Tác giả: Tân Di Ổ
Ngày cập nhật: 02:46 22/12/2015
Lượt xem: 1342804
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2804 lượt.
ôi Yên.
“Cháu muốn cậu phải làm như thế nào?” Anh lại vuốt mặt một lần nữa.
Thôi Yên ngẩng đầu nhìn anh, đôi môi khẽ mấp máy: “Yêu cháu, hoặc là tránh xa cháu ra.”
Cô dường như cũng tự đẩy mình vào bước đường cùng, cô đã ra quyết định, chỉ đợi Tăng Phi chọn lựa. Giống như cô đã nói với Đinh Tiểu Dã, cô có quyền được chết một cách rõ ràng ngay thẳng.
“Cháu nói là tránh xa cháu, chứ không phải là cháu dọn ra ngoài rồi sau đó cứ hai ba ngày cậu lại đến đưa đồ cho cháu, hỏi cháu ăn gì chưa. Nếu như không có gì quá cần thiết thì không cần liên lạc, cũng không cần gặp lại. Cháu còn hai năm nữa sẽ tốt nghiệp, tiền học và sinh hoạt phí, cháu sẽ tự tìm cách giải quyết. Mấy năm trước, cám ơn cậu đã chăm sóc cháu, chuyện của mẹ cháu, cậu cũng đừng tự làm khó mình, mọi sự đã qua rồi. Cậu và cháu đều trở về vị trí “họ hàng xa” bình thường.”
Tăng Phi không nói câu nào, Thôi Yên cứ thế đợi, đợi mãi, đến khi không chịu đựng nổi sự im lặng này được nữa, bèn gào lên: “Cậu chọn nhanh lên!”
Tăng Phi lúc này mới nói: “Cháu phải để cậu nghĩ.”
“Không được, cậu phải cho cháu đáp án ngay bây giờ. Chứ cứ lập lờ thế này, cháu không chịu nổi!” Hai tay Thôi Yên nắm chặt lấy anh.
Tăng Phi vất vả để ứng phó, bấn loạn nói: “Cháu đừng có lúc nào cũng cực đoan như vậy. Phụ nữ biết điều không nên ép buộc đàn ông như thế!”
Trước đây, anh luôn gọi Thôi Yên là “bé gái”, chưa bao giờ xưng hô ngang hàng. Thôi Yên từ nơi tối tăm nhất đã nhận ra tia sáng cho dù chỉ là le lói. Tính cách của Tăng Phi và Đinh Tiểu Dã có một số nét rất giống nhau, đều là người rất cứng rắn. Thôi Yên ép anh vào thế như bây giờ mà anh cũng không hề có ý định xấu gì với cô, có thể thấy lựa chọn đó đối với anh rất khó chấp nhận. Thôi Yên thêm một lần nữa nghiệm chứng được lòng tin của mình, niềm hạnh phúc này khiến cô cảm thấy nhẹ nhõm đi nhiều.
Cô không dằn vặt lấn tới nữa, Tăng Phi cũng thở hắt ra. Anh nói: “Cậu vào nói với bọn họ một câu rồi đưa cháu về trước.”
“Chú Vương liệu có giận không?” Thôi Yên hỏi.
“Người ta chẳng nhỏ nhen như cháu đâu. Lát vào đó cháu ngoan ngoãn một chút, đừng có nói năng linh tinh.” Tăng Phi nhăn nhó nói.
Thôi Yên cười bảo: “Chú ấy chỉ hơn cậu một tuổi thật à, trông như thể già hơn cả năm tuổi ấy.”
“Của nợ, đừng có nịnh bợ.” Tăng Phi biết thừa viên đạn bọc đường của Thôi Yên nhưng vẫn không kìm được cười thành tiếng.
“Ai da, quay về rồi à, tôi cứ tưởng các cậu vứt mọi người ở lại mà chạy mất tăm rồi chứ.” “Chú Trương” vừa nhìn thấy hai người quay trở lại phòng ăn liền trêu chọc.
Tăng Phi nhấc chiếc áo khoác của mình, nói: “Mọi người cứ uống tiếp đi, tôi đưa con bé về trước, lát nữa quay lại.” Nói xong, anh đặt tay lên vai “chú Vương”. “Đi đây, lần sau lại uống tiếp nhé.”
Thôi Yên chào tất thảy các chú. Hai người vừa đi, “chú Trương” liền cười, hỏi Ngô Giang: “Ông có tin là lát nữa cậu ta quay lại không?”
Ngô Giang cười, không trả lời.
“Cháu gái?” A Trương liến láu nói. “Không chung huyết thống mà nhận họ hàng đều là trò lưu manh hết. Ông xe có phải Tăng Phi với em họ ông không đi đến đâu nên mới tìm một cô nàng không?”
Ngô Giang nói: “Tôi thấy ông sắp xếp thứ tự ngược cả rồi. Nếu sớm nhận ra thì tôi cũng không gán ghép cậu ta với Phong Lan.”
“Thế ông gán tôi với Phong Lan đi, tôi thích kiểu cô ấy đấy.” A Trương mặt mày rạng rỡ.
Ngô Giang cười rồi uống rượu, nói: “Tôi sợ Phong Lan không thích kiểu người như ông.”
“Tôi có gì không tốt chứ?” A Trương băn khoăn hỏi.
Ngô Giang chỉ lên mặt, không nói gì nhưng ai cũng hiểu.
Hạt Muối Và Ngọn Lửa.
Thôi Yên nói mình phải quay về nhà Tăng Phi để lấy vài món quần áo, cô vào phòng thu dọn, Tăng Phi đi qua cửa phòng, nhắc nhở: “Cháu cầm thêm mấy chiếc áo khoác dày, thời tiết lạnh rồi, nhìn cháu hôm nay ăn mặc kìa.”
Thôi Yên băn khoăn nhìn lại quần áo của mình, cô mặc một chiếc áo len không cài khuy, ăn cơm xong về nhà hơi nóng nên cởi áo ngoài ra, để lộ chiếc váy bên trong, tuy là không có tay, nhưng trông cũng khá nghiêm chỉnh, lịch sự.
“Trông không đẹp ạ?” Thôi Yên không hay mặc váy, nghe thấy Tăng Phi nhắc đến chuyện quần áo của cô, nghĩ đến việc hôm nay là lần đầu tiên gặp bạn bè của anh, lo rằng mình ăn mặc quá sơ suất.
Tăng Phi nói: “Có mấy miếng vải con con ghép lại, nhìn là thấy tức mắt rồi. Chẳng trách chú Vương nổi ý đồ xấu.”
Thôi Yên tìm thấy ở quầy bar chai Tequila chỉ còn một phần ba, lúc rót rượu “không cẩn thận” đã rót quá tay, rượu đầy đến mức tràn từ chiếc ly trong tay Tăng Phi ra ngoài.
Tăng Phi bình thường uống rất từ tốn, Thôi Yên biết mình đã quá hấp tấp, làm nhiều việc khiến anh hoài nghi. Quả nhiên, Tăng Phi nhìn ly rượu đầy sóng sánh trong tay liền tỏ vẻ trầm ngâm.
Thôi Yên vội vàng lấy giấy ăn để anh lau tay, tay cô cũng bị dính chút ít, cô đưa lên miệng nếm, không quá nặng như cô nghĩ, bèn quay người tìm một chiếc ly cho mình, cười bảo: “Á, run tay nên rót đầy quá. Hay để cháu uống đỡ cho cậu một ít nhé? Cho