Polly po-cket

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thẩm Tiên Sinh, Cố Phu Nhân

Thẩm Tiên Sinh, Cố Phu Nhân

Tác giả: Ôn Sưởng

Ngày cập nhật: 03:34 22/12/2015

Lượt xem: 134985

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/985 lượt.

lên khuôn mặt trong trẻo hơi lộ vẻ lạnh nhạt, còn phối hợp với khí chất kín đáo bên trong phát ra khắp người anh, thật vừa vặn. Rất tuấn tú, rất đẹp trai, đẹp trai muốn chết. Thẩm Châm vui sướng rạo rực.
Anh thay quần áo ở nhà xong rồi đi ra ngoài, lại hôn người con gái nằm trên giường, nói: “Anh đã gọi cháo, hâm nóng xong anh sẽ bưng lên.”
Thẩm Châm gật đầu.
Sau khi Cố Tích Hoa đóng cửa lại Thẩm Châm quan sát căn phòng —— cái nào cũng đều do cô lựa chọn tỉ mỉ, đèn, ngăn tủ, giường, thảm…
Nhà của cô.
Nhà của anh.
Nhà của bọn họ.
Thẩm Châm vươn tay ra, chiếc nhẫn bạch kim trên ngón áp út toả ra tia sáng ấm áp, kiểu dáng đơn giản trang nhã, nhìn đẹp lắm. Cô đặt nó lên môi rồi hôn một cái, nở nụ cười hạnh phúc.






