Tác giả: Nguyệt Xuất Vân
Ngày cập nhật: 03:58 22/12/2015
Lượt xem: 1343911
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3911 lượt.
mừng rỡ bật cười, đây đúng là giấc mộng từ nhỏ của nàng.
Trời chiều rốt cục chìm xuống hoàn toàn, một vầng trăng non chậm rãi đi lên, trường bào màu lam của Đoạn Khinh Ngân tung bay phấp phới trong gió đêm.............
TIẾN CUNG
Lưu Sương ngồi trên ghế, nhìn lên bầu trời đêm.
Bầu trời đêm đen như mực, điểm xuyết những vì sao lấp lánh như đá quí gắn lên tấm nhung đen, lóng lánh phát sáng, vầng trăng non nằm đó, tản ra ánh sáng lành lạnh.
Sư huynh đã đi, vẫn vội vã như vậy, trong không khí tựa hồ lãng đãng khí tức của sư huynh, nhưng mà người thì đã đi rồi. Trái tim Lưu Sương tràn ngập cảm giác mất mát.
Từ khi bắt đầu có trí nhớ, nàng và sư huynh gặp thì ít mà xa cách thì nhiều. Hắn luôn luôn có chuyện chưa giải quyết xong. Lưu Sương thật sự không rõ, sư huynh rốt cuộc là có chuyện gì chưa giải quyết.
“Thái hậu có ý chỉ, xin mời Bạch Lưu Sương tiến cung xem bệnh!” Lưu công công nhỏ giọng nhắn nhủ, xong mới khách khí nói với Lưu Sương: “Xin người thu thập đồ đạc nhanh một chút, nhớ mang theo túi thuốc của người.”
Hóa ra muốn nàng tiến cung khám bệnh, Lưu Sương không hiểu được, trong cung nhiều ngự y như vậy, Thái hậu tại sao lại muốn nàng. Nhưng mà, ý chỉ của Thái hậu, muốn từ chối là không thể, Lưu Sương đành phải cầm túi thuốc, theo Lưu công công lên xe ngựa.
Tiếng vó ngựa xé gió lao đi, chở Lưu Sương hướng về phía hoàng cung, qua ngọ môn, xuyên qua tầng tầng cung điện, dừng lại trước một cung điện.
Lưu Sương xuống xe ngựa, theo Lưu công công chậm rãi đi vào trong điện. Đây là một cung điện đẹp đẽ quý giá tao nhã, giờ phút này cả cung điện được thắp sáng như ban ngày. Ngoài hành lang, đứng đầy cung nữ thái giám, ai cũng đứng im như tượng, thở mạnh cũng không dám.
Lưu Sương một mực tò mò, rốt cuộc là người phương nào bị bệnh.
Lưu công công đi vào truyền lời, chốc lát sau liền ra đón Lưu Sương đi vào.
Lưu Sương đi vào trong điện, không khỏi kinh ngạc giật mình.
Bên trong rất rộng lớn, dĩ nhiên có rất nhiều người, nhưng lại giống như không có ai, bởi vì, không có ai nói chuyện, trong điện tĩnh mật đến đáng sợ.
Lưu Sương đưa mắt nhìn một vòng, nhìn thấy trước mặt là phượng tháp thượng, Thái hậu đang ngồi trên. Hoàng thượng chắp tay đi tới đi lui trong điện, vẻ mặt ưu sắc. Hoàng hậu thì đứng ở bên cạnh Thái hậu, sắc mặt tái nhợt, bàn tay trắng nõn cầm một cái khăn tay, thỉnh thoảng chà xát, nhìn qua đúng là rất khẩn trương.
Xem cái điệu bộ này, quả nhiên là có người bị bệnh, mà thân phận của kẻ đó rất quan trọng.
Lưu Sương quỳ xuống thi lễ với Thái hậu Hoàng thượng Hoàng hậu, sau khi thi lễ nghe thấy thanh âm uy nghiêm của Thái hậu, trầm giọng nói: “Sương nhi, không nên đa lễ, đứng lên đi!”
Lưu Sương theo lời đứng dậy, đụng vào ánh mắt Bách Lý Hàn ngay lập tức.
Hắn đứng ở bên cạnh Thái hậu, ánh mắt rất là an tĩnh, nhưng, đã có hiện lên một cỗ mãnh liệt, đem trái tim Lưu Sương treo lên còn bị từng cơn sóng xô vào.
Lưu Sương lảng tránh ánh mắt của hắn, nghe thấy Thái hậu lo lắng nói: “Sương nhi, hôm nay ai gia truyền ngươi đến, là để ngươi khám bệnh cho Băng nhi, ngươi nhất định phải dùng hết khả năng của mình, chữa cho Băng nhi thật tốt!”
Ngực Lưu Sương như bị kiềm hãm, vẻ mặt kinh sắc, nàng không ngờ được, là Bách Lý Băng bị bệnh sao? Mấy ngày trước, hắn còn vô pháp vô thiên nhảy nhót như điên khắp chốn, hôm nay, đã ngã bệnh rồi?
“Mẫu hậu, nàng thật sự có thể chữa cho Băng nhi sao?” Hoàng hậu đứng một bên không tin nói.
ÁM SÓNG LỚN
“Nàng không phải là Bạch Vương phi sao? Nàng làm sao có thể khám bệnh cho Băng nhi chứ, Hoàng thượng, thần thiếp cả gan xin Hoàng thượng thu hồi thánh lệnh!” Sau khi Hoàng hậu trông thấy mặt Lưu Sương, đột nhiên quỳ xuống nói với Hoàng thượng.
Hoàng thượng thở dài một hơi, làm như do dự.
Một tiếng “Ba” ng lên, một tay Thái hậu đập lên mặt bàn, tức giận nói: “Băng nhi ở bên trong sinh tử chưa rõ, các ngươi lại ở chỗ này do dự không chừng! Nàng là nữ nhi của Bạch ngự y, y thuật có thể không cao minh, nhưng cũng hơn những ngự y vô dụng này! Có thể khám bệnh hay không, trước tiên cứ phải thử đã, chẳng lẽ, các ngươi thực sự muốn Băng nhi chờ chết sao?” Ánh mắt Thái hậu run sợ đưa một vòng, ngữ khí cực kỳ lãnh liệt.
Lưu Sương nhìn theo ánh mắt Thái hậu, lúc này mới phát hiện ra, trên mặt đất có hơn mười người đang quỳ, xem phục sức, đúng là ngự y trong cung. Mặt ai nấy đều vô cùng sợ hãi. Chẳng lẽ nhiều ngự y như vậy cũng không chữa được bệnh của Bách Lý Băng sao? Là bệnh gì khó chữa như vậy, bảo nàng làm sao mà chữa được đây?
Trong phòng này là những con người với những toan tính đấu tranh đen tối, nàng thật lòng không muốn bị cuốn vào cuộc chiến này, nhưng mà bên trong kia còn một mạng người đang thoi thóp, nàng không thể thấy chết mà không cứu được.
Lưu Sương bình thản mở miệng, nói: “Lưu Sương chỉ là một người hành y, chức trách chỉ có chữa bệnh cứu người, không kèm t