Tác giả: Tình Không Lam Hề
Ngày cập nhật: 02:57 22/12/2015
Lượt xem: 1341442
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1442 lượt.
hiếu theo người.
Bật dậy, cô bèn lên mạng đặt vé, trước tiên là từ Tô Châu về Vân Hải, sau đó bay thẳng đến Kathmandu, trung chuyển ở Côn Minh. Do không phải mùa du lịch nên vé máy bay được giảm giá không ít.
Sau đó cô lại gọi điện cho Thẩm Trì.
Hiếm khi thấy anh vẫn còn chưa dậy, giọng anh nghe trầm trầm khàn khàn, “Tối qua, anh uống nhiều quá!”
Cô sững người, quên cả chuyện chính, chỉ nói, “Em tưởng tửu lượng anh tốt đến mức sẽ không bị say.”
Anh khẽ cười, rõng rạc nói, “Bạn bè mở tiệc, uống đến rất khuya.”
“Vâng”, cô vừa nhìn máy tính vừa nói với anh, “Hôm nay em về, nhưng không thể ở lại, phải lập tức đi Nepal một chuyến…”
Vì đang đặt vé trên mạng nên cô bất giác hơi ngừng lại, kết quả, đầu dây bên kia cũng yên lặng, mãi sau mới nghe thấy tiếng Thẩm Trì hỏi, “Một mình ư?”
Cô cảm thấy câu hỏi này hơi kỳ lạ, không khỏi sững sờ một lát, “Đương nhiên.”
“Đi làm gì?”
“Thẩm Trì!”, dường như trong đầu lóe sáng, cô bỗng rời mắt khỏi con chuột máy tính, nhíu mày, không đáp mà hỏi lại, “Thực ra anh biết mọi việc em làm ở đây, đúng không?”
Anh không hề phủ nhận, chỉ nghe xong rồi bình thản nói, “Có người ở đó bảo vệ em, tất nhiên sẽ báo cáo với anh.”
Thế nên, tất nhiên là anh đã biết hôm qua cô đi cùng Lâm Liên Thành.
Cô cảm thấy không thể ngờ tới, “… Rốt cuộc đây là bảo vệ hay giám sát? Vì sao anh không bao giờ nói với em?”
“Em đang giận sao?”, giọng đầu bên kia hơi xa xôi, như thể anh đã ra khỏi giường, nhanh chóng có tiếng bật lửa bật lên, kèm theo là tiếng rít thuốc, rõ ràng là tâm trạng không bình thường, “Em nên biết không phải là anh đang giám sát em. Hơn nữa, cũng không cần làm vậy. Tại sao đột nhiên em lại nổi giận thế?”
“Em không có”, cô mặc nhiên phủ nhận, nhưng giọng vẫn lạnh lùng, “Chỉ là em không thích cảm giác này.”
Lâm Liên Thành, con người này, ba chữ này, từng khiến mối quan hệ của cô và anh tụt xuống cực điểm.
Dù chuyện đã qua, tất cả đều quay trở lại như ban đầu, nhưng trước sau, cô vẫn cố gắng né tránh. Cô chưa bao giờ cảm thấy mình sai, cũng chưa bao giờ làm bất cứ chuyện gì không phải, nhưng cuối cùng vẫn cảm thấy đây là cái gai trong quan hệ của họ.
Cái gai này đã được nhổ đi, nhưng vết thương vẫn còn đó.
Rõ ràng cô không hề làm sai điều gì, nhưng giờ bị Thẩm Trì biết hôm qua mình và Lâm Liên Thành luôn ở bên nhau, sẽ có cảm giác như bị người ta bắt quả tang.
Nhưng anh không hề nhắc đến.
Tình huống này còn nói cô đang giận, càng giống như xấu hổ quá hóa giận.
Cuối cùng, cô không nói mục đích đến Nepal mà gác máy luôn, còn anh không gọi điện lại.
Cô cảm thấy chán nản một cách khó hiểu.
Đến lúc này, không thể không thừa nhận, sự ngọt ngào và tốt đẹp đã đi mất, giống như bọt bong bóng trong không khí, càng khiến người ta trân trọng thì càng dễ tan vỡ.
Hoặc là, thời gian chiến tranh lạnh mấy năm đó quá dài, hơn nữa, cách thức quá tàn nhẫn, đã khiến cô mất đi cảm giác an toàn ở mức độ tương đối.
Thu dọn hành lý xong, trước khi ra khỏi cửa, cô gọi điện cho Trần Nam, “Anh bảo người của anh rút đi.”
Giọng cô khó chịu, Trần Nam bên kia cũng thoái thác dứt khoát, “Chị dâu, em không phụ trách chuyện này.”
Thừa Ảnh hít một hơi, đang định nổi giận, kết quả điện thoại đã bị người khác nghe, giọng Thẩm Trì nhanh chóng vang lên, chỉ hỏi, “Chuyến bay mấy giờ?”
Cô vẫn nhớ thái độ của anh trước đây, cố ý chống đối, “Sao em phải nói cho anh biết?”
“Em muốn ra nước ngoài, lẽ nào không cần hộ chiếu sao?”, anh từ tốn hỏi lại.
Đúng là tức quá hóa hồ đồ.
Thực ra, sáng nay cô gọi điện cho anh chủ yếu là vì chuyện này, cuối cùng bất đắc dĩ đành nói, “Ba rưỡi chiều đến Vân Hải, chuyến tiếp theo sẽ cất cánh lúc năm rưỡi. Em không về nhà nữa. Anh bảo người mang hộ chiếu đến sân bay cho em.”
“Được rồi”, anh không đưa lại điện thoại cho Trần Nam mà cúp máy luôn.
Đỡ chiếc điện thoại di động từ bên bàn ném tới, Trần Nam vừa nhét nó vào túi áo thì nghe Thẩm Trì dặn, “Chiều nay, tôi phải ra sân bay.”
Trần Nam đoán được phần nào nội dung của cuộc điện thoại đó, không kìm được nhướng mày, nghi vấn, “Giờ là thời điểm nhạy cảm, cách này của anh không sáng suốt đâu.”
Sau tối từ Gia Hưng về, chỉ trong mấy ngày ngắn ngủi, tin từ các nơi đã truyền về, đều là kế hoạch của kẻ địch, một số lượng lớn sát thủ đã vượt đại dương xa xôi, quyết sẽ không đánh lén đơn giản như vậy nữa. Đám người bị tiêu diệt ở Gia Hưng tối đó thực ra chỉ như đội tiên phong, chưa hiểu rõ tình hình, sự thất bại của họ vốn không quan trọng, vì sẽ nhanh chóng có nhóm khác đến bổ sung, hơn nữa, quy mô và sức mạnh sẽ càng lúc càng lớn.
Lần này giống như những thây ma bất tận trong bộ phim khoa học viễn tưởng, quét sạch đám này, đám khác sẽ càng xông đến dữ dội hơn.
Trên thực tế, ngày hôm qua, trên đường đến sòng bạc ngầm, họ cũng gặp một trận tấn công không lớn, nhưng cũng không nhỏ. Đối phương đã tiêu hao một lực lượng lớn sức người sức của, làm đến nước này, giống như muốn nhân cơ hội, ra uy với Thẩm Trì và thực lực nhà họ Thẩm.
Có lẽ trong chuyện này