Polly po-cket

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thả Dây Dài Câu Đại Thần

Thả Dây Dài Câu Đại Thần

Tác giả: Nhất Độ Quân Hoa

Ngày cập nhật: 03:00 22/12/2015

Lượt xem: 1341737

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1737 lượt.

ô: “Những tấm ảnh này thật sự sẽ chìm thôi, có đẹp hơn nữa thì cũng chìm nghỉm. Nếu thật sự muốn đoạt giải miss, phải học cách đầu tư.” Cô vỗ vai bánh bao: “Yên tâm đi, chuyện này để mình lo cho.”
Hai người vừa bàn bạc xong, ngài bang chủ liền nhận được tin nhắn của đồ nhi nhà mình:
[ Bạn tốt '> Bạn nói với Thánh Kỵ Sĩ: Sư phụ.
[ Bạn tốt '> Thánh Kỵ Sĩ nói với bạn: Hử?
[ Bạn tốt '> Bạn nói với Thánh Kỵ Sĩ: [ Chảy nước miếng '> Con muốn giật giải Miss.
[ Bạn tốt '> Thánh Kỵ Sĩ nói với bạn: [ Ngậm miệng '> Sư phụ có tổ chức đâu.
[ Bạn tốt '> Bạn nói với Thánh Kỵ Sĩ: [ Xoay quanh '> Sư phụ, cuối tuần sư phụ đến đại học A được không?
Ngài bang chủ rất vui vẻ:
[ Bạn tốt '> Thánh Kỵ Sĩ nói với bạn: Có thể, nhưng dù sao nhóc cũng phải nói cho sư phụ có chuyện gì chứ.
[ Bạn tốt '> Bạn nói với Thánh Kỵ Sĩ: [ Giơ tay '> Tạm thời giữ bí mật, để con có thể trở thành miss. Lúc đó Tiểu Mộc gọi điện thoại cho sư phụ, sư phụ nhất định phải nhớ dành thời gian đó! !
Mà ngài bang chủ cũng không cần chờ điện thoại của đồ nhi, đến cuối tuần, anh đã sắp xếp xong xuôi công việc bên thành phố L, tự động đến đại học A. Lúc nhận được điện thoại của anh, Bánh bao còn đang ở hội Otaku của đại học A, phụ giúp hội trưởng Đỗ Tư Vũ, dùng giấy bóng kính dán lên thanh trường đao. Đỗ Tư Vũ vừa dán vừa tám nhảm với Kham Dương Lôi Lôi. Anh chàng này đã theo đuổi bé Lôi Lôi rất lâu rồi, lần này hiếm lắm đối phương mới chủ động lên tiếng nhờ giúp đỡ, làm sao anh có thể không cuống cuồng chạy theo, dốc hết sức lực được.
Bánh bao nhận được điện thoại thì tim đập loạn như nai con nhảy loạn, cô chạy thẳng đến, trên đường tới cổng trường đã thấy chàng trai cao to kia, niềm vui không ngớt trào dâng trong lòng: “Sư phụ!”
“Ừm,” Anh nhìn cô từ trên cao, xoa đầu cô: “Gọi sư phụ đến làm gì?”
Có lẽ bởi vì dáng anh rất cao, bàn tay anh cũng rất lớn, ngón tay rất dài, da hơi thô ráp, Thù Tiểu Mộc rất muốn đưa tay ra cầm lấy, lên tinh thần vài lần, lại bay hơi sạch, Bánh bao ũ rũ nói: “Sư phụ, Tiểu Mộc nhờ Hội Otaku ở trường làm hai bộ COSPLAY Thiên Hạ, thích khách và Hoang Hỏa, đến lúc đó sư phụ chụp ảnh với Tiểu Mộc nhé!”
Ngài bang chủ thấy nhiệm vụ này thật khó khăn: “Đồ nhi, sư phụ già đầu rồi, nhóc tốt bụng đừng có giày vò sư phụ được không! Đời này sư phụ nản nhất là vụ chụp ảnh!”
