XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thác Phi Phụ Tình

Thác Phi Phụ Tình

Tác giả: Nguyệt Xuất Vân

Ngày cập nhật: 03:58 22/12/2015

Lượt xem: 1343982

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3982 lượt.

từng mảnh nhỏ. Hắn hôm nay, rõ ràng đã là đau đến mức sống không bằng chết. Bọn họ không hiểu, Vương gia và Vương phi, rõ ràng là yêu người kia sâu sắc, vì sao lại trở thành tình trạng này.
Chuyện đến nông nỗi này, chắc phải có uẩn khúc nào đó, nếu không làm sao tự nhiên đả thương người khác được?
Bên ngoài có tiếng chân dồn dập lao đến, Trương Tá ở ngoài cửa bẩm báo nói: “Vương gia, Đoạn ngự y đã đến.”
Ánh mắt mờ mịt của Bách Lý Hàn trong nháy mắt trở nên rõ ràng, hắn trầm giọng nói: “Thỉnh hắn đi vào!”
Cửa phòng bị đẩy ra, một lam y nam tử chậm rãi đi đến, áo xanh như bầu trời không mây, gương mặt tuấn mỹ tao nhã thần sắc thản nhiên, nhưng đến khi nhìn thấy Bách Lý Hàn và Lưu Sương, vẻ mặt của hắn trở nên đờ đẫn.
Đoạn Khinh Ngân lúc này, thực sự khiếp sợ! Cho dù là người nào chứng kiến cảnh này, cũng không thể không khiếp sợ!
Dưới ánh nến thê lương vàng vọt, một bạch y nam tử ôm chặt một nữ tử, ngồi trên giường. Nữ tử hung hăng cắn cổ tay nam tử, ánh mắt thê lương, khóe môi rỉ máu. Tay kia của nam tử, vẫn dịu dàng vuốt mái tóc dài đen bóng của nữ tử, hắn chậm rãi gỡ hết những chỗ tóc rối, ánh mắt nam tử đau khổ nhưng lại nhu tình đến cực điểm, quấn quít lấy gương mặt nữ tử.
Nếu như không có khóe môi rỉ máu của nữ tử, không có những vết máu loang lổ trên áo nam tử, thì cảnh này rất đẹp! Đẹp đến thê lương!
Trái tim Đoạn Khinh Ngân khẽ run lên, hắn cảm thấy rõ ràng tình cảm của hai người bọn họ.
Nếu không có yêu, làm sao có hận, Sương Nhi cắn nhẫn tâm thế, càng chứng minh nàng hận hắn rất nhiều, đồng thời cũng chứng minh nàng yêu hắn rất nhiều.
Hắn cảm thấy rõ ràng có một lời thở than từ đáy lòng, cảm thấy sự ghen tuông dâng lên trong tim.
Rốt cuộc đã xẩy ra cái gì, chẳng lẽ không đúng theo ước hẹn, Sương nhi giả vờ hàn độc phát tác, hắn đến chữa cho nàng? Mới vừa rồi hắn còn buồn bực vì Sương Nhi lại gọi đến hắn trước một ngày, theo những gì trước mắt nhìn thấy, hoàn toàn là sự thật.
Chẳng lẽ, hàn độc trong người Sương Nhi thực sự phát tác?
Nghĩ đến điều này, trái tim hắn run rẩy, tình trạng thê thảm của Lưu Sương lúc này làm trái tim hắn lo lắng muốn ngừng đập, nhưng mà, hắn cật lực ẩn nhẫn. Hắn biết, giờ phút này thân phận của hắn là gì!
Hắn chậm rãi đi tới, nói nhẹ nhàng rõ ràng: “Trữ Vương, xin hỏi, Vương phi làm sao vậy?”
Bách Lý Hàn có chút mờ mịt ngẩng đầu, hình như lúc này mới nhìn thấy người đàn ông này, mới phát hiện lam y công tư tiêu sái này là ngự y.
