XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thẩm Tiên Sinh, Cố Phu Nhân

Thẩm Tiên Sinh, Cố Phu Nhân

Tác giả: Ôn Sưởng

Ngày cập nhật: 03:34 22/12/2015

Lượt xem: 134965

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/965 lượt.

đến tối màu sắc rực rỡ, náo nhiệt lại vui mừng.
Hôm giao thừa hai nhà ở cùng nhau, Thẩm Châm là bếp trưởng, Cố Tích Hoa là trợ thủ, Cố Nam Thành ôm vợ yêu của mình ngồi xem chương trình giao thừa.
Tống Thanh Vãn nhìn hai người ở phòng bếp vô cùng ăn ý, cô lại nhìn qua người đàn ông vẻ mặt vẫn đóng băng cho dù hôm nay là giao thừa, cô lén thở dài. Bạn nói xem vì sao giữa người với người lại có khác biệt lớn như vậy!
Ánh mắt của Cố Nam Thành đặt trên tivi, nhưng tất cả sức chú ý đều hướng về người bên cạnh, nghe tiếng thở dài, anh ta cúi đầu hỏi: “Sao thế?” Ánh mắt chuyển sang Tống Thanh Vãn bất giác dịu xuống. Tống Thanh Vãn trông thấy người khi nãy chẳng có biểu cảm gì giờ đây đã dịu dàng, cô bị kinh hoảng mà hồi lâu không nói ra lời.
Bọn họ kết hôn ba năm trời, ba năm được nâng niu trong lòng bàn tay sợ rớt ngã, ngậm trong miệng sợ tan chảy, sự che chở và tình yêu chưa bao giờ giảm bớt, tuy rằng chồng cô luôn bá đạo lại không nói lý, nhìn như hiền hoà nhưng trên thực tế rất cường thế, váy không thể qua đầu gối, không được mặc áo trễ ngực, cũng không được mặc đồ lộ vai, trước mười giờ tối phải về nhà, đi đâu cũng phải để anh ta tự mình đưa đón, thỉnh thoảng rõ ràng còn đang họp, bởi vì một tin nhắn muốn đến chỗ nào đó của cô thì mặc kệ cuộc họp lớn nhỏ cũng phải tạm dừng…. Mẹ của Cố Nam Thành vì tai nạn xe cộ mà qua đời, vì thế anh ta rất để ý mỗi lần cô ra ngoài.
Anh ta nói: trên đời nguy hiểm nhiều như vậy, anh không thể cam đoan loại bỏ tất cả nguy hiểm giúp em, nhưng anh hy vọng mỗi lần anh đều ngồi cạnh em.
Tuy rằng anh ta không biết cùng cô nấu cơm, cũng không biết rửa chén, nhưng mà mỗi người đàn ông đều có phong cách của riêng mình. Có đôi khi cô cũng sẽ hâm mộ Thẩm Châm tìm được một người đàn ông bằng lòng tôn trọng tất cả quyết định của cô bạn mình, hơn nữa bao dung mọi góc cạnh của cô, nhưng Tống Thanh Vãn chưa bao giờ hối hận mình đã gả cho Cố Nam Thành.
Hình dạng của hạnh phúc là thiên hình vạn trạng, nhưng cảm giác hạnh phúc vẫn là duy nhất.






