Tác giả: Nhất Độ Quân Hoa
Ngày cập nhật: 03:00 22/12/2015
Lượt xem: 1341736
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1736 lượt.
hủ không có ý kiến, hầu như đều ăn ở chỗ anh. Thù Tiểu Mộc rất hài lòng với cuộc sống như vậy, cô thích đứng bên cạnh anh, thích nhìn anh, thích nghe anh cười, nghe anh nói.
Cô không thể chống lại niềm đam mê gần như là tẩu hỏa nhập ma này, không thể chống lại sự hấp dẫn mãnh liệt như sức hút nam châm này.
Năm đó Thù Tiểu Mộc mười chín tuổi, học kỳ sau của năm nhất đại học, ngoại trừ Châu Kiệt Luân và Ngô Tôn, lần đầu tiên cô thích một người đàn ông thực sự tồn tại. Chín năm giáo dục bắt buộc, ba năm cấp ba, một năm đại học, nửa giai đoạn đầu của cuộc đời cô đều gắn với học tập, học tiếng Trung, gặm tiếng Anh, đã từng làm toán cao cấp, tính vi phân và tích phân, biết điện tử, hạt nhân, nơ-tron cấu thành nguyên tử, thế nhưng cô chưa từng học, cũng không biết phải yêu một người như thế nào.
Trong lòng cô không có khái niệm gì về tương lai cả, hôn nhân và cuộc sống tương lai đều tách rời khỏi thực tế, nhòa thành hai từ cách biệt. Cô chỉ đơn thuần muốn ở bên anh, lâu một chút, rồi lại lâu hơn chút. Mùi vị lo được lo mất không hề dễ chịu, Bánh bao do dự như vậy mà dừng lại không bước thêm, tính cách của cô khiến cô luôn cảm thấy có thể duy trì tình hình hiện tại cũng tốt lắm rồi. Nhưng thỉnh thoảng từ trường thần bí này lại cám dỗ gợi lên sự tham lam xấu xa trong cô, bảo đến gần anh thêm chút nữa.
Anh ở ngay trước mắt cô, gần gũi khiến cô ngỡ như có thể chạm vào tay anh.
Thế nhưng. . . thật sự có thể chạm tới ư?
Mượn Rượu Làm Càn
Rốt cuộc cũng làm xong hai bộ trang phục và đạo cụ.
Vương Bân dẫn Bánh Bao và Sở Hán đi chụp ngoại cảnh. Những vùng ngoại ô gần thành phố A chẳng có công viên nào. May mà anh ta không dự định tìm công viên — Anh ta dẫn hai người đến một thôn làng. Tổ chức chụp ảnh trên một đỉnh núi hoàn toàn chưa có bàn tay con người khai hoang tu sửa.
Bối cảnh rất đơn giản, anh ta chỉ huy Bánh Bao và bang chủ thay quần áo. Bang chủ nhìn bộ trang phục “Thăng Đằng” lộ cánh tay lộ cẳng chân cảm thấy rất mất tự nhiên. Nhưng vì giải nhất của đệ tử, anh phải cố cắng răng chịu đựng. Dù không muốn cũng phải xuất đầu lộ diện, hy sinh chút nhan sắc. Trang phục của Bánh Bao thì theo kiểu thích khách — Bộ đồ màu đen hở rốn, tôn lên đôi chân dài và vòng eo thon thả. Trên mặt mang mặt nạ che từ sống mũi trở lên, vừa khéo làm nổi bật đường cong của chiếc cằm vốn không có gì đặc biệt. Khiến cô trông có vài phần lẳng lơ, đúng vậy lẳng lơ.
Chụp hình cosplay, khó khăn nhất chính là việc trang điểm. Cho dù người đó xấu đẹp thế nào cũng là trời sinh, không phải như photoshop muốn sửa sao thì sửa. Nhưng việc này hoàn tòan chẳng thành vấn đề với Vương Bân. Bởi vì anh ta vốn không có ý định chụp chính diện. Anh ta nói, vẻ đẹp chân chính là phải mờ mờ ảo ảo.
Bánh Bao cảm thấy rất thú vị, nên trên đường trở về khi ngồi trong xe bang chủ đại nhân cũng muốn tám chút chuyện với “Lái mô tô”: “Sao anh thấy sư phụ lại như chuột thấy mèo vậy?”
“Lái mô tô” rất bất mãn “Tránh sang bên kia đi, con nít con nôi quan tâm đến việc người lớn làm gì.”
Bánh Bao vô cùng tức giận “Con nít con nôi? Tôi thấy anh mới giống con nít đó.” Cô tóm lấy mớ trang sức kim lọai lộng lẫy khoa trương trên người đối phương “Nhìn xem, đây là cái gì, chỉ có những kẻ tư tưởng ấu trĩ mới đeo mấy thứ này.”
Đàn ông ai cũng sợ bị ví là trẻ con, thế là “lái mô tô” xù lông nhím”Đây là hợp thời, là thẩm mỹ đấy cô!! Đồ nhóc con!”
“Trẻ con thì trẻ con đi, còn không dám nhận.”
“Anh Hán, anh xem cô ấy kia.”
Bang chủ đại nhân đang lái xe, cũng không quay đầu lại “Mấy ngày qua làm phiền mọi người rồi. Tối nay cùng đi ăn cơm nhé, Tiểu Vương.”
“Ặc, cũng được. Để em gọi về chuẩn bị.” Anh ta bắt đầu gọi điện thoại về quán bar dặn dò giữ lại một phòng riêng. Bang chủ đại nhân chở mọi người về trường học xong, thì lái xe về nhà tắm rửa thay quần áo.
Bánh Bao và Kham Dương Lôi Lôi cùng nhau đi vào cổng trường, hội trưởng câu lạc bộ Otaku muốn đến gần bắt chuyện, lại bị cô dùng vẻ mặt mệt mỏi đuổi đi. Vừa về đến ký túc xá, Bánh Bao liền ngã xuống giường ngẩn ngơ. Đôi mắt của Kham Dương Lôi Lôi có khả năng phát hiện JQ rất nhạy “Bánh Bao, có phải cậu thích anh sư phụ đó không?”
Bánh Bao đang nằm ngữa trên giường cố gắng chuyển đề tài “Lôi Lôi, trong bình thủy của cậu còn nước không?”
Nhưng Lôi Lôi kiên quyết không bỏ qua “Có phải cậu thích sư phụ cậu rồi không?”
Bánh Bao đột nhiên siêng năng trăm năm hiếm thấy, cô đứng dậy ôm ba cái bình thủy trong phòng đi ra ngoài “Khát quá, mình đi lấy nước.” Sau đó cô đi ra cửa, bước xuống mười tám mét cầu thang vừa mới leo lên khi nãy mới đau khổ phát hiện trong ba cái bình thủy cô xách đi, có hai cái đã đầy nước.
Cho nên, khi Bánh Bao nằm vật xuống giường một lần nữa, dưới ánh mắt tra hỏi của Lôi Lôi, cô mím môi nhận tội “Ừ”
Sắc mặt Kham Dương Lôi Lôi lập tức hiện lên vẻ nghiêm túc “Hèn gì anh ta lại tốt với cậu như vậy! Mấy lần trước, cậu qua đêm không về, có phải ngủ ở chỗ anh ta không? Anh ta hơn