Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thác Phi Phụ Tình

Thác Phi Phụ Tình

Tác giả: Nguyệt Xuất Vân

Ngày cập nhật: 03:58 22/12/2015

Lượt xem: 1344246

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/4246 lượt.

g ép hắn trả lời.






SÁT CỤC
Thuyền lớn, dần đi vào màn sương đêm, rốt cục biến mất trong đêm đen u tối.
Chỉ còn nước chảy mịt mờ, thanh phong lờ lững.
Trong nháy mắt, Bách Lý Hàn cảm thấy đất trời tối tăm, minh nguyệt trên cao, trong mắt mắt, lại đen đặc như mực. Không có trăng sáng sao khuya, cũng không có một áng mây lọt vào mắt hắn.
Hắn đột nhiên cảm thấy lạnh, cảm thấy đớn đau. Lạnh lẽo, đau đớn, như có ai cầm đao chém vào khớp xương của hắn, trong mơ hồ, xé rời thân thể hắn, từng chút từng chút một.
Đại Mi Vũ chưa bao giờ vui vẻ như lúc này, cô ta nằm nghiêng trên giường, đôi hài thêu kim tuyến lấp lánh dưới ánh đèn.
Không ngờ màn sẩy thai giả của cô ta lại khiến Bạch Lưu Sương sẩy thai thật. Đây thật sự là chuyện không thể tưởng tượng được, thật là thu hoạch ngoài dự tính? Hơn nữa, nghe nói Bạch Lưu Sương đã rời khỏi vương phủ, Vương gia đã tự mình dẫn người đuổi theo.
Cô ta hy vọng Vương gia ngàn vạn lần đừng đem Lưu Sương trở về. Vương gia mặc dù yêu Bạch Lưu Sương từ tận đáy lòng, nhưng một khi Lưu Sương rời khỏi, với sự xinh đẹp và mị lực của cô ta, cô ta không tin không thể chiếm được trái tim của Vương gia
Có lẽ, giấc mộng Vương phi chỉ còn cách cô ta một bước rất ngắn. Nghĩ tới đây, trái tim không khỏi dương dương tự đắc.
“Hoa Kiều, lần này thật cám ơn kế hoạch của ngươi, ngươi muốn cái gì cứ nói, ta sẽ thưởng cho ngươi!” Đại Mi Vũ vừa cười vừa nói:.
“Phân ưu cho chủ nhân là việc nô tỳ phải làm, nô tỳ không cầu hồi báo. Chỉ sợ Vương gia tìm được Vương phi trở về.” Chuyện hôm nay, cô ta đã thấy rõ, trong lòng Trữ Vương, Vương phi cực kỳ quan trọng.
Đại Mi Vũ nhăn mặt nói: “Đây cũng là điều ta lo lắng, bất quá, ta cho rằng người nọ nếu có thể cứu nàng ra khỏi vương phủ, chắc chắc không phải kẻ tầm thường, muốn đuổi theo để mang Lưu Sương về chắc chắn không phải việc dễ dàng.”
Hoa Kiều gật đầu đồng ý.
Phòng ngoài đột nhiên có người khẽ “Xuy” một tiếng, thanh âm cực nhẹ, phảng phất như thì thầm, nhưng ý tứ khinh miệt trào phúng thì cực kỳ rõ ràng.
Đại Mi Vũ hoảng hốt, sắc mặt nhất thời trở nên tái nhợt. Ngay cả Hoa Kiều cũng hãi hùng.
“Người nào?” Đại Mi Vũ lớn gan hô một tiếng.
Song, ngoài cửa sổ lại không một tiếng động, chỉ có cỏ cây đu đưa, trăng soi vằng vặc.
Có lẽ là cảm giác nhầm, trái tim Đại Mi Vũ lúc này mới quay lại lồng ngực.
