Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tháng Ngày Ước Hẹn

Tháng Ngày Ước Hẹn

Tác giả: Tân Di Ổ

Ngày cập nhật: 02:46 22/12/2015

Lượt xem: 1342561

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/2561 lượt.


Trên thực tế cái đẹp không phải ở bộ váy cưới, mà là ở ánh mắt nhìn lấp lánh hạnh phúc trong đôi mắt người con gái. Gói chụp ảnh cưới siêu cao cấp của cô có kèm theo bảy set tại hình, hai nội cảnh, bốn ngoại cảnh, còn có khung ảnh gắn bao nhiêu viên pha lê không nhớ rõ và album cỡ đại, duy có hạnh phúc là người ta quên không tặng cho cô.






Nghìn Năm Chờ Đợi Một Lần
Lễ cưới của Ngô Giang được tổ chức ngay trước sinh nhật lần thứ ba mươi của Phong Lan một ngày. Theo yêu cầu của cô dâu chú rể, bắt đầu từ lúc đón tiếp khách trở đi, suốt thời gian diễn ra tiệc cưới, Phong Lan phải ở sát bên họ. Khi sửa sang váy cưới cho Tư Đồ Quyết, một lần nữa cô chiêm nghiệm được một cách sâu sắc rằng, khoảng cách giữa “người con gái mặc váy cưới” và “cô dâu” dài rộng hơn nhiều so với khe núi lớn nhất trên thế giới.
“Hai người đến với nhau khiến mọi người đều vui mừng.” Phong Lan cười nói. “Em rất tò mò, anh Ngô Giang cầu hôn chị như thế nào?”
Nhớ lại chuyện này, Tư Đồ Quyết vui vẻ kể: “Hôm đó chị ăn cơm ở nhà anh ấy, anh ấy đưa cho chị máy HifiMan kèm sẵn tai nghe. Chị ngồi ở sofa nghe nhạc, anh ấy rửa bát xong thì ngồi cạnh xem tin tức. Bỗng nhiên chị nghe thấy anh ấy nói: “Tư Đồ này, chúng mình lấy nhau đi.” Đây là lần thứ hai anh ấy đề xuất chuyện này, lần trước… là từ rất lâu rồi, chị không đồng ý. Chị sợ hôn nhân như thế sẽ khiến chị mất nốt người bạn thân nhất.”
“Lần này khác rồi sao?” Đây là điểm Phong Lan chưa cắt nghĩa được, Tư Đồ Quyết và Ngô Giang đã là bạn bè với nhau ba mươi năm, cuối cùng lại chung sống với nhau quãng đời còn lại dưới hình thức vợ chồng.
Với những suy xét đó, Phong Lan không gật đầu nhưng cũng không gạt bỏ hẳn khả năng tiến tới với Trương Thiên Nhiên. Cô thẳng thắn nói với anh ta rằng, mình vừa mới kết thức một mối tình thất bại, cần phải có thời gian để suy nghĩ kĩ lưỡng. Trương Thiên Nhiên bày tỏ không muốn làm khó cô, cam tâm tình nguyện chờ đợi. Lúc rảng rỗi, cô sẵn sàng lắng nghe tâm sự của Trương Thiên Nhiên qua điện thoại, nếu không phải là khung cảnh quá nhạy cảm thì cũng nhận lời cùng anh ta đi đâu đó, để mọi thứ phát triển thuận theo tự nhiên.
Các nghi lễ trong tiệc cưới đã kết thúc, cô dâu chú rể bắt đầu đi từng bàn cám ơn khách khứa. Phong Lan vừa lau mặt bằng khăn giấy vừa nói chuyện với Tăng Phi.
Tăng Phi nhìn Ngô Giang đang không ngừng chạm ly với quan khách, cười nói: “Ngô Giang hôm nay thật là phấn khỏi.”
“Tất nhiên rồi.”
“À này, Phong Lan, gần đây em có gặp phải người nào… kì lạ không?” Tăng Phi bỗng nhiên hỏi.
Phong Lan ngơ ngác: “Nghĩa là sao ạ?”
Tăng Phi nghĩ ngợi một chút rồi mới quyết định nói ra sự thật: “Lúc này em đi lại phải nên để ý đến trước sau. Anh Tiền, đồng nghiệp cũ của anh có nói với anh, tên cướp lần trước bị bắt vì cướp xe của em sống chúng với một phụ nữ nhiều năm rồi, hai kẻ đó đều nghiện hút. Cô ta chắc… không chịu chấp nhận sự thực, từng đến trung tâm giam giữ gây rối, còn tuyên bố nếu gã kia mà bị đi tù, cô ta sẽ không sống nổi, chuyện gì cũng dám làm, anh lo cô ta sẽ trút giận lên người em.”
Phong Lan ngay lập tức nghĩ đến đôi mắt đầy hằn học, cay độc đó. Cô hỏi để xác nhận: “Người phụ nữ anh nói đó đang mang bầu phải không?”
“Sao hả, cô ta đã tìm đến em rồi?” Phản ứng này của Tăng Phi chứng minh chắc chắn phỏng đoán của Phong Lan là chính xác. “Bọn họ có hai con, đứa lớn ba tuổi, đứa nhỏ còn trong bụng.”
“Thế thì đúng rồi. Em nhìn thấy cô ta hai lần, có một thời gian hình như cô ta đi theo em, sau đó không thấy nữa.” Phong Lan nghĩ lại, gần đây quả thực không thất bóng dáng của người phụ nữ đó nữa. Cô không hề nghi ngờ việc đối phương có ý đồ xấu với mình, nhưng trên thực tế người đó chưa hề gây ra tổn thất gì cho cô.
Tăng Phi cau mày hỏi: “Chuyện đó xảy ra từ khi nào? Tại sao em không nói gì với anh?”
Phong Lan nói: “Lúc ấy em chỉ cảm thấy có gì đó bất thường nhưng không nghĩ lại đến mức độ như vậy. Chưa xảy ra chuyện gì cả, em làm sao vì một chút việc nhỏ nhặt mà làm phiền đến anh được, phải không?”
“Đây đâu phải chuyện nhỏ.” Tăng Phi lắc đầu, nói: “Thật ra anh sợ gây sức ép tâm lý cho em, nên vốn cũng không định nói thẳng cho em biết chuyện này. Nhưng tuần trước, anh và một nhân viên của anh Tiền đến nhà của người phụ nữ đó thì được biết cô ta đã đưa con chuyển đi nơi khác. Chủ nhà nói cô ta quay về thành phố nơi gia đình cô ta sinh sống.”
“Có thể cô ta nói trả thù chỉ là muốn hù dọa chúng ta thôi.” Phong Lan tự an ủi.
“Nếu cô ta chỉ nói mồm thì đã không âm thầm theo dõi em. May mà em chưa bị làm sao, em ở chỗ sáng, cô ta ở chỗ tối, cơ hội ra tay vẫn có. Bây giờ anh chỉ không cắt nghĩa được tại sao cô ta chưa ra tay mà đã vội vàng chuyển đi. Tóm lại em vẫn phải chú ý quan sát, bình thường cố gắng tìm người đi cùng, không bao giờ được chủ quan khinh suất.”
Phong Lan không khỏi nhớ đến Đinh Tiểu Dã, nếu anh còn ở đây, cô vẫn có thể tìm lý do để dựa dẫm vào anh, Cho dù tình cảm của anh có mơ hồ khó đoán, nhưn


Polaroid