Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thác Phi Phụ Tình

Thác Phi Phụ Tình

Tác giả: Nguyệt Xuất Vân

Ngày cập nhật: 03:58 22/12/2015

Lượt xem: 1344233

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/4233 lượt.

g bình thường, bầu không khí nghiêm ngặt tràn ngập kinh thành. Cứ cách thời gian một nén nhang, lại có một đội cấm vệ quân cưỡi chiến mã, cầm đao đeo kiếm, lao nhanh như chớp, tiếng vó ngựa gõ lộp độp như mưa rào, gió lạnh thổi vi vút.
Theo những người biết chuyện tiết lộ, trong Trữ vương phủ bị mất một bảo vật quý giá, kẻ trộm giấu trong kinh thành. Cho nên Trữ Vương truyền lệnh cấm vệ quân lục tung toàn thành, hơn nữa còn phong tỏa bốn cổng thành, bất luận kẻ nào cũng không được ra khỏi thành.
Rốt cuộc là bảo vật gì, lại khiến nhiềucấm vệ quân đến thế phải ra tay. Tên trộm kia cũng thật to gan lớn mật, dám vuốt râu hùm, Trữ Vương là người dễ trêu vào sao?
Cổng phía Bắc của kinh thành, trên cổng lầu, binh sĩ bảo vệ đứng đen ngòm. Những viên gạch xám, thành lâu chắc chắn, binh lính được vũ trang đầy đủ tỏa ánh sáng lành lạnh dưới trăng.
Nghĩ đến đó, Lưu Tam trầm giọng nói: “Nếu công chúa phải về nước, chúng ta cũng không dám ngăn cản, chỉ muốn xác nhận lại một chút, xem có tặc nhân nào thừa dịp các ngươi không cẩn thận, trà trộn vào trong đoàn người.”
“Ngươi có ý gì, hay ý ngươi là người của Thiên Mạc Quốc chúng ta đều là tặc nhân?” Hán tử kia lớn tiếng nói, roi ngựa đưa qua đưa lại.
Lưu Tam giận muốn bốc khói đỉnh đầu, người của Thiên Mạc Quốc ai cũng hung ác không hiểu lễ nghĩa sao? Nhưng vẫn phải cười cầu hòa nói: “Không phải ám chỉ các ngươi, ý ta là có tặc nhân lợi dụng lúc các ngươi không để ý mà trà trộn vào!”
“Rõ ràng là ám chỉ chúng ta!” Hán tử kia không biết là cố ý xuyên tạc lời của Lưu Tam, hay là thật sự không hiểu lời hắn.
Lưu Tam cuống quít cười thảm.
Cả hai đang giằng co, trong xe đột nhiên truyền ra thanh âm thanh nhã đẹp đẽ êm tai: “Ngột Mộc Thuật, không được vô lý, không phải chỉ là lục soát sao? Cứ để cho bọn họ lục soát đi, chúng ta cần về nước càng nhanh càng tốt! Thỉnh bọn họ lục soát nhanh một chút!
Lưu Tam sửng sốt, không ngờ giọng nói của công chúa dị quốc lại êm tai đến vậy, Hán ngữ cũng nói rất lưu loát.
Ngột Mộc Thuật nghe vậy lùi sang một bên, Lưu Tam mang theo binh lính đến bên hai cỗ xe ngựa lục soát một phen. Trong xe ngựa đi sau, toàn bộ rương hòm đều là Thánh thượng tặng bọn họ. Những hán tử cưỡi ngựa này cũng không cần lục soát, vì không có tặc nhân Trữ Vương muốn tìm. Bởi vì, những hán tử này thân hình cao lớn, vừa nhìn đã biết là người Thiên Mạc Quốc.
Chỉ có xe ngựa đi trước là chưa lục soát, nói xong tiếng đắc tội, liền xốc màn xe lên nhìn vào trong.
Trong xe tối tăm, nhờ ánh đuốc trên thành lâu hắt vào, Lưu Tam nhìn thấy một cô gái ngồi trên ghế. Mặc trang phục dị quốc, cực kỳ hoa lệ đẹp đẽ, trên đầu mang vòng hoa kì quái, che khuất hơn nửa khuôn mặt. Nhưng vẫn có thể thấy lờ mờ cô gái này rất đẹp.
Lưu Tam chưa từng thấy công chúa Thiên Mạc Quốc, không ngờ công chúa dị quốc không chỉ giọng nói êm tai, ngay cả dung mạo cũng xinh đẹp tuyệt trần. Cứ tưởng rằng nàng cũng giống những hán tử này, cao lớn thô kệch.
Buông rèm, lại nói câu đắc tội, rồi cho binh sĩ mở cổng thành.
Cửa thành chầm chậm mở ra, xe ngựa lao như gió, trong nháy mắt ra khỏi thành.
Lưu Tam nhìn đoàn người ngựa, phân phó binh sĩ dưới quyền cấp tốc báo với Trữ Vương. Mặc dù đã lục soát qua, nhưng hắn tự tiện thả người ra khỏi thành, vẫn muốn bẩm báo với Trữ Vương.
Bách Lý Hàn nghe xong binh sĩ bẩm báo, không khỏi nhíu mày.
Công chúa Thiên Mạc Quốc hôm nay về nước, thật là ngoài ý muốn. Trực giác của hắn mách bảo không thể có chuyện trùng hợp thế.
Lạnh giọng hỏi: “Trong số bọn họ có một cô gái dung mạo thanh lệ không?”
“Bẩm Vương gia, chỉ có một mình công chúa là nữ tử, ngoài ra không có nữ tử nào khác, những người đàn ông đi cùng thân hình cao lớn lỗ mãng, vừa nhìn đã biết là người Thiên Mạc Quốc.”
“Công chúa trông như thế nào? Có phải da tay hơi đen, mặt mày thanh tú.”
Binh sĩ lắc đầu nói: “Theo thống lĩnh nói, công chúa xinh đẹp tuyệt trần.”
Bách Lý Hàn sững sờ mở to mắt, mặc kệ Lưu Sương có trong đoàn đó không, hắn cũng muốn đuổi theo để xem tận mắt. Hắn không thể buông tha bất cứ đầu mối gì
Hắn kéo dây cương tuấn mã, hướng về phía Bắc Môn.
Đoàn xe của Mộ Tịch Tịch ra khỏi thành, ba hán tử cưỡi ngựa đi phía sau liền ghìm cương, ngựa hí vang ngừng bước. Ba hán tử lập tức nhảy xuống, thấp giọng nói: “Ra đi.”
Vừa dứt lời, ba bóng người lắc mình từ bụng ngựa đi ra, xuất hiện dưới ánh trăng.
Một người lam y phiêu đãng, một người mặc thải y nhanh nhẹn, một người hồng y đưa tình, chính là Đoạn Khinh Ngân, Mộ Tịch Tịch và Hồng Ngẫu. Hóa ra bọn họ ẩn mình dưới bụng ngựa, tránh được sự tra xét của binh lính Bắc Môn.
Bởi vì Lưu Sương vừa sẩy thai thân thể suy yếu, lại không có võ công, không thể làm được động tác với độ khó cao này. Cho nên, Đoạn Khinh Ngân liền mạo hiểm bảo nàng giả làm Mộ Tịch Tịch, ngữ khí thật ra không tệ, tên phụ trách Bắc Môn căn bản là không nhận ra Mộ Tịch Tịch.
Nhưng mà, thời gian đã lâu, binh lính phụ trách phòng thủ có thể sẽ đuổi theo, lúc này cần đi nhanh một chút.
Vì vậy Đoạn Khinh Ngân cùn


Old school Swatch Watches