Tác giả: Tân Di Ổ
Ngày cập nhật: 02:46 22/12/2015
Lượt xem: 1342574
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2574 lượt.
ì?”
Tăng Phi suýt phun ngụm trà vừa uống ra ngoài, cười hả hê khi thấy Trương Thiên Nhiên bị chọc. “Chuyện này thì đúng là buồn cười!”
Đang cười nói thì có nhân viên phục vụ đẩy cửa vào hỏi: “Chị Phong Lan là ai ạ? Ngoài kia có người gửi đồ cho chị, phiền chị ra ký nhận ạ.”
Phong Lan băn khoăn, ai lại gửi đồ đến đây cho cô? Người biết cô ở đây lúc này hầu như đều đang ngồi xung quanh. Nhưng cô vẫn đặt ly xuống bàn rồi đứng dậy.
“Ai vậy? Anh đi cùng em.” Trương Thiên Nhiên nhanh nhảu nói.
Phong Lan cười nói: “Không cần đâu, anh cứ tiếp tục tu luyện đi.”
Cô đi ra quầy lễ tân, thấy ở đó có một bó hoa hồng màu sâm panh. Thất vọng trào lên như thủy triều. Phong Lan biết mình đã quá mong chờ, khoảnh khắc khi từ chối Trương Thiên Nhiên đi cùng, một tia hy vọng lóe lên trong cô, có thể người đến tìm là anh thì sao? Thế nhưng bó hoa hồng đã khiến cho hy vọng đáng thương đó của cô hoàn toàn sụp đổ, nếu như Đinh Tiểu Dã tặng cô hoa hồng, cô sẵn sàng chặt đầu mình làm ghế đẩu cho anh ngồi.
Đúng lúc đó chuông điện thoại vang lên, chính là người trưa nay vừa say mềm đến nỗi không biết gì – Đàm Thiếu Thành.
“Phong Lan, tôi tặng cô quà sinh nhật, coi như cảm ơn cô chuyện hôm nay. Tôi không thích nợ nần ai cả.” Giọng Đàm Thiếu Thành có vẻ đã tỉnh táo trở lại.
Phong Lan cảm thấy lạ lùng.
“Chị tặng tôi hoa hồng? Không nhầm đấy chứ?”
Đàm Thiếu Thành ở đầu dây bên kia cười vẻ bí ẩn. “Cho dù tặng gì đi nữa, nếu như cô thích thì cứ vui vẻ nhận, đừng có khách khí với tôi.”
“Bệnh hoạn!” Phong Lan nhìn chiếc di động đã ngắt kết nối, lẩm bẩm, càng nhìn bó hoa được gói bọc đẹp đẽ kia càng thấy rợn người, bên trong liệu có giấu thuốc nổ hoặc chất độc gì không? Lỡ cô cầm hoa hồng về phòng VIP, trong đó có Ngô Giang và Tư Đồ Quyết… tuy không tin Đàm Thiếu Thành có thể ra tay đến mức độ này nhưng ý nghĩ đó vẫn khiến cô nổi gai ốc. Để cho chắc chắn, khi đi qua thùng rác, cô rất cẩn thận nhét bó hoa vào.
Đúng lúc cô đứng thẳng người lên thì có người đi ngang qua, chạm phải cô. Cú chạm khá mạnh, Phong Lan vốn đã hơi say, liền lảo đảo suýt ngã, cô vội vàng vịn tay vào tường mới đứng vững lại được. Không biết dạo này trêu đùa phải quỷ thần nào, mà sao đi đến đâu cô cũng gặp phải người không có mắt thế này?
Đối phương cũng nhận ra tình hình, dừng bước đỡ lấy cô.
“Xin lỗi, chị có sao không?” Người thanh niên đó cất giọng.
Phong Lan ngẩng đầu nhìn, người đứng trước mặt cô không chỉ là một chàng trai trẻ trung mà còn khiến mắt người đối diện phải lóe sáng. Cậu ta trông chỉ thấp hơn Đinh Tiểu Dã một chút, da thì trắng hơn.
“Xương cốt già cả của tôi suýt nữa thì bị cậu làm gãy, cẩn thận tôi lăn ra ăn vạ đấy.” Phong Lan đùa, lại nói tiếp. “Không sao đâu, đi đứng phải cẩn thận nhé.”
Cô nói vậy rồi quay về hướng phòng VIP, bỗng nghe người phía sau nói: “Xương cốt già cả mà còn như cô thế kia thì hoan nghênh đến ăn vạ tôi bất cứ lúc nào.”
Phong Lan quay lại, cậu thanh niên trẻ đó vẫn cười. “Bao nhiêu người mà tôi lại va trúng phải cô, hay là uống một ly để chúc mừng nhé?”
Phong Lan không còn là thiếu nữ ngây thơ, cô chẳng lạ gì kiểu tán tỉnh này, bèn cười. “Thôi đi, tôi là con gái nhà lành.”
“Tôi thích nhất con gái nhà lành đấy. Sao nào, không dám à?” Đối phương hất hàm về phía quầy bar vô cùng đông đúc huyên náo, ra hiệu. “Uống một lý thôi, đông người như vậy, tôi không ăn thịt cô đâu.”
Phong Lan không nói gì, cô biết tại sao mình không dứt khoát từ chối. Mắt mày và cách nói năng tỉnh rụi của cậu ta rất giống Đinh Tiểu Dã.
Cho Tôi Thêm Một Ngày
Người thanh niên trẻ giới thiệu tên mình là Fox. Phong Lan và anh ta uống không chỉ một ly. Anh ta rất biết cách gây thiện cảm với người khác, bất kỳ chủ đề nào cũng có thế tán gẫu một cách vui vẻ hào hứng. Nếu như nói Đinh Tiểu Dã có sở trường là đâm dao đúng chỗ mềm yếu nhất của cô thì anh chàng Fox này lại thiện nghệ trong việc gãi nhẹ chiếc lông vũ vào đúng chỗ ngứa trong tâm tư người khác.
Kiểu đàn ông này luôn là kẻ thù của con gái nhà lành.
Phong Lan từng là một cô con gái nhà lành đúng nghĩa một trăm phần trăm – đó là trước khi gặp Đinh Tiểu Dã. Không nghi ngờ gì, Fox chính là kiểu người mà cô thích, thế nên cuộc gặp gỡ bất ngờ này quả thật vô cùng hoàn hảo: một chàng trai độc thân đẹp trai đúng theo quan điểm thẩm mỹ của cô, xuất hiện đúng lúc cô không hề ngờ tới, mời cô loại rượu mạnh nhất mà cô có thể uống, nói những lời lẽ khiến cô vui vẻ nhất, nếu như cô sẵn lòng, chắc chắn còn có một đêm lãng mạn nhất đang đợi cô. Điều này không thể tuyệt với hơn được nữa, thần kỳ như thể trong truyện cổ tích… hoặc giống như một cú lừa.
Trước đây cô không đa nghi như vậy. Lại như mọi lần, Phong Lan quy tội này cho Đinh Tiểu Dã, tên khốn kiếp đó đã vấy bẩn đầu óc của cô.
Quả đúng như vậy. Phong Lan ngồi ngay lại, suy đoán một hồi, có chút xao lòng “hay là say béng đi”. Đàm Thiếu Thành thật là “biết quan tâm”, sợ cô buồn, cố tình tìm một người thế này, thự