Tác giả: Tân Di Ổ
Ngày cập nhật: 02:46 22/12/2015
Lượt xem: 1342613
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2613 lượt.
bếp mà nói, đó là điều cấm kị. Nếu như có một ngày anh ta bốc cả đội nhảy việc thì…”
Cái “ảo giác” mà Phong Lan muốn nắm giữ đó lại quay lại, rõ ràng anh lo lắng cho cô, chuyện gì cũng nghĩ cho cô mà.
“Những chuyện tôi không rành, cậu nhắc nhở tôi có phải là tốt không?” Phong Lan ôm lấy vai anh. “Thì nhà cậu trước cũng làm ngành này mà, kinh nghiệm của cậu chẳng thua gì tôi. Hay là chúng ta sau này mở một tiệm vợ chồng?”
“Chị mơ mộng hão huyền quá đi!” Đinh Tiểu Dã lại gội một gáo nước lạnh lên đầu Phong Lan.
Phong Lan khiến Đinh Tiểu Dã ngày càng không thể hiểu nổi phụ nữ, vừa nãy cô còn đau khổ là thế, lúc này chỉ cần bắt giữ được một sợi tơ ngọt ngào mong manh là mọi phiền khổ trước đó dường như đều tan biến như mây khói, lại bắt đầu tươi roi rói đón chờ tương lai.
Phong Lan nói với giọng đầy tự tin: “Tại sao không dám mơ chứ? Mong ước của tôi là được cùng người tôi yêu mở một nhà hàng nhỏ, chẳng qua là nhà hàng đến sớm hơn người yêu một chút mà thôi. Bà chủ không có ông chủ thì không phải là bà chủ thực sự. Mỗi sớm mai khi tôi thức dậy, chưa kịp chải đầu rửa mặt, người đàn ông của tôi đã nói với tôi: “Chào em, bà chủ”, điều đó thật tuyệt vời biết chừng nào! Tôi luôn chờ một ngày như vậy.”
Đinh Tiểu Dã cúi xuống, nhặt một cành cây khô rồi bẻ nó đi.
Ước mơ nực cười, ước mơ quen thuộc.
“Đinh Tiểu Dã, cửa tiệm của nhà cậu trước đây bán đồ ăn vùng nào?” Phong Lan hỏi.
Đinh Tiểu Dã đang mải suy nghĩ chuyện riêng, buột miệng trả lời: “Đồ ăn Tân Cương.”
“Đồ ăn Tân cương à… Đúng rồi.” Phong Lan nghĩ đến đâu miệng nói đến đó. “Hồi dạ dày bố tôi còn tốt, ông cũng thích ăn đồ Tân Cương lắm, trước đây ở gần ngõ 2 đường Thành Nam Hà Quang có một tiệm tên là “Tắc ngoại Giang Nam”, rất nổi tiếng, cậu đã nghe tiếng bao giờ chưa? Bố tôi thích nhất món bánh bột mì bao thịt của nhà hàng đó, mẹ tôi thì thích mì trộn, khi đó anh trai tôi vẫn còn ở nhà, cả nhà tôi thỉnh thoảng lại đi ăn…”
Phong Lan đang nói bỗng nhiên dừng lại. Nhà hàng tên “Tắc ngoại Giang Nam” đó cách đây sáu, bảy năm đã đổi tên khác, nghe nói còn thay cả chủ, đồ ăn không còn mùi vị như xưa nữa, kể từ đó cô ít khi đến đó ăn, còn cảm thấy tiếc vì một tiệm ăn từng rất đông khách lại lụn bại. Theo như Đinh Tiểu Dã từng kể thì nhà anh xảy ra biến cố cũng vào khoảng thời gian đó, đúng không nhỉ?
Cô nới vòng tay ôm, sửng sốt nhìn Đinh Tiểu Dã. “Hay chính là…”
“Không phải!” Đinh Tiểu Dã phủ nhận, sự kiên nhẫn nãy giờ hoàn toàn tiêu tan. Anh kéo Phong Lan đứng dậy một cách khá thô bạo. “Đi thôi, muốn nằm mơ thì về nhà nằm mơ.”
Thấy Đinh Tiểu Dã kháng cự như vậy, Phong Lan chọn cách không truy hỏi nữa. Cô không trách chuyện tay Đinh Tiểu Dã siết lấy cô quá đau mà cứ lon ton vừa đi vừa chạy theo anh, miệng nói: “Có những giấc mơ phải cùng nhau mơ mới đẹp, có ai đanh thuế ước mơ đâu, lại còn không phải chịu trách nhiệm. Đinh Tiểu Dã, nhà hàng chúng ta sau này vừa bán gà hầm đĩa lớn, vừa bán cua hoàng đế cà ri, cậu thấy thế nào?”
“Chẳng thế nào cả.”
“Chẳng thế nào tức là cũng được phải không? Chúng ta nên mở bao nhiêu cửa hàng? Có mở một cái ở Sát Nhĩ Đức Ni không? Như thế người đi chăn cừu trở về nhà cũng có thể được ăn bát canh tom yum kung cay sực nóng hổi. Nhà hàng của chúng ta sẽ thiết kế giống như một cái lều sang trọng, chỉ cần vén màn ra là có thể nhìn thấy núi rừng. Với cả nhé, tôi phát hiện ra món cà ri rắc thêm chút nho khô, vị sẽ rất ngon…”
“Ngon cái con khỉ!”
“Nếu cậu thích, lần sau tôi sẽ làm cho cậu nếm thử, tay nghề nấu ăn của tôi được phết đấy.”
“…”
“Đinh Tiểu Dã, cậu lo gì chứ? Đâu phải là làm gì vi phạm pháp luật đâu.”
“Chị im miệng đi có được không?”
“Tôi làm phiền cậu đang nghĩ ngợi à? Cậu đang nghĩ gì thế? Nói xem nào, nghĩ gì?”
“…”
“Cậu không nói thì tại sao lại cấm tôi nói? Hồi đó không phải là vì không có ai chuyện trò nên cậu mới bỏ Sát Nhĩ Đức Ni chạy về đây sao?”
“Tôi hối hận lắm rồi đây.”
“Hối hận thì tôi với cậu cùng quay lại.”
“Đường về nhà chưa đến mười cây số chị còn bắt tôi đưa về kìa!”
“Đưa về một chút thì có làm sao? Trước đây cậu cưỡi ngựa cả ngày trời chẳng cũng giống thế? Cậu có thích cưỡi ngựa không? Khi nào dạy tôi với!”
“Không thích, chân mọc chai hết cả.”
“Ở đâu? Tôi xem nào.”
“…”
“Không cho xem thì cho sờ cũng được.”
“Chị dám sờ thật hả! Bỏ ngay tay ra. Phong Lan, chị mới là đồ lưu manh!”
“Ái chà chà, chúng ta lại có thêm điểm tương đồng sao.”
Tình Yêu Là Một Chứng Bệnh
Sau đợt bận rộn của kỳ nghỉ lễ dài ngày dịp Quốc Khánh, trước sự xin xỏ xúi giục nhiệt tình của Khang Khang, Phong Lan đã đồng ý đóng sửa tiệm một ngày để toàn thể nhân viên tham gia “tập huấn”.
Địa điểm “tập huấn” được chọn ở hồ chứa nước ngoại ô thành phố, nói trắng ra là tổ chức cho nhân viên đi nướng thịt ngoài trời thư giãn, động viên mọi người đã phải vất vả lâu nay.
Mọi người ngày thường đều quen thuộc với công việc trong ngành ăn uống, nên tổ chức một bữa tiệc