lạnh. Nhưng cũng không ảnh hưởng đến chợ đêm náo nhiệt phồn hoa, hai bên đường chật kín quầy hàng, thậm chí còn có những cửa hàng đơn sơ chỉ trải một miếng vải bố trên mặt đất, Thù Tiểu Mộc rất là thích, vừa đi vừa xem, đi dạo nửa ngày cô mua được một cái khăn quàng cổ carô đen trắng, anh cũng không thúc giục, yên lặng đi theo.
Được nửa đường thì anh cần đi toilet, lúc gần đi dặn Bánh bao đừng đi xa. Bánh bao dĩ nhiên cũng sẽ không đi xa, cô chạy tới chạy lui giữa những quầy hàng, thấy trước một cái sạp có ba bốn người vây quanh, Bánh bao rất tò mò, cũng chen vào. Bên trong cũng là một công ty dầu gội đầu đang quảng cáo sản phầm của mình. Trên quầy hàng bày rất nhiều loại trang sức nho nhỏ, món nào cũng cực kỳ tinh xảo.
Chủ quán là một người phụ nữ tóc vàng ba mươi tuổi, thấy có người đến cô ta rõ ràng càng quảng cáo hăng say hơn: "Mọi người đến xem đi, những thứ trang sức này đều là phần thưởng miễn phí đó."
Bánh bao cầm vài cái lắc tay lên xem, những thứ này kỳ thật không đáng giá lắm, là loại mặt hàng thường xuyên nhìn thấy trong các cửa tiệm đồng giá hai tệ, nhưng Bánh bao lại thích mấy thứ này: "Phần thưởng miễn phí là sao?" Cô hỏi chủ quán.
Người phụ nữ tóc vàng kia lại càng nhiệt tình: "Mấy thứ này là quà tặng miễn phí, ở đây có chỗ để cào thưởng, cô bé có thấy không? Cào trúng cái gì thì lấy cái đó."
Tuy rằng Bánh bao rất ngờ nghệch, nhưng cô cũng biết trên đời không có bữa cơm nào miễn phí: "Vậy mọi người kiếm tiền bằng cách nào?"
Người phụ nữ tóc vàng thản nhiên: "Chúng tôi chỉ tuyên truyền cho công ty, để mọi người đều biết đến sản phẩm dầu gội đầu này."
Vì thế Bánh bao cầm một tấm vé cào lên, thuận tay cào ra, phía trên viết phần thưởng của cô —— ba bình dầu gội đầu, mỗi bình hai mươi lăm đồng.
@_@
Chủ quán vừa thấy, lập tức cầm ba bình dầu gội đầu bỏ vào túi cho cô: "Ai nha em gái này thật may mắn, mới cào đã trúng ba bình, nào, mỗi bình hai mươi lăm đồng, tổng cộng bảy mươi lăm tệ."
Bánh bao rất kinh ngạc: "Còn phải trả tiền sao?"
Chủ quán vừa thấy vậy, sắc mặt lập tức thay đổi, bốn người qua đường vốn đang lựa hàng cũng trở mặt, năm người hung dữ nhìn cô: "Cô mua hàng có thể không trả tiền à? !"
"Tôi... tô