Về chuyện sinh nhật của bọn họ chỉ cách nhau một ngày, Cố Tích Hoa biết được từ chỗ bà Thẩm, kỳ nghỉ quốc khánh Thẩm Châm trở về nhà, cô nghe bà Thẩm kể lại bà nhận được tư liệu từ Cố Tích Hoa, sự nhận thức của Thẩm Châm về Thẩm tiên sinh lại sâu thêm một bậc. Gửi mẹ vợ gửi sơ yếu lý lịch, chậc chậc chậc… loại chuyện này chỉ có Cố Tích Hoa làm ra được. Bản năng của thương nhân chính là dùng cách thức trực tiếp đơn giản rõ ràng nhất nhận được tất cả thông tin để đưa ra phán đoán nhanh nhất chính xác nhất, ở trong mắt Cố Tích Hoa, để mẹ vợ hiểu rõ con rể một cách nhanh chóng và chuẩn xác nhất, viết sơ yếu lý lịch quả là cách giao tiếp thích hợp nhất. Sau khi Thẩm Châm xem xong bản lý lịch kia, cô biết được chiều cao cân nặng ba vòng xã giao công việc tiền lương sinh hoạt sở thích thói quen của Cố Tích Hoa tương đối rõ ràng. À, tuy rằng tối qua đã hiểu rất sâu sắc về phương diện nào đó…
Ngày kỷ niệm kết hôn là ngày 23 tháng 10, sinh nhật Thẩm Châm là ngày 24 tháng 10, sinh nhật Cố Tích Hoa là ngày 25 tháng 10, trình tự này… Thẩm Châm cảm thấy là anh cố ý.
Cố Tích Hoa bưng bát cháo thịt nạc cho cô, gật đầu: “Ừ, anh cố ý.”
“Vì sao?”
“Những ngày ăn mừng nối tiếp nhau có thể chúc mừng cùng lúc, thời gian tương đối dài, có thể đi du lịch.”
Thẩm Châm vừa định gọi Cố Tích Hoa thì đã nghe anh nói thế, cô mau chóng trả lời: “Chưa, trong ngăn chính giữa của tủ quần áo.” Cô nghe tiếng Cố Tích Hoa mở cửa tủ mới chợt nhớ ra —— hình như cô…đặt chiếc áo ngủ kia…ở đó…hơn nữa hình như…cố ý…đặt ở trên cùng… Thẩm Châm cảm thấy choáng váng. F*ck! Lát nữa anh lấy áo ngủ kia thì làm sao đây?
Bên này còn chưa nghĩ xong thì cửa đã được mở ra, một đôi tay luồn vào, anh lấy…
Mặt Thẩm Châm hơi nóng, cầm không được, không cầm cũng không được. Chẳng lẽ không mặc đồ ra ngoài? Nghĩ tới điều này Thẩm Châm quyết đoán cầm lấy. Dù sao có mặc cũng tốt hơn không mặc nhỉ? Cô gái Thẩm suy nghĩ không chắc chắn.
Khi Cố Tích Hoa lấy áo ngủ cho Thẩm Châm anh chẳng suy nghĩ gì cả, thậm chí không để ý mình đã lấy bộ nào (lúc ấy trong đầu Thẩm tiên sinh còn suy nghĩ công chuyện hồi nãy), vì thế khi Thẩm Châm bước ra, Cố Tích Hoa đang ngồi bên giường suy nghĩ công việc trong đầu, trong tích tắc ánh mắt anh trở nên sâu thẳm.
Đồ ngủ bằng vải lụa màu đen hơi mỏng, đường nét vừa người, vải vóc rất ít, che trên lộ dưới, che dưới lộ trên, Thẩm Châm kéo tới kéo lui, kết quả —— Cố Tích Hoa thấy cả phần trên lẫn phần dưới.
Nhận thấy ánh mắt của Cố Tích Hoa, Thẩm Châm hơi sợ hãi, cô do dự nhỏ giọng nói: “…Không phải cái này.” Hiện tại cả người cô còn đau, thật sự không còn dũng khí lăn lộn trên giường lần nữa. Ánh mắt nóng cháy dừng trên người mình, Thẩm Châm không được tự nhiên cho lắm, cũng chẳng dám động đậy, Cố Tích Hoa cất tiếng, âm thanh trầm thấp: “…Vậy đổi cái khác.”
Vì thế đêm nay, Thẩm Châm thay đồ ngủ bốn lần, à, là do Cố Tích Hoa thay cho.
Thế là bọn họ cứ như vậy mà sống chung. Về phần cuộc sống ở chung thế nào, Thẩm Châm oán hận bao nhiêu thì Cố Tích Hoa hài lòng bấy nhiêu.
Thẩm Châm vừa đến công ty liền ngáp liên tục, đồng nghiệp hỏi cô buổi tối làm gì, Thẩm Châm rất bình tĩnh nói rằng gần đây trong nhà nuôi một con Golden Retriever quậy phá, tối nào cũng làm khổ.
Lão Trần nói: “Vậy tống đi đi, ảnh hưởng đến giấc ngủ gián tiếp ảnh hưởng đến cuộc sống.”
Thẩm Châm nói: “Tống không đi.”
Lão Trần: “Tại sao?”
Thẩm Châm: “Nó muốn cắn tôi.”
Lão Trần: “………..”
Một nữ đồng nghiệp tinh mắt phát hiện chiếc nhẫn kim cương trên tay Thẩm Châm, kim cương không lớn, nhưng thủ công rất tinh xảo, nhìn là biết không phải mức lương thuộc cấp Thẩm Châm mà mua được. Vì thế không cần lão Trần truyền ra, trong lòng mọi người tại văn phòng đều biết rõ ràng. Có người hâm mộ, có người ghen tị, có người chúc phúc, có người không lo tới, nhưng trong lòng tất cả đều cảm thán: haiz, chừng nào mi mới tìm được đường lối đây!
À, vẫn còn đường cao tốc ở Thượng Hải, chờ thử xem.
Sau khi tan tầm hai người đến tiệm áo cưới thử áo, Thẩm Châm đợi lâu như vậy rốt cuộc đã đợi được cầu hôn, luồng khí bị nghẹn đã trút ra, vì thế khi Cố Tích Hoa nhắc tới áo cưới Thẩm Châm rất ngoan ngoãn nghe theo sự sắp xếp của tộc trưởng.
Không có một