Tác giả: Nguyệt Xuất Vân
Ngày cập nhật: 03:58 22/12/2015
Lượt xem: 1343979
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3979 lượt.
một tiếng giòn vang, mảnh nhỏ bay ngang, nước trà chảy lan.
“Tiểu thư! Người. Người chảy máu rồi!” Hồng Ngẫu nói đứt quãng, như truyền đến từ cõi xa xăm nào đó.
“Chảy máu! Chỗ nào?” Từ trong sương mù, nàng nhìn theo ánh mắt hoảng sợ đau đớn của Hồng Ngẫu. Quần trắng đã nhuộm đỏ từ lúc nào chẳng hay.
Trái tim sững sờ, trong nháy mắt rõ ràng tất cả.
Nàng dùng tay phải run rẩy, đè lên mạch tay trái, mạch đập gấp gáp, quả nhiên là thế, nàng bi thương nhắm mắt. Thời gian quá ngắn, thân làm thầy thuốc lại chẳng thể nhận ra
Một hài tử bé bỏng, đến trong tình huống không ngờ tới, ra đi trong lúc nàng chẳng biết gì.
Cảm giác bi thương sâu sắc, làm nàng hồi phục trái tim đã chết một lần.
Hài tử, mẫu thân xin lỗi con.
Nàng cúi đầu lẩm bẩm nói.
“Độc trong người Vương phi không phải đã giải hết rồi sao? Vì sao lại như vậy?” Khinh Y đứng phía sau lên tiếng “Chẳng lẽ, là sẩy thai?”
Lời của Khinh Y, đã đánh thức sự phẫn nộ của Hồng Ngẫu, Hồng Ngẫu đột nhiên đứng dậy, xoay người chạy ra ngoài. Lúc này trong đầu Hồng Ngẫu, thật ra rất lý trí, tiểu thư không thể chờ được nữa rồi, tối nay, nhất định phải mời được Đoạn công tử vào phủ.
Trong Tuyết uyển, dưới ánh nến, Đại Mi Vũ nằm trên giường, nhìn trộm Bách Lý Hàn.
Hắn lẳng lặng đứng trước cửa sổ, gió đêm kéo tới, quần áo trắng ngà tung bay phiêu lãng, khiêu khích thần kinh của Đại Mi Vũ. Hắn đã duy trì tư thế này rất lâu rồi, giống như một pho tượng đá.
Hắn quay mặt ra cửa sổ, giống như đang suy nghĩ cái gì, lại cũng giống như chẳng nghĩ cái gì, chỉ đang xuất thần một cách vô thức.
Dáng vẻ kinh ngạc mất hồn này, so với dáng vẻ luôn thâm trầm lạnh nhạt mọi khi của hắn mà nói, thật sự là hiếm thấy. Trái tim Đại Mi Vũ cảm thấy trống trải mất mát, mưu kế tối nay, rốt cuộc là tác thành cho cô ta và hắn, hay là tác thành cho hắn và Bạch Lưu Sương. Hắn không nói, cô ta cũng không dám suy nghĩ.
Tầm mắt cô ta, chuyển qua bàn tay đang nắm chặt của hắn.
Trong tay hắn, cầm một khăn gấm, bọc lấy những mảnh vỡ của chén ngọc mà Lưu Sương đã uống thuốc độc.
Mới vừa rồi, hắn tự mình ngồi xổm dưới đất, nhặt lên từng mảnh từng mảnh một.
Cô ta từng gọi nha hoàn giúp hắn nhặt lên, lại bị hắn lạnh giọng cự tuyệt.
Lúc ấy, hắn cực kỳ chăm chú nhặt mảnh vỡ, ánh mắt đấy, như nhìn thứ bảo bối trân quý nhất thế gian. Từng mảnh từng mảnh, một mảnh cũng không chịu buông tha.
Đến khi đã nhặt hết từng mảnh nhỏ, ngón tay thon dài của hắn đã bị nhuốm đầy máu tươi. Nhưng mà, hắn chưa từng nhíu mày lấy một cái, chỉ đứng như hóa đá bên cửa sổ.
