Old school Swatch Watches

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thả Dây Dài Câu Đại Thần

Thả Dây Dài Câu Đại Thần

Tác giả: Nhất Độ Quân Hoa

Ngày cập nhật: 03:00 22/12/2015

Lượt xem: 1341716

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1716 lượt.

i mua cái lắc tay này được không?" Bánh bao vẫn rất thức thời —— cô sợ mấy người kia đánh cô. >_<
Người phụ nữ và mấy người qua đường Ất Giáp Bính Đinh thấy mặt cô lộ vẻ e ngại, càng thêm hung ác: "Ngay từ đầu người ta đã nói nếu cào thì phải lấy hàng, cô nghe không hiểu à? !"
Vì thế người ngờ nghệch như Bánh bao cũng mơ hồ cảm thấy mình đã bị lừa, mấy bình dầu gội này không có nhãn mác hay bao bì gì, thực sự đáng giá hai mươi lăm đồng sao? Còn bắt người ta mua đến ba bình, để làm gì chứ? ! Khổ nỗi mấy người bên cạnh đã bắt đầu tiến lên: "Thất thần làm gì? Mau đưa tiền đi!"
Bánh bao do dự, cuối cùng vẫn thấy nên bỏ tiền cho rồi, cô sợ mấy tên này đánh cô, càng sợ Thánh Kỵ Sĩ thấy thì xấu hổ chết mất.
Lúc cô đang lấy ví tiền, có người đè tay cô lại, sau đó kéo cô ra sau lưng. Bánh bao ngẩng đầu lên liền nhìn thấy Thánh Kỵ Sĩ, cao 1m89, giống như cây trụ sắt đứng trước gian hàng, Bánh bao chỉ nhìn thấy bóng anh, cô rốt cuộc cũng hiểu được vì sao trong phim điện ảnh lẫn truyền hình bảo tiêu đều phải khí vũ hiên ngang, đầu trâu mặt ngựa —— khiến người được che chở cảm thấy an toàn! >_<
"Đòi tiền? Để tao cho chúng mày!" Anh lạnh lùng mở miệng, mấy người mới lúc nãy còn hùng hổ trước quán, lúc này cũng hơi lúng túng, dù sao người cao nhất trong bọn họ cũng chỉ đến ngực anh. Bánh bao cũng rất sợ hãi, xưa nay cô không phải là một người cá tính, cho dù hiện tại đã có chút góc cạnh, cô vẫn cảm thấy thêm một chuyện không bằng bớt một chuyện. Cho nên cô nhẹ nhàng kéo tay áo Thánh Kỵ Sĩ: "Sư phụ, bỏ đi."
Anh cúi đầu kéo tay cô ra: "Không sao đâu."
Người qua đường Giáp Ất Bính Đinh bắt đầu lớn gan hơn: "Đừng xen vào việc của người khác!" Bọn họ quay đầu ra hiệu chung quanh, rất nhiều người đi lòng vòng gần đó liền bắt đầu vây lại, xem ra có đến hơn mười người. Bánh bao càng sốt ruột, lúc đầu cô lo lắng cho mình, hiện tại cô lại lo lắng cho sư phụ nhà mình: "Sư phụ, dù sao cũng chỉ mấy chục tệ... bỏ đi..."
Anh lại áp sát đám Giáp Ất Bính Đinh kia, vẻ mặt hung dữ đứng trước mặt bọn họ, bộ dáng kia cực kỳ giống chiến sĩ Hoang Hỏa trong trò chơi: "Lên đi, để anh đây chơi đùa với chúng mày."
Mà mấy người kia nhìn nhìn anh ta, cuối cùng ả tóc vàng buồn bực vẫy tay: "Bỏ đi bỏ đi!"
Người chung quanh đều giải tán, anh kéo Bánh bao đi ra, tuy rằng Bánh bao thở phào, nhưng cô vẫn còn sợ hãi: "Sư phụ... Làm Tiểu Mộc sợ muốn chết! Bọn họ đông người như vậy, sư phụ còn dám chọc bọn họ, nhỡ mà đánh nhau..."
