Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tháng Ngày Ước Hẹn

Tháng Ngày Ước Hẹn

Tác giả: Tân Di Ổ

Ngày cập nhật: 02:46 22/12/2015

Lượt xem: 1342621

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2621 lượt.

bị quỷ ám mê muội rồi, nói thế nào với mày cũng chỉ tốn hơi tốn sức thôi. Giờ thế này, mày dẫn nó về đây, mẹ phải nói chuyện cho ra nhẽ với nó lần nữa, hỏi thẳng nó muốn gì, chứ không thể để mày tung tẩy bên ngoài làm càn được. Lần này cả bố mày cũng tham gia, mày sợ mất mặt thì hai ông bà già này sẽ ra tay xử lý hộ.”
Phong Lan hốt hoảng sợ hãi, sự việc chuyển biến quá đột ngột. Cô thà để mẹ cương quyết phản đối như trước đây, đánh chết cũng không được đi lại với Đinh Tiểu Dã nữa, còn hơn bây giờ phải đưa Đinh Tiểu Dã ra trước đoạn đầu đài đối diện với bố mẹ.
“Bố mẹ đừng có khuấy cho nước đục thêm nữa! Lo con chưa đủ rối ren sao? Không được, con chưa chuẩn bị tinh thần!” Cô lập tức phản kháng.
Mẹ Phong Lan hơi nguôi nguôi, hỏi: “Là con chưa chuẩn bị tinh thần, hay là cậu ta chưa bao giờ có ý định đó? Mẹ đọc trên mạng thấy một câu, gọi là “hiệu ứng Romeo và Juliet”, ý nói người nhà mà càng phản đối, đôi trẻ sẽ càng khắng khít, còn tưởng cứ nổi loạn chống lại người lớn mới là tình yêu đích thực. Mẹ với bố mày đã bàn bạc xong rồi, bố mẹ cũng không phải kiểu phụ huynh bất chấp lý lẽ, mày cũng là người lớn rồi, khăng khăng đòi đi đường khó, bố mẹ cũng không thể ngăn được, nhưng giúp mày dò đường một chút thì vẫn có thể. Đừng nói với mẹ, mày đến cả bản lĩnh đưa nó về nhà cũng không có, nếu như mày là bố mẹ, mày sẽ nghĩ thế nào?”
“Mẹ… đừng ép con thế.”
“Phong Lan này, con không phải là trẻ con nữa, bố mẹ đều muốn tốt cho con, chẳng lẽ chuyện đó con cũng không hiểu sao?” Bố Phong Lan là người luôn nghe nhiều, nói ít, khi gia đình có việc cũng chọn lúc thích hợp góp lời. “Bố mẹ không yêu cầu con phải tìm đại gia ông chủ gì, con thích, bố tôn trọng. Lao động không phân sang hèn, chúng ta không thể nhìn người qua lăng kính. Cậu đó nếu đúng là có tư cách tốt, có chí tiến thủ, thì mẹ con có không đồng ý, bố cũng vẫn ủng hộ con…”
Bố Phong Lan giơ tay chặn không cho mẹ cô góp lời, tiếp tục nói: “Đầu tiên bố mẹ muốn gặp cậu ta một lần, không nhất thiết phải chính thức, cứ ăn một bữa cơm giản dị thôi, bố đến nhìn giúp con, cũng không quá đáng phải không? Bố nhìn người thì con tin tưởng chứ? Quyết định luôn tối mai đi. Nếu người đàn ông nào mà đến yêu cầu này cũng không đáp ứng nổi con thì không đáng phải xem xét nữa.”
Phong Lan không nói nổi câu nào. Bố cô bình thường tuy không quan tâm đến chuyện gì, bề ngoài như thể mọi chuyện lớn bé trong nhà đều do mẹ cô quyết định, nhưng mọi người trong nhà đều hiểu rõ, bố mà không nói gì thì không sao, nhưng một khi ông đã thể hiện thái độ thì chỉ cần một câu là chặn đứng mười câu cằn nhằn của mẹ. Những lời ông vừa nói đã thể hiện hết thái độ của ông, hoặc là đưa khách về nhà, hoặc là từ nay trở đi cấm chỉ. Ngày mai nếu như cô không đưa nổi Đinh Tiểu Dã về nhà, bố mẹ cô sẽ từ bỏ mọi cơ hội chấp nhận anh, công việc của Đinh Tiểu Dã tại nhà hàng cũng chắc chắn không thể tiếp tục. Đây đã là nhượng bộ lớn nhất mà bố mẹ có thể dành cho cô.






Kẻ Lừa Đảo Đáng Thương Nhất
Nướng thịt ngoài trời một buổi sáng chưa đủ cho đội nhân viên chơi bời thỏa thuê, thu dọn đồ đạc xong, mọi người quyết định buổi chiều tiếp tục đi hát karaoke. Trên đường về nội thành, quản lý nhà hàng nhận được điện thoại của bên cung ứng, có một lô hàng sẽ giao vào chiều nay.
Đinh Tiểu Dã vốn cũng không định đi hát nên mặc nhiên được chỉ định là người quay về nhà hàng để xử lý việc này. Do số lượng hàng lần này khá lớn, quản lý lo một mình Đinh Tiểu Dã sẽ gặp khó khăn nên Khang Khang đầy tinh thần trách nhiệm tình nguyện đi cùng với Đinh Tiểu Dã.
Cái giá phải trả cho việc có thêm nguời trợ giúp là Đinh Tiểu Dã phải chịu đựng cảnh Khang Khang tìm mọi cách để khai thác tình hình tiến triển cụ thể trong quan hệ giữa anh và Phong Lan. May là khi hai người vừa quay về đến nhà hàng, xe của đại lý cung ứng đã đỗ trước cửa, bọn họ phải mất hơn nửa tiếng đồng hồ mới cùng nhân viên giao hàng bốc vác, xếp xong số hàng và kiểm hàng xong xuôi, lúc làm việc không chuyện trò gì nhiều khiến Khang Khang được yêu quý hẳn.
Xong việc, Đinh Tiểu Dã bảo Khang Khang về trước. Khang Khang thích đàn đúm, liền chạy vội đến tụ tập tiếp cùng đồng nghiệp.
Đó là tiếng cửa kính bị chốt lại, âm thanh sắc nhọn.
Nụ cười trên gương mặt Đàm Thiếu Thành biến mất, khi Đinh Tiểu Dã quay người bước đi, giọng cô ta gióng giả: “Cậu tưởng chơi tôi dễ như với Phong Lan phải không?”
Đinh Tiểu Dã quay đầu nhìn cô ta. Cô ta không hề giống Phong Lan chút nào. Nếu như đàn bà đều ví mình với loài rắn thì Phong Lan là một trăn hoa lốm đốm vừa mới thức dậy sau kỳ ngủ đông, bụng đói meo, chỉ muốn quấn chặt lấy con mồi của mình, không ngờ cứ quấn vòng thêm vòng rồi mất phương hướng không tìm được đường ra, nhưng vẫn không quên tranh thủ liếc nhìn xem các hoa văn trên người mình có đẹp hay không. Còn Đàm Thiếu Thành thì không hung dữ nhe nanh nhe vuốt, cô ta kiệm lời và chỉnh chu, như một con rắn bị đóng băng, nhưng không chỉ có răng mà đến cả ánh nhìn củ


XtGem Forum catalog