Snack's 1967

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thác Phi Phụ Tình

Thác Phi Phụ Tình

Tác giả: Nguyệt Xuất Vân

Ngày cập nhật: 03:58 22/12/2015

Lượt xem: 1344096

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/4096 lượt.

Tĩnh vương có điều mạo phạm, đúng là bất đắc dĩ, xin Hoàng hậu nương nương đợi Lưu Sương khám cho Tĩnh vương xong, lúc đó muốn trừng phạt Lưu Sương cũng chưa muộn.”
Hoàng thượng chưa từng nói câu nào đột nhiên lẳng lặng mở miệng, nói: “Bạch Lưu Sương, ngươi có khẳng định có thể giải được độc cho Tĩnh vương không?”
Lưu Sương nói thẳng không che đậy: “Bẩm Hoàng thượng, Lưu Sươngkhông biết Tĩnh Vương trúng độc gì, không dám khẳng định. Mới vừa rồi Lưu Sương đã châm cứu cho Tĩnh Vương, tạm thời ngăn chặn độc khí dâng lên, trong vòng hôm nay có lẽ sẽ tìm ra là độc gì.”
“Tốt lắm, ngươi định tìm ra như thế nào?” Hoàng thượng nhíu mày hỏi.
“Lưu Sương cả gan, đoán độc trong người Tĩnh Vương nhất định có liên quan với chén rượu Trữ Vương ban tặng.” Lưu Sương vừa nói vừa lẳng lặng liếc mắt nhìn Bách Lý Hàn một cái. Mặc kệ Bách Lý Hàn có hạ độc hay không, nhưng mà Lưu Sương vẫn kết luận vấn đề nằm trong chén rượu.
Hoàng hậu nghe vậy, mặc dù sắc mặt không chút thay đổi, nhưng trong con mắt lóe ra một tia đắc ý. Hoàng hậu không biết Lưu Sương và Bách Lý Hàn đã cùng cách, Hoàng hậu vốn tưởng rằng Thái hậu yêu cầu Lưu Sương khám bệnh, là muốn giải vây cho Bách Lý Hàn, xem ra, không giống như vậy.
Bách Lý Hàn khẽ hừ một tiếng, thanh âm cực kỳ lãnh túc. Hắn chắp tay đứng cạnh ngọn đèn, ngọn đèn hắt bóng hắn lên tấm bình phong, hoàn mỹ mà cao ngạo. Mắt hắn lạnh lùng dừng ở Lưu Sương, thần sắc lạnh như băng, kẻ khác không thể nắm bắt, nhưng trong con ngươi đen đã lóe lên hàn quang.
Tối nay, Ngũ đệ trúng độc, làm hắn có chút ngoài ý muốn, nhưng mà sự xuất hiện của nữ tử này, càng làm hắn ngoài ý muốn hơn. Hắn chưa từng nghĩ được rằng Hoàng nãi nãi lại tín nhiệm nàng như vậy, lại sai người đem nàng vào cung, còn đem tính mạng Ngũ đệ giao vào tay nàng.
Vào lúc này, nàng còn nhắc tới chén rượu! Ý tứ của nàng là nói hắn hạ độc sao? Đúng là nhìn không ra, nữ tử này lớn gan như vậy, hoàng cung ân oán, nàng cũng dám nhúng tay, thật sự là không sợ chết sao.
Nhưng nếu có người muốn diễn kịch, hắn cũng vui vẻ xem kịch, muốn nhìn xem cuối cùng là như thế nào.
Lưu Sương ngửng đầu,nhìn thẳng Bách Lý Hàn, ánh mắt hắn tối tăm khí thế mạnh mẽ, nàng biết giờ phút này hắn vốn bình tĩnh đang cực kì bực tức, nhưng mà nàng không thể không hỏi.
“Xin hỏi Trữ vương, chén rượu đó là rượu gì?”
Bách Lý Hàn nhìn Lưu Sương, mặt không chút thay đổi, từ từ nói: “Ngươi nếu có hoài nghi, có thể tự mình kiểm chứng, cần gì phải hỏi bổn vương?”
“Để Trẫm nói cho ngươi, rượu hôm nay chúng ta uống đều là tham rượu.” Hoàng thượng ở bên cạnh trầm giọng đáp.
“Tham rượu?” Lưu Sương ngẩn ngơ, nhân sâm bọt rượu, là một loại rượu thuốc, vô cùng tốt đối với thân thể. Đương nhiên là rượu này không phải rượu độc, nhưng Lưu Sương nhớ mang máng là có nghe gia gia nói qua, rượu này không được dùng cùng với ô đầu cây mọc ở Lĩnh Nam.
Ô đầu cây có một chút độc tính, khi ăn vào không bị độc phát, rất khó phát hiện. Chính vì vậy, cho tới nay, nó chưa từng bị xếp vào nhóm độc dược. Nhưng, nếu sau khi ăn nó còn uống tham rượu, tham rượu sẽ làm độc dược trong ô đầu cây phát tác, người đó sẽ bất ngờ trúng độc, hơn nữa, độc tính vô cùng kịch liệt. (lời tác giả: ô đầu cây và tham rượu kết hợp thành độc, chỉ là do tác giả hư cấu.)
Chẳng lẽ, trước đó Bách Lý Băng đã trúng độc ô đầu cây?
Lưu Sương đột nhiên nhớ tới, ngày ấy, khi Bách Lý Băng đến “Lưu Danh y quán”, nàng từng chẩn mạch cho hắn, lúc ấy thấy mạch tượng của hắn khác thường, nàng không hề để ý. Hôm nay nghĩ lại, mạch tượng đó đúng là do trúng độc ô đầu cây.
Lưu Sương nhịn không được, trán đổ mồ hôi, nếu không phải trước đấy nàng từng chẩn mạch cho Bách Lý Băng, vô luận thế nào nàng cũng không thể nghĩ ra là do tham rượu kết hợp với ô đầu cây thành độc. Không biết là người phương nào, hạ độc còn có thể cân nhắc chuẩn bị kĩ lưỡng như thế, trong hoàng cung này, thật đúng là hung hiểm.
Nếu đã biết Bách Lý Băng trúng phải độc gì, Lưu Sương lập tức viết phương thuốc, đưa tiểu cung nữ mang đi sắc thuốc.
“Thuốc này có thể giải độc của Băng nhi?” Hoàng hậu ngồi bên giường Bách Lý Băng, nắm chặt cổ tay Bách Lý Băng, không tin hỏi Lưu Sương.
Lưu Sương khẽ gật đầu, nói: “Đúng vậy!”
Chỉ chốc lát sau, tiểu cung nữ sắc thuốc xong, đưa Bách Lý Băng uống.
Ước chừng qua một nén nhanh, Lưu Sương sờ lên mạch tượng của Bách Lý Băng, thấy bắt đầu có xu hướng vững vàng, lúc này mới rút kim châm cứu trên người Bách Lý Băng ra.






HOÀI NGHI
Bàn tay nhỏ nhắn của nàng thành thạo rút kim châm ra sau đó cất vào túi thuốc.
Kim châm phản quang trước ánh nến, vẽ ra những vòng tròn lấp lánh, thâm nhập vào trong trí nhớ của Bách Lý Hàn. Trong trí nhớ như phủi đầy bụi ấy như có một lỗ hổng cứ lớn dần lên, hiện lên những hình ảnh quen thuộc, chậm rãi xuất hiện lại.
Một năm kia, hắn bị thích khách đuổi giết, bị thương trúng độc, có một tiểu thiếu niên cứu hắn. Lúc ấy, hắn bị kịch độc hành hạ, mơ mơ màng màng nhưng cũng không