Như chết đuối vớ được cọc, hắn bắt lấy cổ tay Đoạn Khinh Ngân, trầm giọng nói: “Hàn độc trong người nàng phát tác, đồng thời sẩy thai. Ngươi nhất định phải cứu nàng! Nhất định phải cứu nàng!” Hắn tăng thêm ngữ khí.
Hắn nói làm Đoạn Khinh Ngân lảo đảo ui lại mấy bước, một lúc lâu mới trấn tĩnh tâm thần, thản nhiên nói: “Hàn độc cộng thêm sẩy thai, bệnh tình rất nghiêm trọng, thỉnh ngài buông nàng ra, ta sẽ châm cứu cho nàng, nói xong điểm vào một huyệt của Lưu Sương, Lưu Sương liền nhả tay Bách Lý Hàn ra.
Dưới ánh nến, một dấu răng hiện ra trước mắt mọi người, rất sâu, máu tươi chảy xuôi, hình như còn thấy xương trắng lấp ló.
Đoạn Khinh Ngân nhẹ nhàng cau mày nói: “Thỉnh Vương gia ra phòng ngoài chờ, nhân tiện băng vết thương lại, vi thần muốn châm cứu nên thứ cho vi thần nói thẳng, tình huống lúc này, Vương gia ở đây chỉ càng thêm bất lợi, nếu Vương phi nhìn thấy Vương gia kích động, không chỉ bất lợi cho việc châm cứu, còn có thể làm Vương phi lâm vào nguy hiểm. Đến lúc đó, vi thần cũng đành bó tay chịu trói.” Đoạn Khinh Ngân thản nhiên nói, sau đó bắt đầu chẩn mạch cho Lưu Sương.
Bách Lý Hàn bất đắc dĩ phải buông Lưu Sương, quay đầu nhìn Đoạn Khinh Ngân, gương mặt trắng bệch, con ngươi đen thâm thúy u ám, hắn trầm giọng mở miệng nói: “Ngươi nhất định phải cứu sống nàng, nếu không bổn vương sẽ đem ngươi bồi táng!” Nói xong, hắn đành bất đắc dĩ đi ra ngoài. Hắn biết Lưu Sương đang rất hận hắn, nếu nhìn thấy hắn, chắc chắn sẽ kích động. Bất đắc dĩ, hắn chỉ có thể rời đi.
Tiêm Y theo sát sau hắn, theo hắn đi ra ngoài.
Bách Lý Hàn vừa đi khuất, vẻ mặt bình tĩnh của Đoạn Khinh Ngân lập tức vỡ tan tành.
Hắn đau đớn nhìn Lưu Sương, nàng như lá vàng bị gió cuốn đi, khóe môi còn đầm đìa máu tươi, làm trái tim hắn suýt ngừng đập. Hắn móc từ ống tay áo ra một khăn gấm, dịu dàng lau vết máu bên môi Lưu Sương. Càng lau, lòng hắn càng đau đớn, là tại hắn đã tới quá chậm!
Mới vừa rồi, hắn rõ ràng nhìn thấy ý tứ trong ánh mắt Bách Lý Hàn, thấy được tình cảm Bách Lý Hàn dành cho Sương Nhi, nhưng mà vì sao, Bách Lý Hàn phải làm nàng tổn thương đến mức này. Cho dù Bách Lý Hàn có chân tâm thật ý yêu Sương Nhi, hắn cũng không thể bỏ qua cho Bách Lý Hàn. Bởi vì người Bách Lý Hàn tổn thương là Sương Nhi, Đoạn Khinh Ngân âm thầm phát thệ, nguyện sẽ dành cả đời này để bảo vệ Sương Nhi.
Nếu như, hắn có thể tới sớm một bước, nàng sẽ không phải chịu những khổ đau này. Áy náy cùng đau lòng đầy ắp trong lồng ngực, hắn thu hồi khăn gấm, lấy từ trong túi thuốc ra một viên thuốc, đưa vào trong miệng Lưu S