Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tháng Ngày Ước Hẹn

Tháng Ngày Ước Hẹn

Tác giả: Tân Di Ổ

Ngày cập nhật: 02:46 22/12/2015

Lượt xem: 1342543

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2543 lượt.

thấy ngăn lại cũng đã muộn, một tay kéo Thôi Yên dậy, một tay lục tìm điện thoại. Thôi Yên vội vàng chặn tay anh đang bấm số, kêu gào: “Tăng Phi! Cậu không còn là cảnh sát nữa rồi!”
“Chuyện đó với để nó chạy thoát là hai việc khác nhau! Cậu không tin lời nó nói, nó mà chịu tự thú thì đã không trốn chạy suốt bảy năm!”
“Anh ấy muốn chạy thì đã chạy từ lâu rồi, cậu còn chưa hiểu ra sao?” Thôi Yên vừa đau đớn vừa khổ sở, khóc nức nở, nước mắt rơi như mưa.
Tăng Phi vạch tóc cô nhìn vết thương trên đầu, tức giận nói: “Loại người đó đáng để cháu bảo vệ sao?”
“Anh ấy cũng đã bảo vệ cháu như thế!” Trước khi Tăng Phi càng thêm giận, Thôi Yên túm lấy anh, nói: “Anh ấy như anh trai cháu vậy, nhưng anh ấy còn đáng thương hơn cháu. Tăng Phi, cậu hãy tin cháu, anh ấy không giống như cậu nghĩ đâu, cháu không tin anh ấy sẽ làm điều xấu. Một ngày, cậu hãy cho anh ấy một ngày! Nếu như anh ấy nuốt lời, cháu sẽ không bao giờ ngăn cậu nữa.”






Anh Hy Vọng Em Dao Động
Phong Lan tỉnh dậy trong tiếng nhạc của bài hát Lan hoa thảo, theo thói quen cô quơ tìm gối để úp vào tai nhưng tay chỉ huơ vào không trung. Không có gối lông vũ mềm mại, không có những tia sáng chiếu qua ô cửa sổ, mà hít vào chỉ toàn không khí đầy mùi da thuộc. Cô vẫn ở trên xe, Phong Lan phải mất nửa phút để nhận ra sự thực này.
Cho dù ghế ngồi đã được ngả ra đến mức tối đa, nhưng tư thế ngủ không được thoải mái kéo dài vẫn khiến Phong Lan ê ẩm toàn thân. Cô nhúc nhích cổ, điều chỉnh lại tư thế, trước khi tìm về ký ức cuối cùng của đêm qua, cô nhìn thấy một người “hình như” là Đinh Tiểu Dã ở bên cạnh.
Trên mặt anh có vết thương, một bên mũi còn nhét cục khăn giấy vo tròn, hai mắt nhắm nghiền, không biết là đang ngủ hay mê man bất tỉnh nữa. Trong trạng thái tỉnh táo, Phong Lan không bao giờ nhầm lẫn Đinh Tiểu Dã với bất kỳ ai, cho dù mặt anh có tần thành bảng pha màu đi chăng nữa, cho dù đêm qua người cuối cùng ở bên cô rõ ràng là “gói quà lớn mừng sinh nhật” mà Đàm Thiếu Thành gửi tặng.
Đinh Tiểu Dã cũng mở mắt ra, không nói gì, dựa vào lưng ghế, quay sang nhìn Phong Lan . Anh đỗ xe ở ven đường gần khu nhà của Phong Lan, trời vừa hừng sáng, đèn đường vừa tắt, xe phun nước rửa đường vừa đi qua, để lại âm thanh văng vẳng của bài hát Lan hoa thảo. Kính chắn gió phía trước xe vương đầy lá rơi từ đêm qua, tiếng chổi quét đường loạt xoạt của công nhân vệ sinh môi trường vọng lại, không khí phảng phất hương vị ẩm ướt.
Phong Lan ngó ra phía ngoài xe. Cô đi xe của Ngô Giang. Ngô Giang biết cô bị rào cản tâm lý với chiếc xe từng bị cướp kia nên chủ động đề nghị cô đổi xe.
“Cậu nói thật đi, cậu có bằng lái xe không?” Cô hỏi Đinh Tiểu Dã.
Đinh Tiểu Dã thẳng thắn trả lời: “Không có.”
Bằng lái xe của Thôi Đình và người này đều không còn tồn tại, bây giờ anh là Đinh Tiểu Dã.
“Chỗ này có được đỗ xe không đấy? Đừng để bị ghi lại biển số nhé, tôi không biết phải ăn nói với Ngô Giang ra sao.” Cô định ra khỏi xe kiểm tra xem sao, miệng vẫn lẩm bẩm. “Nhưng bây giờ Ngô Giang đang chìm đắm trong hạnh phúc tân hôn, chắc cũng chẳng để ý đến chuyện này…”
Đinh Tiểu Dã kéo cô trở lại ghế ngồi, vươn người đóng cửa xe, tay giơ ngang trước ngực cô.
“Đủ rồi, Phong Lan. Nói chuyện gì khác đi.”
“Nói gì cơ?” Phong Lan có chút ương ngạnh giữ khoảng cách với anh, chậm rãi nói. “Nói tại sao cậu lại bỏ đi? Tại sao lại chường mặt ra quay về?”
“Ừm. Nếu chị muốn nghe, tôi sẽ nói.” Đinh Tiểu Dã chạm tay lên mặt cô.
Đây giống như những động tác quen thuộc trong quá khứ đã từng khiến Phong Lan rung rinh xao động nhưng khoảng khắc này lại bất ngờ làm cô nổi đóa. Vết sẹo của cô đã lên da non từ lâu, tại sao vừa xuất hiện, anh đã vội vàng cậy nó ra? “Thích nói thì nói, không nói thì biến! Cậu nghĩ tôi rẻ tiền giống cậu sao, để cậu thích đến thì đến, thích đi thì đi?”
Dường như cơn thịnh nộ của Phong Lan lại khiến Đinh Tiểu Dã yên tâm hơn, anh ghì lấy đôi vai đang run lên của cô, hỏi: “Chị thực sự mong tôi đi sao?”
“Đừng có cái kiểu hễ mở miệng là “chị mong”, “chị muốn”, nói cứ như thể cậu quan tâm đến cảm giác của tôi lắm không bằng.” Phong Lan đẩy tay anh ra. “Tôi nói rồi, cậu đi thì tôi khắc quê là cậu đã từng đến. Bây giờ đối với tôi, cậu với Chu Đào Nhiên trước đây chẳng khác gì nhau. Chẳng qua tôi đã qua cái thời điểm tức giận nhất rồi, đến cảm hứng muốn đánh cậu cũng chẳng còn nữa. Cậu muốn biến thì cứ việc biến!”
Cô nói xong, Đinh Tiểu Dã trầm ngâm trong chốc lát rồi mở cửa xe, đi ra ngoài.
Nghe tiếng cửa đóng “sầm” một cái, trong lòng Phong Lan cảm thấy rất sung sướng, giống như đánh vỡ chiếc cốc pha lê yêu thích nhưng sắc đứt tay. Cô cũng muốn diễn vẻ điềm nhiên lạnh nhạt như mây trôi gió thổi, nhưng không làm nổi. Cô hận anh, nhưng nỗi hận này là bì không quên nổi anh, cô cũng không muốn lại bị người đàn ông này đùa cợt.
Mắt dõi theo Đinh Tiểu Dã nhảy qua dải phân cách, đi sang vỉa hè bên kia, Phong Lan cắn răng không động đậy. Đi đi, hãy đi đi… Mỗi bước


Polly po-cket