“Em yêu anh, Cố Nam Thành.” Cô đột nhiên nói thế, khiến người đàn ông bên cạnh bất ngờ không kịp phòng bị, nhìn thấy vẻ dịu dàng trong mắt cô làm cho anh ta hơi bối rối, nhưng Cố Nam Thành chính là Cố Nam Thành, cảm giác như thế chỉ có nửa giây, ngay sau đó là một nụ hôn sâu triền miên không kẽ hở, sau khi mang thai phải cấm dục, cơ thể mẫn cảm làm sao chịu đựng sự tấn công như thế, Tống Thanh Vãn chỉ có thể nắm lấy cánh tay anh ta, mặc người đàn ông khi dễ. “Anh cũng yêu em.”
Tống Thanh Vãn mỉm cười. Thẩm Châm ở phòng bếp nhăn mặt nhìn về phía bọn họ, ý là xấu hổ quá đi, ngay sau đó cô bị người đàn ông bên cạnh ôm lấy, anh xoay người chặn tầm mắt nhìn bên ngoài của cô, chỉ để lại bóng dáng cao lớn và một đôi tay trên eo anh.
Bữa cơm này bị gián đoạn gần ba tiếng đồng hồ, lúc ăn cơm thì đã mười rưỡi, hai người phụ nữ không ngoại lệ mặt ửng hồng, môi càng đỏ tươi, mà thần sắc của hai người đàn ông thì bình thường, chẳng qua lúc cụng ly ý cười nơi khoé miệng tươi hơn bình thường một chút.
Ăn xong Thẩm Châm và Tống Thanh Vãn đi tới đi lui trong nhà tiêu hoá, Cố Nam Thành dựa khung cửa nhìn động tác rửa chén thành thạo của Cố Tích Hoa.
Sau khi hai người phụ nữ vào phòng ngủ, Cố Nam Thành nói: “Anh cũng có ngày hôm nay.”
“Bất cứ lúc nào anh cũng chuẩn bị ôm lấy em.”
“Tại sao?”
“Bởi vì anh là người đàn ông duy nhất em sẽ nhào tới.”
“Tại sao?”
“Không tại sao cả. Chẳng lẽ em muốn nhào tới những người khác?”
“Không muốn.”
“Ngoan.”
“Chúc mừng năm mới, Thẩm tiên sinh.”
“Chúc mừng năm mới, Cố phu nhân.”
Tống Thanh Vãn dựa trong lòng Cố Nam Thành nhìn bọn họ cười: “Chúc mừng năm mới, đây là năm thứ ba.” Anh ta nói.
“Chúc mừng năm mới. Em hy vọng hơn cả ba năm.” Cô trả lời.
“Đương nhiên.”
Ngày hôm sau là mùng một tết, người hai nhà cùng lái xe trở về nhà họ Cố. Đây là năm mới đầu tiên sau khi Thẩm Châm gả vào nhà họ Cố, tiền lì xì của các trưởng bối nhà họ Cố đều rất dày, mà Tống Thanh Vãn mang thai, Cố Nam Thành nói phải cho phần hai người, vì thế tiền lì xì năm nay của Tống Thanh Vãn càng dày hơn. Hai người nhận quà đến mỏi tay, nhân lúc rảnh rỗi, Thẩm Châm đến gần Tống Thanh Vãn kề tai nói nhỏ: “…Chả trách hôm nay muốn chạy hai chiếc xe, đồ nhiều thế một chiếc làm sao chất hết.” Tống Thanh Vãn cong môi cười, cũng đến gần nói: “…..Cậu có loại cảm giác thế này không…”
“Hở?”
“Quỷ vào thôn.”
Thẩm Châm liếc xéo: “Chúng ta không giành, tự bọn họ nhét cho thôi.”
Tống Thanh Vẫn liếc cô: “Còn ‘nhét’ nữa, cậu nói như là gắng gượng ấy…”
Thẩm Châm nhăn mặt một cái rồi vui tươi hớn hở nhận quà tiếp.
Đương nhiên Cố Tích Hoa tặng ra không ít hơn Thẩm Châm nhận được.
Mùng hai bọn họ quay về nhà Thẩm Châm, bà Thẩm nấu một bàn đồ ăn phong phú, một nửa là Thẩm Châm thích ăn, nửa còn lại là con rể thích ăn, ông Thẩm ai oán vì mình bị lờ đi.
Lần này hai người trở về, thân phận đã thay đổi, hiện tại là vợ chồng hợp pháp, ngủ