Tác giả: Twentine
Ngày cập nhật: 03:08 22/12/2015
Lượt xem: 1341962
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1962 lượt.
t nước mắt tí tách rơi xuống “Huynh là tên ngốc… Ta đã nói bao nhiều lần rồi, phải cẩn thận….”
Nàng hơi lảo đảo, Tiểu Xuân bị người đằng sau chen nên ngã xuống đất. Người nọ giẫm phải vai Tiểu Xuân, xông về phía trước, đi chưa được mấy bước, đầu thân đã đứt lìa. Cái đầu bị đứt lìa kia, lăn mấy vòng đến cạnh Tiểu Xuân.
“A….” Tiểu Xuân cúi đầu, run rẩy bò dậy.
Dần dần, tất cả mọi người phát hiện, không ai có thể đến gần đài tỷ võ, bởi vì ở giữa, hai vị kiếm khách hạng nhất lúc bấy giờ, đang đứng canh giữ ở đó.
Dù là liều chết đấu nhau, họ vẫn có thể phân tán thời gian, chém đầu những kẻ muốn xông vào bên trong kiếm trận.
Kiếm Thái Âm cách mặt đất càng ngày gần, cảm giác bị áp bức cũng càng lúc càng gần.
“Ha ha ha… đại sư huynh, hắn tới rồi.”
Vệ Thanh Phong: “….”
Hạ Hàm Chi nhếch khóe môi tà khí, khẽ nói: “Thắng bại chỉ trong chớp mắt, đại sư huynh phải chú ý đó.”
Trong lúc mông lung, Tiểu Xuân cũng nhìn thấy Thái Âm đang chậm rãi chạm đất.
“A Thanh….”
Khi vừa chạm đất, Thái Âm dường như đang đưa tay hướng về phía Tiểu Xuân.
Tiểu Xuân cười, nàng cam tâm tình nguyện nghĩ rằng, người trước mắt, vẫn chính là A Thanh trong trí nhớ của nàng.
Nụ cười này, dường như đã tiếp thêm cho nàng sức mạnh. Tiểu Xuân đứng thẳng người, chạy về phía bóng dáng kia.
Hai kiếm đan nhau, khó phân lực lượng, Hạ Hàm Chi bỗng nhiên giơ tay, cười nhạt.
“Đại sư huynh, nhìn bên kia kìa.”
Dứt lời, y chợt lui vài bước, Tinh Hà trong tay chém một phát… một luồng kiếm khí màu bạc cứ như gió lốc quét đến!
Vệ Thanh Phong nhìn về phía bên cạnh, con ngươi hơi co lại. Y không chút suy nghĩ, nâng kiếm vọt đến…!
Hạ Hàm Chi tung người, bước về phía kia, lại như ngừng lại một chút.
Kiếm Tinh Hà độc nhất, sao có thể dễ dàng đuổi theo như thế, mà Lục Tiểu Xuân đều đang tập trung toàn bộ tinh thần trên người Thái Âm, dưới tình cảnh như địa ngục này, nàng dường như không hề phát hiện sự chết chóc đang đến gần.
Vệ Thanh Phong rốt cuộc không nhịn được mà kêu lớn…
“Tiểu Xuân!”
Một tiếng này lại không hề khiến Tiểu Xuân bừng tỉnh, nàng vẫn ngơ ngác đi về phía Thái Âm, trong miệng vẫn đang lẩm bẩm điều gì.
Khi kiếm khí kia sắp chém về phía Tiểu Xuân, một cánh tay bỗng nhiên vươn ra, túm lấy cổ nàng, kéo nàng qua một bên.
Vệ Thanh Phong vẫn không ngừng bước, Đại Tông sư đã dùng một tay chém cho Tiểu Xuân hôn mê, ngẩng đầu kêu lớn với Vệ Thanh Phong: “Thanh Phong… Đoạt kiếm…!”
Vệ Thanh Phong kịp phản ứng, chân y lập tức di chuyển, một lần nữa xông về phía kiếm trận.
Hạ Hàm Chi đứng bên người Thái Âm, ánh mắt y nhìn về phía Vệ Thanh Phong, cùng với bọn người đứng bên dưới.
“Muộn rồi, các ngươi đều đã muộn rồi.”
Vừa dứt lời, Hạ Hàm Chi tung người, tay đặt lên lưng Thái Âm, dùng chân khí của mình không ngừng độ cho Thái Âm, để chân khí hòa hợp với kiếm khí của Thái Âm.
Núi non yên lặng, trời đất cũng lặng yên.
Tất cả đều trở nên yên tĩnh.
Tiểu Xuân cảm thấy, mình dường như đã nghe được tiếng ca của Lý Thanh, ở dưới chân núi Bạc Mang, khúc ca từ biệt.
Mà cuối cùng, nàng đã hiểu, đây không phải là tiếng ca, mà là lời tuyên cáo rằng Thái Âm sẽ nhập thế.
[“Binh Vũ Bản Kỷ” có ghi lại: “Năm Tĩnh Nguyên thứ hai mươi sáu, kiếm khí Thái Âm nhập thế, Hạ Thu của Mẫn Kiếm sơn trang đoạt được, từ đó, lên làm Trang Chủ, Thái Âm trở thành Kiếm Tôn, nhận lễ của vạn kiếm. Kiếm Tôn không thường xuất quan, ẩn mình ở sau núi của Mẫn Kiếm sơn trang, rất ít khi gặp người khác, nói cũng không nhiều, chỉ duy nhất vào hôm hiện thế đã từng nói một câu… “trăm vạn binh khí, đều lấy kiếm làm đầu; mà trong vạn kiếm, ta chính là vua!”'>
Hai năm sau.
Màn trời buông xuống, đêm dài vô tận.
Theo bậc thang, cỏ cây và vài vụn đá mọc rải rác tô điểm cho bức tranh đầu mùa đông rét lạnh thiếu sức sống. Thị nữ ăn mặc thanh lệ tay bưng bình rượu tinh xảo, chậm rãi đưa lên. Màu rượu hơi xanh, có vẻ cổ xưa, vô cùng tương xứng với khung cảnh nơi đây.
Thị nữ mang một đôi giày thêu màu đỏ nhạt, linh động nhẹ nhàng, từng bước giẫm lên thềm đá, không hề phát ra âm thanh gì.
Đi được một lúc, thị nữ bước đến lưng chừng núi. Dưới ánh trăng, có thể mơ hồ nhìn thấy một căn viện nhỏ, trong viện có một ngôi nhà gỗ không lớn không nhỏ. Căn viện này sát bên vực thẳm, ở đầu ngọn gió, gió lạnh như gào thét mà trên sân không hề có một chiếc lá nào rơi rụng.
“Sao hả, gần đây mũi có vấn đề gì rồi à?”
Người bên vách núi khẽ nghiêng mặt qua: “Gì cơ?”
“Nếu mũi không có vấn đề thì tại sao rượu ngon thế này mà ngươi vẫn bất động, đứng chỗ vách đá đón gió lạnh?” Y như dò xét thò người ra, cánh tay đặt trên tảng đá. Dưới ánh trăng, lộ ra gương mặt anh tuấn, y chính là trang chủ của Mẫn Kiếm sơn trang – Hạ Thu.
“Không phải tất cả mọi người đều thích rượu.”
“Chậc chậc.” Hạ Hàm Chi nhìn chằm chằm chén rượu trong tay, quơ quơ, không biết đang nghĩ đến điều gì “Mấy người đàn ông không thích rượu, đều quái dị như nhau.”
Người bên vách núi trầm g