Tác giả: Tân Di Ổ
Ngày cập nhật: 02:46 22/12/2015
Lượt xem: 1342762
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2762 lượt.
xe của tôi à?”
“Chứ sao. Vị trí đỗ xe của chị gần cửa lên thang máy và phòng bảo vệ như vậy, người ra người vào, có thằng ngu mới đi ra tay ở đó.”
“Hắn đã nhắm vào tôi.” Phong Lan run rẩy chỉ tay vào Đinh Tiểu Dã. “Cậu cũng chẳng phải loại tốt đẹp gì. Lần trước cậu thấy chết mà không cứu, tôi đã bỏ qua rồi. Lần này rõ ràng cậu đã nhìn ra là có vấn đề, thế mà không nhắc nhở tôi lấy một câu, cho dù chúng ta không phải là gì…nhưng dù sao đi chăng nữa, tôi cũng là bà chủ của cậu! Không phải, thậm chí chỉ là một người qua đường, cậu cũng không được dửng dưng như thế! Đồ vô tâm ác độc!”
“Lúc sự việc chưa xảy ra, tôi nói liệu chị có tin không? Mà chị còn đang quen một người từng làm cảnh sát, lúc đó lại truy xét bảo tôi lắm chuyện thì sao?” Đinh Tiểu Dã lạnh lùng gạt tay cô đang chỉ vào anh ra, hỏi: “Chị có đi hay không? Không đi thì một mình chị ở đây mà đợi.”
Phong Lan khập khiễng chạy theo Đinh Tiểu Dã đang cắm cúi bước đi, kéo vai áo anh từ đằng sau, bắt anh quay đầu lại. “Cậu nói một câu rõ ràng đi, tôi làm gì không phải với cậu chứ? Cậu cần chỗ làm, tôi cho cậu công việc, cậu bảo tôi phiền phức nhiều chuyện, tôi giữ khoảng cách tránh cậu ra. Vậy mà cậu đối xử với tôi như thế à? Biết rõ tôi có thể mất mạng mà vẫn nhắm mắt làm ngơ sao?”
“Tôi mà nhắm mắt làm ngơ thì chị còn đứng được ở đây thế này chắc?”
Phong Lan lặng đi một chút, cố gắng suy nghĩ thật nhanh, trong giọng nói của cô vẫn chứa đầy sự nghi hoặc: “Vì tôi mà cậu có tình đến đây phải không… cho nên cậu cũng không phải là không hề lo lắng đến sự an toàn của tôi nhỉ?”
Đinh Tiểu Dã nói: “Đừng có tưởng bở, tôi chỉ sợ nếu lỡ chị có xảy ra chuyện gì thì tôi lại phải đi tìm công việc khác, rắc rối phiền phức lắm.”
“Phỉ phui cái miệng cậu. Có phải tối qua cậu cũng đi theo tôi ra bãi để xe không?” Tâm trạng Phong Lan bắt đầu khá lên.
“Hôm qua chị đi với Khang Khang rồi còn gì, tôi làm sao phải đi theo chị nữa?” Đinh Tiểu Dã phủ nhận.
Phong Lan nhảy lên một bước đứng chắn trước mặt anh. “Hả? Tôi rời khỏi nhà hàng mới nhìn thấy Khang Khang, cậu ấy nói không bắt được xe nên xin đi nhờ xe tôi một đoạn. Cậu không đi theo tôi thì làm sao biết được tôi với Khang Khang đi cùng nhau?”
“Tùy chị muốn nghĩ thế nào thì nghĩ.” Đinh Tiểu Dã tỏ vẻ tỉnh bơ, đánh chết cũng không thừa nhận.
“Rõ ràng cậu lo cho tôi mà…”’
“Tóc chị trông xấu quá!”
“Đâu có!” Phong Lan vội vàng giơ tay lên vuốt tóc. Hôm nay cô để tóc kiểu đuôi ngựa buộc lỏng, sau lúc vật lộn kinh hồn ban nãy, đầu tóc đúng là xộc xệch trông không ra sao cả. Cô tháo dây buộc tóc ra, vừa vuốt lại tóc vừa chạy theo Đinh Tiểu Dã vẫn đang đi thẳng một mạch. “Đừng đi, cậu vẫn phải đưa tôi đến chỗ bảo vệ báo cho họ tình hình, sau đó đến đồn công an… Này! Cậu bỏ đi như thế có phải là đàn ông không đấy?”
“Lần trước chị cũng báo công an, kết quả thế nào?” Đinh Tiểu Dã từ chối thẳng thừng.
“Công an có làm được gì không là một nhẽ, nếu không bắt được hắn thì việc tôi báo công an cũng có thể giúp người khác đề phòng.”
“Chị nên tự lo cho mình trước thì hơn..”
“Đinh Tiểu Dã, cậu sợ đến đồn công an, hay là cậu có vấn đề gì?”
“Chị còn phiền hơn cả công an nữa!” Đinh Tiểu Dã cảnh cáo. “Tôi đưa chị đếnc hỗ bảo vệ, còn việc sau đó chị đừng quấy nhiễu đến tôi. Đi nhanh lên chút.”
“Cậu còn phải đưa tôi về nhà, tôi sợ sắp chết rồi.” Phong Lan bỗng tìm ra nguyên nhân tại sao nãy giờ mình vẫn bước thấp bước cao. Chân cô có mỗi một bên đi giày, giày chân bên kia đã rút ra làm vũ khí tự vệ rồi rơi trên xe. Cô tháo giày ra, đi chân đất bên cạnh Đinh Tiểu Dã, đau lòng nói: “Đôi này là hiệu Christian Louboutin, tôi mới đi có hai lần, phải nhờ bạn của anh họ tôi mua ở nước ngoài mang về, là màu sản xuất hạn chế. Tức quá đi mất!”
Đinh Tiểu Dã liếc mắt nhìn chiếc giày, nói: “Vừa xong mà chị gắng lên chút nữa thì lần sau có thể nhờ người mua cho chị bình đựng tro cốt từ nước ngoài về, cũng phiên bản màu sắc hạn chế, không chừng còn là đồ thủ công handmade.”
“Đinh Tiểu Dã, trước sau gì tôi cũng phải xử lý cái miệng của cậu.” Phong Lan đi qua thùng rác, bịt mắt vứt chiếc giày vào. “Chiếc kia dính máu của tên khốn đó rồi, nghĩ đến đã thấy ghê, có tìm lại được tôi cũng không muốn đi nữa. Đừng để tôi phải gặp lại tên khốn đó…”
Một Giây Rung Động
Phong Lan trình báo tại phòng bảo vệ của tòa nhà, rồi xem cả đoạn băng quay lại của camera giám sát. Camera an ninh của tòa nhà không thu được hình ảnh lúc cô gặp nạn, chỉ có hình ảnh chiếc xe lúc tên cướp lái ra khỏi tòa nhà, biết được hướng đường hắn tẩu thoát. Người phụ trách của phòng bảo vệ thừa nhận họ đã sai sót trong công việc giám sát, hết lời xin lỗi Phong Lan, nghiêm túc hứa hẹn sẽ hết sức hợp tác với bên công an để tìm lại chiếc xe và đồ vật bị mất cho cô, bảo cô cứ yên tâm.
Lát sau có một cảnh sát đến, thực hiện việc lấy lời khai.
Trước đó, Phong Lan đã gọi cho Tăng Phi. Tăng Phi rất lo lắng cho cô, tiếc rằng người đang ở cách xa vạn dặm. Lời của