Tác giả: Twentine
Ngày cập nhật: 03:08 22/12/2015
Lượt xem: 1341961
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1961 lượt.
thản, y nhìn về một phía… ở nơi đó, Hạ Hàm Chi đang cầm kiếm Tinh Hà, lặng yên nhìn y.
Bốn mắt vừa chạm nhau, ở giữa lập tức nổi lên sát ý, như so đấu trong thầm lặng, cũng là trận đấu giữa hai thanh kiếm nổi danh lúc bấy giờ.
Vệ Thanh Phong, ngươi đợi thêm một chút nữa đi.
Rất nhanh.
Sẽ rất nhanh thôi….
Vệ Thanh Phong dường như hiểu được ý nghĩ bên trong đôi mắt của Hạ Hàm Chi, y đứng trong gió lạnh, đôi môi dày rộng khỏe khoắn mím lại, tạo thành một đường cong cứng ngắc không chịu khuất phục.
……
Sau này, khi Tiểu Xuân nhớ lại tình cảnh lúc ấy, nàng cảm thấy, khoảnh khắc sau cùng kia, nàng dường như đã thấy Mai Như đứng ở đằng xa.
Nàng chỉ tùy tiện nhìn lướt qua đám người, mà Mai Như lại dường như đã nhìn chằm chằm nàng từ lâu, vẫn luôn đợi nàng nhìn lại.
Nàng mãi mãi không thể quên được vẻ mặt của Mai Như trong khoảnh khắc ấy.
Như lạnh băng, lại như bi thương, lại như một tiếng xin lỗi đối với một cô gái nhỏ tầm thường.
Tiểu Xuân không biết, liệu có phải là do mình nhìn nhầm hay không. Hoặc có thể nói là, nàng tình nguyện rằng mình đã nhìn nhầm.
Điều duy nhất Tiểu Xuân có thể tin chắc chính là, khoảnh khắc đó cũng chính là khoảnh khắc bắt đầu mọi đau đớn khổ sở của Mai Như.
Nàng nhìn thấy Mai Như ôm ngực, ngẩng cao đầu, phát ra âm thanh đau đớn. Đây không phải là âm thanh phát ra từ một con người, mà là âm thanh truyền đến từ xa, truyền đến từ phía chân trời. Dường như khi âm thanh ấy vang lên, cùng lúc đó, trong đám đông đã xuất hiện hai bóng người, còn chưa kịp nhận ra đó là ai, thì cả hai đã ra tay, kiếm phong giao hòa!
“Thanh kiếm này, quả là đã khiến sát ý trong lòng ta sôi trào rồi, đại sư huynh.”
Gió lạnh, kiếm lạnh, người điên.
“Vậy à?” đối mặt với kiếm khí dồn dập, Vệ Thanh Phong vẫn vô cùng bình tĩnh, bất động như núi.
“Thái Âm sẽ nhanh chóng hiện thế, không nên để hắn chờ quá lâu.”
“….” Vệ Thanh Phong không nói tiếng nào, khẽ quát, Đoạn Đào đã được chém ra. Hạ Hàm Chi lui về sau mấy bước, nín thở đứng vững, đợi Vệ Thanh Phong ra chiêu tiếp theo.
Khi hai người đấu nhau, cả Mẫn Kiếm sơn trang đều bị chìm trong một tiếng động ồn ào chói tai. Tiếng động này vô cùng phức tạp, lẫn trong cả người lẫn vật, gỗ đá, đao kiếm…. cứ như mọi người đều đang chìm trong tiếng động này.
Âm thanh ấy vô cùng bén nhọn chói tai, cho nên, chỉ trừ một vài người tập võ có nội lực thâm hậu, những người khác đều phải rối rít bịt kín tai.
Tiểu Xuân cũng cảm thấy khó chịu, âm thanh này xông thẳng vào tai nàng, khiến đầu nàng đau. Nàng cố ngẩng đầu, nhìn vào trong sân. Ở nơi đó, Vệ Thanh Phong và Hạ Hàm Chi đang giao đấu. Mỗi lần đâm tới, vung kiếm, đều vô cùng kiên định quả quyết.
Đây không phải là tỷ võ…. tay chân Tiểu Xuân run rẩy. Nàng nhận ra, đây không phải là tỷ võ.
“Đại sư huynh….” Tiểu Xuân há to miệng, nhưng lại không nghe thấy mình nói gì. Nàng thử đi về phía trước một bước, lại cảm thấy đầu gối mềm nhũn, đứng cũng không vững nữa.
Khi đó, nàng cho rằng, mình sẽ ngất đi.
Nàng cho rằng….
Nhưng tất cả ý nghĩ này, đã biến mất khi nhìn thấy bóng dáng xuất hiện đằng sau tầng mây kia.
Khi nhìn thấy hắn, nàng đã không còn nghe thấy những tiếng ồn ào xung quanh nữa rồi.
Tiểu Xuân ngơ ngác nhìn bóng người kia. Nàng biết, có nhiều thứ đã thay đổi.
Thân hình của hắn vẫn cao ngất như cũ, tóc dài đen nhánh bay bay trong gió lạnh. Sự suy yếu và tái nhợt trong quá khứ đã không còn, chỉ còn lại một thân thể rắn rỏi tràn đầy sức mạnh. Gương mặt hắn cường tráng, đường nét rõ ràng, vải bịt mắt vẫn chưa kịp tháo xuống, nhưng cũng không hề ảnh hưởng đến sự lớn mạnh của hắn. Trên trán hắn phát ra luồng hào quang sáng lòa như hình ảnh nàng đã từng nghe được trong những truyền thuyết xa xưa.
Cả Mẫn Kiếm sơn trang đều như rung động, thứ càng rung động hơn chính là kiếm khí khắp thế gian. Gần như tất cả các thanh kiếm ở đây đều đang lắc lư kịch liệt, thân kiếm sau khi rung lên thì thoát khỏi trói buộc của vỏ kiếm, đồng loạt xông về phía chân trời.
Lúc ấy, chân trời xuất hiện vô số bảo kiếm, kiếm khí phủ khắp không trung, gió mạnh vẫn không ngừng thổi, tạo nên sự kiềm chế đối với những thanh kiếm khát máu.
Bóng người kia hơi động đậy, bảo kiếm cũng động đậy, trên không trung lập tức xuất hiện một con đường lạnh ngắt trắng toát…
Vạn kiếm lót đường, cung nghênh Kiếm chủ.
“A Thanh…. Là huynh sao….”
Đầu óc của Tiểu Xuân đã dần không rõ ràng, chỉ là một phần bản năng, thôi thúc nàng đi về phía trung tâm của những thanh kiếm kia.
“Thái Âm…. Là kiếm khí Thái Âm! Thái Âm hiện thế rồi, Thái Âm hiện thế rồi! Đoạt kiếm đi…!”
“Đoạt kiếm, đoạt kiếm đi… “
Một tiếng “đoạt kiếm”, mấy kẻ trong võ lâm khát máu. Mọi người xông về phía giữa đài tỷ võ, mà đa số mọi người chưa kịp đến gần, đều đã bị kiếm khí mãnh liệt này xé tan thành từng mảnh.
“A…!”
“A… a a…!”
Tiểu Xuân cảm thấy có thứ gì đó nóng hổi văng lên mặt mình, nàng ngửi được mùi máu tanh nồng đậm. Nàng run run, từng bước từng bước, khó khăn đi về phía trước.
“Tên ngốc…” Từng giọ