Một tiếng thở dài truyền đến theo cơn gió, chỉ một tiếng thở dài mà thôi, nhưng trong thanh âm ẩn chứa ý tứ muốn giết người, sát khí tràn ngập như sương mù.
Đại Mi Vũ run rẩy đứng lên, chính vào lúc này, một bóng người tiến vào từ cửa sổ đang khép hờ.
Đại Mi Vũ thốt lên: “Là ngươi!”
Bách Lý Băng mặc quần áo gấm đẹp đẽ đứng trong phòng. Hắn đưa tay sửa sang mái tóc bị gió làm rối, dùng thần sắc lạnh nhạt nhìn Đại Mi Vũ nói: “Đại Mi Vũ, ngươi thật to gan!”
Ngữ khí của hắn phiêu đãng.
Đại Mi Vũ nghe vậy, sắc mặt trắng bệch lui về phía sau hai bước, ngã lên giường. Màu đỏ của chăn gấm càng làm nổi bật sắc mặt trắng bệch của cô ta.
Cô ta biết chuyện tối nay sớm muộn gì Bách Lý Băng cũng sẽ biết, nhưng không ngờ hắn tới nhanh đến thế.
Bách Lý Băng đi về phía Đại Mi Vũ, khuôn mặt vốn hồn nhiên không tà ngưng trọng. Cặp mắt sáng đen trắng rõ ràng, bây giờ thâm u sâu kín, không nhìn thấy đáy. Đôi môi luôn hiện ý cười hồn nhiên vui vẻ vô tà, lúc này lại tạo thành một nụ cười tàn nhẫn.
Hắn đi từng bước từng bước, sát khí như dao, dường như có là bạch ngọc hay đá tảng cũng chém vỡ được. Hắn thở ra những hơi thở như gió lạnh, làm Đại Mi Vũ run rẩy không ngừng.
Sát khí, cô ta cảm thấy sát khí mãnh liệt.
Sợ hãi, cô ta cảm thấy vô cùng sợ hãi!
Cô ta đột nhiên nhớ tới lời cảnh cáo của hắn trong bữa tiệc đó.
“Không cho ngươi trêu chọc nàng, nếu không bổn vương sẽ khiến ngươi sống không bằng chết.” Đúng vậy, hắn đã nói như vậy, lúc ấy, cô ta còn không tin. Hôm nay xem ra, đó hoàn toàn là sự thật.
“Ngươi, muốn làm cái gì? Ta là Vương phi của hoàng huynh Trữ Vương của ngươi, ngươi giết ta, ngươi không sợ hắn sẽ trách tội ngươi sao?” Đại Mi Vũ khàn cả giọng hô lên.
“Trách tội?” Bách Lý Băng cười như đang nghe truyện hài, cười rất vui vẻ.
“Nếu ta nói hết chân tướng của chuyện hủy dung ra, ngươi cho rằng hắn còn có thể trách tội ta sao?” Bách Lý Băng đột nhiên lạnh lùng nói, thanh âm như bông tuyết đầu đông, bay về phía Đại Mi Vũ.
Đại Mi Vũ lạnh run, cắn răng nói: ” Ta vì hắn mà sẩy thai, hắn sẽ không để cho ngươi giết ta!” Đúng vậy, chuyện sẩy thai, trừ Hoa Kiều, không có ai biết là giả. Với con người của Bách Lý Hàn hắn sẽ không để cô ta chết
“Thật sao?” Bách Lý Băng đột nhiên cong môi cười nói, “Nếu đã như vậy, ta phải nhân lúc hắn chưa trở về, tiễn ngươi lên đường.” Cứ tưởng rằng Đại Mi Vũ nhát gan, không ngờ lòng dạ cô ta lại độc ác như thế, dám dùng chuyện sẩy thai để hãm hại Sương Nhi. Con đàn bà như này, ở lại trên đời không sớm thì muộn cũng trở thành tai họa.
Hắn thản nhiên cười nhạt, lấy từ ống tay áo ra


Disneyland 1972 Love the old s