Hắn rốt cuộc muốn đứng thế trong bao lâu? Lòng Đại Mi Vũ cáu kỉnh kêu gào, nhưng mà, cô ta lại không dám đi quấy rầy hắn.
Sân ngoài đột nhiên truyền đến tiếng bước chân, vô cùng gấp gáp.
Rốt cục cũng có người phá vỡ bầu không khí này.
“Chuyện gì?” Bước chân dồn dập đột nhiên dừng lại, Hoa Kiều lên tiếng.
“Ta muốn gặp Vương gia!” Hồng Ngẫu lạnh lùng nhìn nha hoàn trước mặt, lạnh giọng nói.
“Vương gia và Đại phi đã nghỉ ngơi, có việc gì ngày mai nói sau!” Hoa Kiều hờ hững nói.
“Vương phi hàn độc phát tác, nếu xảy ra chuyện ngoài ý muốn, ngươi có thể đảm đương không? Cho dù Vương phi có tội, cũng không tới phiên ngươi hành hình.” Tức giận, Hồng Ngẫu vung tay tát một cái. Hoa Kiều không ngờ Hồng Ngẫu sẽ giơ tay đánh người, nhất thời không phòng bị, ăn trọn cái tát, Hồng Ngẫu dùng lực rất mạnh, gương mặt trắng nõn của Hoa Kiều trong nháy mắt xuất hiện năm ngón tay đỏ lừ.
Trương Tá Lý Hữu lắc mình xuất hiện từ góc tối, trầm giọng nói với Hồng Ngẫu: “Ngươi đừng vội, chúng ta đi bẩm báo Vương gia.”
Hai người đang muốn đi vào hồi báo, cửa phòng đã mở toang, Bách Lý Hàn xuất hiện.
“Cầu Vương gia cứu tiểu thư nhà ta, tiểu thư nhà ta hàn độc phát tác, chỉ có ngự y Đoạn Khinh Ngân mới có thể cứu tiểu thư. Cầu Vương gia phái người vào trong cung thỉnh Đoạn ngự y.” Hồng Ngẫu vừa khóc vừa quỳ sụp xuống. Lúc này, Hồng Ngẫu biết không thể lỗ mãng trước mặt Bách Lý Hàn. Có lẽ chỉ có như vậy, mới có thể khiến gã Vương gia vô tình này mềm lòng.
Như có một cây cọc đâm thẳng vào trái tim Lý Hữu, tối nay, thật sự là quá nhiều chuyện rối ren.
Bách Lý Hàn đưa tay đỡ Hồng Ngẫu dậy, thanh âm khàn khàn hỏi: “Ngươi nói cái gì?”
Hồng Ngẫu hoàn toàn bị hù dọa đến choáng váng, hoảng sợ nhìn mặt Bách Lý Hàn, nói lần nữa: “Tiểu thư nhà ta hàn độc phát tác, sắp chết rồi, thỉnh Vương gia nhất định phải cứu tiểu thư nhà ta!”
Hồng Ngẫu ói còn chưa dứt lời, đã cảm thấy thân thể nhẹ bẫng, rơi xuống đất. Mà Bách Lý Hàn, thì như gió lốc, trong nháy mắt, biến mất không thấy đâu.
Trong bóng đêm, chỉ nghe thấy thanh âm lạnh lẽo của hắn nhẹ nhàng vẳng đến: “Đi thỉnh ngự y!”
Lưu Sương cuộn mình nằm ở trên giường, cảm thấy đau đớn như những cơn sóng, sóng sau xô sóng trước. Nàng kịch liệt giãy dụa, run rẩy. Nàng không biết sẽ phải chịu đau đớn như vậy trong bao lâu nữa.
Đợi đến khi hết đau, nàng cố gắng cầm bút viết một phương thuốc, để cho nha hoàn đi sắc thuốc, nàng muốn ngừng đau đớn. Nhưng mà, cánh tay run r