Anh vỗ vỗ đầu cô: "Không đánh nhau đâu, mấy chỗ chợ đêm này vốn lộn xộn nên bị sở quản lý rất nghiêm, bọn họ vốn không dám gây chuyện. Nếu thật sự đánh nhau, quản lý thị trường và cảnh sát nhân dân sẽ lập tức đến đây, bọn họ làm mấy chuyện này vốn đã chột dạ, chỉ muốn giữ thể diện hù mấy người sợ phiền phức mà thôi. Nhóc\ không muốn vì mấy chục tệ mà gây chuyện, chẳng lẽ mười mấy người bọn họ lại muốn vì chút tiền ấy mà đến cục cảnh sát một chuyến?"
Bánh bao vẫn hơi sợ: "Nhỡ đâu?"
Anh cười sờ đầu cô: "Nếu lỡ có chuyện... thì sư phụ đi bệnh viện nằm một thời gian."
Bánh bao hoảng hốt: "Sư phụ đánh không lại bọn họ sao?"
Anh bày ra vẻ mặt đương nhiên: "Đánh không lại bọn họ có gì phải ngạc nhiên, sư phụ cũng không phải Vương Tiến Hỷ*..."
(* Một anh hùng Trung Quốc được tôn xưng là con người thép, lấy thân mình thay máy lọc dầu. Xin lỗi các bạn, nhắc tới chuyện dầu mỏ mình lại bực mình nên chỉ chú thích như vậy thôi, muốn biết thêm các bạn tra GG.)
Bánh bao... =_=||||
Hai người đi dạo tới rạng sáng, chợ đêm tan, anh quay laih câu lạc bộ lái xe ra, cùng nhau đi về. Bánh bao ngồi trên ghế phụ, đêm hôm khuya khoắc, đi cùng xe với một người đàn ông không rõ nhân thân, cô không hề sợ hãi lúng túng, lại rất vui vẻ: "Sư phụ chúng ta đi đâu đây?"
"Tới chỗ sư phụ, dù sao bây giờ nhóc cũng không thể quay về trường học." Anh vẫn hút thuốc như cũ, xe chạy trên đường nhựa, vô cùng vững vàng. Ánh đèn đường hoặc là đèn xe thi thoảng lại lọt vào trong xe, tạo thành những vệt loang lổ đủ hình đủ kiểu trên người anh, mùi khói nhàn nhạt tản ra, yên tĩnh nhẹ nhàng.
Bánh bao tựa lưng vào ghế ngồi, kỳ thật cô rất mệt, nhưng không ngủ. Anh đi tới dưới lầu khu nhà, vào cửa hàng tiện lợi mở cửa 24/24 mua ít đồ, Bánh bao đi theo, nhìn mấy món đồ trong tay anh, hơi khó hiểu: "Sư phụ ăn chưa no à?"
Anh ôm một đống mì ăn liền, miến gạo linh tinh: "Ăn như vậy làm sao mà no, chẳng đủ nhét kẽ răng! Con không bằng ăn mỳ ăn liền một mình!"
Bánh bao cảm thấy rất xấu hổ —— cô thật sự ăn rất no rồi! >_<
" Trong tủ lạnh nhà sư phụ có đồ ăn không?"
"Ai biết, anh không thường ăn cơm ở đó."
"Vậy sư phụ lấy bao chân giò hun khói kia đi, trở về Tiểu Mộc nấu giúp sư phụ ."
"Nấu cái gì,chế nước sôi là được rồi."
"Chỉ sợ lát nữa sư phụ lại đói bụng!"
"Cũng được."
Về nhà mở cửa, anh đi tắm rửa.
Bánh bao chạy tới chạy lui trong phòng bếp, hình như vì anh không không thường tới đây, trong tủ lạnh chỉ còn lại một ít lạp xưởng, thịt khô linh tinh, nhưng lại có rất nhiều bia. Trong phòng bếp đầy đ