Tác giả: Tân Di Ổ
Ngày cập nhật: 02:46 22/12/2015
Lượt xem: 1342755
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2755 lượt.
năm về trước, điều đó chỉ làm cô càng thêm tuyệt vọng trước tốc độ của thời gian.
“Hồi đó trẻ con ngây ngô hồ đồ, hiểu gì đâu?” Cô tỏ ra vô tội.
Tăng Phi nói: “Bây giờ hết hồ đồ rồi, thử một lần nữa xem sao!”
Mấy ngày sau đó, câu nói “thử một lần xem sao” của Tăng Phi cứ luẩn quẩn trong đầu Phong Lan. Hai người thực sự có thể “thử một lần nữa” không? Chỉ một câu nói của Tăng Phi mà khơi gợi lại trong lòng Phong Lan bao nhiêu ký ức về những chuyện xưa. Nhưng những cảm xúc mong manh dễ lướt qua của thời niên thiếu liệu có thể đặt ngang hàng với sự lựa chọn cho cả một đời? Cô nhận lời Tăng Phi rằng sẽ cố gắng cân nhắc, nhưng rồi cũng không thể quyết định.
Hôm nay là ngày mùng Bảy tháng Bảy âm lịch, Tăng Phi đi công tác xa, anh báo với Phong Lan trước, hẹn khi về sẽ mời cô đi ăn, cũng hy vọng lúc đó cô sẽ đưa cho anh một câu trả lời. Phong Lan chỉ mong công việc của anh bận rộn hơn nữa, để mình có thể kéo dài thời gian. Bây giờ đầu óc cô rối tung như tơ vò.
Những dịp lễ tết thông thường là thời điểm quán xá ăn uống bận rộn đông khách nhất, đặc biệt là những ngày lễ lãng mạn. Nhà hàng của Phong Lan ngừng nhận đặt chỗ trước đó một ngày nhưng khách vẫn xếp hàng dài dằng dặc đợi bàn. Hôm nay Đinh Tiểu Dã không có mặt ở cửa hàng, nghe nói đến phiên anh ta nghỉ. Phong Lan phê bình quản lý cửa hàng một chặp, dù là nhân viên đến ngày nghỉ, cũng phải chọn những ngày không bận rộn. Bình thường số lượng nhân viên trong quán là vừa đủ, thiếu mất một người, lại đúng lúc khách hàng lũ lượt kéo đến, khiến cô là chủ quán mà cũng đành phải tròng tạp dề vào người để đi làm phục vụ.
Quản lý cửa hàng kêu oan, giải thích rằng Đinh Tiểu Dã từ hồi đi làm đến giờ chưa nghỉ một ngày, cũng chưa xin phép nghỉ lần nào, lần này anh chủ động xin được nghỉ, khó lòng không để ý. Phong Lan cũng không nói thêm nữa, sau đó cô nghĩ, con người ấy vắng mặt cũng có cái tốt, không phải nhìn anh ta lượn lờ trước mặt, trong lòng cô cũng thoải mái hơn, làm việc lại đỡ bị phân tâm.
Bận rộn liên tục cho đến tận mười một giờ tối, mãi mới tiễn được nhóm khách cuối cùng ra về. Kiểm hàng kết sổ xong xuôi, lưng Phong Lan sắp gãy đến nơi, không đứng thẳng lên nổi. Đinh Tiểu Dã vẫn chưa thấy về. Lẽ nào vào ngày này, đến anh cũng là “giai nhân” có hẹn? Còn Phong Lan đành làm kẻ cô đơn coi lao động là vinh quang, điều này khiến cô không khỏi cảm thấy bức xúc.
Phong Lan bất giác nghĩ đến Tăng Phi, nếu như anh đang ở trong nước, có lẽ sẽ mời cô đi ăn, cô có thời gian để nhận lời hẹn hò hay không chưa biết nhưng ít ra còn có người nhớ đến. Phong Lan có chút hoảng hốt nhận ra, không biết từ lúc nào, những dịp như ngày lễ Thất tịch này, điện thoại của cô tuyệt nhiên không kêu nữa. Dường như mới từ hôm qua, cô vẫn còn đau đầu vì không biết phải xử lý chỗ hoa được tặng như thế nào, vậy mà trong thoáng chốc đã “cửa ngoài xe ngựa vắng không” rồi. Thời gian sao lại phũ phàng hơn cả lòng dạ con người như thế?!
Lúc đi rửa tay, cô cẩn thận ngắm mình trong gương thật kĩ. Sau khi dặm lại lớp trang điểm, khuôn mặt này cũng không đến nỗi nào nhưng trong đôi mắt kia không còn nét ngây thơ, vô tội nữa. Khi nhìn Tăng Phi, cô luôn có cảm giác anh bây giờ mệt mỏi và lạnh nhạt. Còn Đinh Tiểu Dã nhìn cô thấy thế nào, trong mắt anh ta, cô có phải là kẻ điên rồ già úa không?
Không không không, cô vẫn chưa đến ba mươi, trước khi dung nhan lão hóa thực sự, cô không thể để tâm trạng khủng hoảng này làm mất đi sinh khí của mình.
Phong Lan thử đặt mình vào tâm trạng người mới gặp Tăng Phi lần đầu để nhìn nhận, thật đúng như mẹ cô nói, gia đình, sự nghiệp, con người lẫn ngoại hình của anh đều hoàn hảo. Nhưng bây giờ trong tim cô, Tăng Phi chỉ là một người bạn thông thường, cô không có cảm xúc ham muốn trước anh. Nhưng chẳng lẽ tình yêu là thứ hời hợt vậy sao? Có thể cô cần phải loại bỏ những ý nghĩ thô tục tầm thường. Yêu là chung sống với nhau cả đời chứ không phải là ham muốn trong giây lát, cô thuyết phục bản thân nhiều lần như thế. Còn về Đinh Tiểu Dã… Không, cô không hề nghĩ đến Đinh Tiểu Dã, một giây cũng không.
Phong Lan thu dọn đồ đạc, chào các nhân viên đang lục tục ra về. Bắt đầu từ hôm qua bỗng đâu có một chiếc xe ô tô cũ rích đáng ghét đỗ vào vị trí xe của cô. Cô đã phản ánh với quản lý tòa nhà và cũng đã dán giấy nhắn cho chủ xe, thế mà đến hôm nay, chiếc xe đó vẫn chưa thấy rời đi. Chỗ đỗ xe của tòa nhà này hiện rất chật chội, mỗi củ cà rốt là một hố, xe nào có vị trí riêng của xe ấy. Hôm qua ban quản lý không liên hệ được với chủ nhân của chiếc xe đó, tuy nhiên đã sắp xếp được cho cô một chỗ đỗ tạm thời, còn hôm nay thì khá hơn, để cô đỗ thẳng vào chỗ đất trống phía sửa sau.
Nếu sáng mai mà cái xe chết tiệt đó vẫn không chịu đi, cô thề sẽ gọi công ty cứu hộ kéo ra bãi rác, Phong Lan tức tối nghĩ thầm. Cô đóng cửa xe, đang chuẩn bị khởi động, vô tình phát hiện ngay cạnh chân mình có một tờ hóa đơn, nhặt lên nhìn, là hóa đơn tiền xăng đổ tối hôm qua. Cô nhớ rất rõ, sáng nay trước lúc ra khỏi xe, cô còn sắp xếp tờ hóa đơn xăng này cùng một số h