Thù bánh bao không nghe lời, cô cảm thấy trước mặt anh mình có vẻ cực kỳ nhỏ bé, cực kỳ nhõng nhẽo: “Không được, Tiểu Mộc muốn trở thành miss, sư phụ phải giúp một tay cơ!”
Ngài bang chủ vỗ về: “Chắc là trường nhóc không thiếu trai đẹp phải không? Nhóc chọn bừa một cậu đẹp trai sáng sủa không phải là được rồi sao?”
Thù bánh bao rốt cuộc cũng nuốt phải gan hùm, cô kéo tay anh: “Không muốn, chỉ muốn chụp với sư phụ thôi!”
Ngài bang chủ đầu hàng: “Để sư phụ gọi Vương Bân tới giúp nhóc.”
Nhắc đến họ Vương thì mặt bánh bao lại đen thui: “Cái ông đi xe máy đó à?”
Ngài bang chủ vỗ lên đầu cô: “Cái gì thế, hồi trước cậu ấy là nhiếp ảnh gia chuyên nghiệp đấy!”
Vương Bân rất có nghĩa khí, sau khi nhận được điện thoại anh đã chạy tới ngay lập tức, mấy người đi tới phòng họp ở đầu đường xem đồ COS đang được làm. Xem xong thì Vương Bân lắc đầu nguầy nguậy sau đó vội vã đi tìm người bạn trước kia đối chiếu mẫu trang phục nhân vật trong game lần nữa rồi tự tay vẽ bản thiết kế. Bánh bao rất hoang mang, thật ra cô tưởng làm đồ COS chỉ cần mặc ra ngoài là được
Ngài bang chủ không có việc gì làm, một đám người dán trang bị trong phòng sinh hoạt của Hội Otaku. Toàn là đồ phải động não, trên mặt đất rải đầy vô số dây điện, giấy xốp, móc khóa, keo nhựa, ống plastic, nắp chai, và một đống đồ linh tinh nữa.
Mặt nạ của thích khách cũng được làm bằng giấy bóng kính màu sắc rực rõ, ngài bang chủ không có hứng thú với những thứ tỉ mỉ chi tiết này, anh chỉ có thể ngồi nhìn bên cạnh Bánh bao. Vương Bân thật sự rất hết mình vì anh, căn cứ vào những dụng cụ hiện có, xếp lại danh sách vật liệu cẩn thận, không ngừng sửa chữa lại theo hình mẫu nhân vật trong game.
Ngài bang chủ không có hứng thú gì với COS, anh cũng tuyệt đối không ngờ rằng quá trình người thật chụp ảnh COS lại phiền phức như vậy. Ngài bang chủ bắt đầu chạy đi kiếm vật liệu với bánh bao, có mấy thứ cực kỳ khó tìm. Mà thời hạn dự thi chỉ còn hai tuần, cũng rất gấp rút.
Hai người dạo quanh cửa hàng kim loại và chợ bán buôn, ngài bang chủ cảm thấy tính nhẫn nại của mình chưa từng bị thử thách như vậy.
Thế nhưng khi Bánh bao sợ hãi hỏi anh như vậy có ảnh hưởng tới thời gian làm việc của anh nhiều lắm không, anh vẫn vỗ đầu cô, thờ ơ như không: “Đã làm thì phải làm cho ra trò.”
Khi đó là tháng năm, trời vừa nóng lên. Ngài bang chủ khiêng đống ống nhựa PVC to to nhỏ nhỏ, ôm cả cuộn giấy bóng kính, và cả mấy hộp sơn phun đi qua đi lại khắp phố lớn ngõ nhỏ, theo sau là Bánh bao xách đống đồ linh tinh. Bánh bao cảm thấy rất ái ngại, nhưng anh lại tỏ vẻ không hề gì: “Xấu hổ gì chứ, sư phụ là đàn ông mà.”
Bình thường hai người cùng ăn tối, Bánh bao chủ trương mua đồ về làm, ngài bang c