Old school Easter eggs.

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tháng Ngày Ta Đã Qua

Tháng Ngày Ta Đã Qua

Tác giả: Tình Không Lam Hề

Ngày cập nhật: 02:57 22/12/2015

Lượt xem: 1341443

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1443 lượt.

, không thể không nhắc đến chuyện gia tộc của Hàn Duệ, có lẽ, đã có sự can thiệp bí mật của lực lượng chính thức, chỉ có điều, tạm thời còn chưa rõ rốt cuộc thế lực này đến từ Trung Đông, Mỹ hay quốc gia nào khác?
Thế nên, trong tình hình căng thẳng này, chỉ vì đưa một tấm hộ chiếu, Thẩm Trì có cần đích thân đến sân bay không? Trần Nam hoàn toàn không tán đồng, thậm chí còn cho rằng, lúc này người đàn ông một tay nắm giữ vô số sinh mạng này đang mất đi khả năng phán đoán bình thường của mình.
Dường như nhìn thấy được suy nghĩ của Trần Nam, Thẩm Trì chỉ nhìn anh ta với ánh mắt sắc bén lạnh lùng, giọng vẫn cực kỳ bình thường, “Có lẽ bắt đầu từ thời ông cố của tôi, gần như mỗi phút mỗi giây mỗi ngày đều có người thèm muốn địa vị nhà họ Thẩm và tính mạng người nắm quyền nhà họ Thẩm. Giờ cũng như vậy, nếu họ không ngại ngàn dặm xa xôi đến, tôi cũng phải chơi với họ chứ. Huống hồ, tôi cứ không xuất hiện, sao đám người trong bóng tối đó có cơ hội ra tay chứ? Trần Nam, đây là Vân Hải. Nếu tôi không thể an toàn trên địa bàn này thì có chết cũng đáng đời!”, nói đến cùng, anh cười khẩy một tiếng, ánh mắt sâu thẳm đến ớn lạnh, “Dù là ai, nếu có gan khiêu chiến với tôi thì đều phải chuẩn bị đón nhận bất cứ hậu quả gì.”
***
“… Khi anh và cô ấy ở bên nhau, không ngờ rằng em sẽ biết chuyện, đúng không?… Tự mình làm thì phải tự mình gánh lấy hậu quả.”
Hình như hồi đó, cô đã nói với anh như vậy?
Thừa Ảnh ngồi máy bay từ Tô Châu về Vân Hải, nhớ lại chuyện cũ, không kìm được nhìn sang người bên cạnh, thầm thở dài trong lòng.
Hai ngày như hình với bóng, anh ta đúng là còn trách nhiệm hơn cả đám vệ sĩ của Thẩm Trì.
Lúc đó, cô và Lâm Liên Thành chia tay là vì Lâm Liên Thành đã lên giường với một cô bạn cùng khoa.
Cô từng cho rằng, đó là tội lỗi không thể tha thứ được nhất trong cuộc đời, nên đã dùng hậu quả mà mình cho là nghiêm trọng nhất để trừng phạt anh ta.
Cô đã chủ động đề nghị chia tay.
Nhưng khi biết mình bị Lâm Liên Thành phản bội, các cảm xúc tủi nhục, giận dữ, đau buồn hòa trộn nhấn chìm cô, nhưng bao nhiêu cảm xúc đó đều còn xa mới theo kịp mùi hương trên quần áo của Thẩm Trì nhiều năm sau.
Chia tay tình đầu, cô không hề thấy đau khổ, càng không hề tan vỡ trái tim. Lâm Liên Thành lên giường với người khác một đêm khiến cô nghĩ đến một chuyện nhỏ rất lâu trước đó.
“… Anh còn nhớ khi chúng ta vừa vào học lớp một không? Có một chuyện đã khiến em có ấn tượng cực kỳ sâu sắc, nhiều năm sau cũng không quên nổi”, đợi tiếp viên hàng không đưa đồ uống xong, Thừa Ảnh bỗng khẽ lên tiếng.
“Hả?”, Lâm Liên Thành vặn nắp chai nước khoáng, đưa cho cô, hứng thú hỏi, “Chuyện gì?”
“Bắt đầu năm học không lâu, có một lần lớp tổ chức tổng vệ sinh, là lớp em”, cô bổ sung một câu, vì khi đó, hai người không học cùng lớp, “Hôm đó, bố em không có nhà, em vốn hẹn anh chiều cùng đến trường, anh đã hẹn sẽ đến gọi em đúng giờ, bảo em cứ yên tâm ngủ trưa. Anh còn nhớ không?”
Lâm Liên Thành ngẫm nghĩ, cười lắc đầu, “Chuyện lâu thế rồi.”
Cô cũng không để ý nói tiếp, “Sau đó, anh thật sự yên tâm đi ngủ. Kết quả, em đã đến muộn.”
Nói xong, cô cũng phì cười, quay sang nhìn anh, ánh mắt hơi sáng lên, “Chắc anh không nhớ sau hôm đó lại lỡ hẹn. Chính là vì cán sự Văn nghệ lớp em. Chiều hôm đó, trên đường đi bạn ấy đã gặp anh. Bạn ấy tìm anh nhờ mang giúp dụng cụ vệ sinh. Kết quả… anh vì giúp bạn ấy nên đã quên mất là đã hẹn với em…”
“Đợi đã”, Lâm Liên Thành ngắt lời cô, mặt đầy khó hiểu, “Tại sao anh hoàn toàn không có chút ấn tượng gì về chuyện này nhỉ? Hơn nữa, sao anh có thể vì người khác mà quên em chứ?”
“Đừng phủ nhận. Đây là sự thực.”
“Được rồi. Coi như đây là sự thực. Nhưng cũng không đến mức khiến em nhớ lâu như vậy chứ. Trừ khi… Em vì chuyện này mà đã ôm hận trong lòng.”
“Có một chút. Vì anh hại em đến muộn, bị cô chủ nhiệm quở trách một trận trước mặt cả lớp”, cô thẳng thắn thừa nhận.
“Bạn cán sự Văn nghệ đó có xinh không?”, anh ta cười có chút tinh quái.
“Rất xinh!”
“Nhưng chắc chắn không bằng em”, anh ta nửa đùa nửa thật thở dài, “Anh vì bạn nữ khác mà bỏ rơi em. Điều này không hợp lý lắm.”
Ánh nắng màu vàng nhạt chiếu trên tầng mây, khoang máy bay ấm áp, hành khách ngồi hàng ghế trước đã sớm kéo tấm chắn nắng xuống. Cô bị thái độ quả quyết của anh làm cho phì cười, phải giơ ngón tay lên ra hiệu cho anh nói nhỏ một chút, còn mình thì bỗng nghiêm chỉnh nói, “Lần đó, em cực kỳ giận. Từ đó, mỗi khi gặp bạn cán sự Văn nghệ đó, em đều giận. Chính vì bạn ấy, em cảm thấy mình đã bị người bạn tốt nhất của mình phản bội.”
Anh ta không nói, chỉ yên lặng nhìn cô, đợi cô nói tiếp.
Cô nhìn thẳng vào mắt anh ta, mãi sau mới thấp giọng, tiếp tục nhớ lại, “… Giống như sau khi chúng ta chia tay vậy. Khi em biết chuyện đó, cũng có cảm giác bị phản bội đó, là sự phản bội của người bạn.”
Lúc này, cô ngừng lại. Cô tin, anh ta hiểu, vì cuối cùng đôi mắt hẹp dài dần dần nở nụ cười.
Chia tay vì tình yêu chưa thật sự đậm sâu.
Hai mấy năm qua, tình yêu cô dành cho anh ta càng giố