Tác giả: Tân Di Ổ
Ngày cập nhật: 02:46 22/12/2015
Lượt xem: 1342799
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2799 lượt.
cúi mặt không nói một lời, Thôi Yên ngả đầu vào tấm gương lạnh ngắt, cười lớn. “Cậu đoán xem bây giờ trong mắt cháu trông cậu thế nào?”
“Nói đi!”
“Giống hệt như trong đầu cậu đang nghĩ.”
Còn thứ anh nhìn thấy trong gương và choán hết tâm trí của anh là dục vọng vô tận.
Ngày hôm sau, Tăng Phi vừa mở cửa phòng đã nhìn thấy Khang Khang đang đứng trước cửa ăn bánh sandwich. Lúc này anh ý thức rõ ràng rằng, cuộc sống lâu nay của mình đã bị phá hủy hoàn toàn.
Anh đứng lặng vài giây, Khang Khang cũng ngơ ngác nhìn anh.
Sắc mặt Tăng Phi chuyển từ trắng sang đỏ rồi lại thành tái mét. Anh từ xấu hổ trở thành tức giận hỏi Khang Khang: “Cháu đứng chắn trước cửa phòng cậu làm gì?”
Khang Khang bị anh quát thì giật bắn mình, lắp ba lắp bắp nói: “Không làm gì ạ… nhưng đây… đây là phòng chị gái cháu mà.”
Tăng Phi nhớ lại khi mình vẫn còn làm cảnh sát, có mấy vụ án anh bắt nghi phạm ngay tại hiện trường, lúc đó trong lòng anh đầy ắp khoái cảm được trừng phạt diệt trừ tội ác, còn bây giờ anh lại đột nhiên cảm thông với những người đó.
Cảm giác tội lỗi, xấu hổ, hối hận… đều chỉ được nhận thấy khi không thể sửa chữa, thay đổi được nữa.
Anh xoay tay đóng cửa phòng lại, hỏi Khang Khang: “Cháu đến từ lúc nào?”
Khang Khang chậm rãi nhai miếng bánh sandwich trong miệng, như thể không nuốt nổi.
“Hôm nay cháu không phải đến lớp, đã báo với tiệm ăn là sẽ đến làm giúp, không tin cậu cứ hỏi chị Lan!” Trước khi Tăng Phi nổi cơn thịnh nộ, cậu ta vội nói ngay ra ý chính. “Cháu đến từ tối qua… ở trong phòng nghe nhạc, có đeo tai nghe ạ.”
Tăng Phi nhắm mắt lại, câu sau thà cậu ta đừng nói còn hơn. Đêm qua trú ngụ trong cơ thể anh là một con người hoàn toàn xa lạ, anh còn không nhớ ra chuyện Khang Khang có nói ngày hôm sau sẽ đến nhà hàng của Phong Lan làm thêm, thật kinh khủng.
Thế rồi Tăng Phi nhanh chóng nhận ra một việc nữa còn khiến anh kinh sợ hơn – chiếc bánh sandwich trong tay Khang Khang nướng già lửa, bên trong kẹp hai tầng trứng rán và rất nhiều thịt hun khói, loại sandwich này thường được làm từ tay một người, đó chính là chị gái Tăng Văn của anh.
Khang Khang nhanh chóng hiểu ra, vội vàng hỏi: “Cháu bảo mẹ cháu đi mua đi mua sữa đậu nành rồi.”
Đó cũng là lý do tại sao cậu ta vẫn lưỡng lự băn khoăn, đi qua đi lại trước cửa phòng.
Tăng Phi gần như bay về phòng mình, thay quần áo, kiểm tra mình trong gương xem có gì không ổn, rồi lại chạy vòng quanh, tìm điện thoại gọi cho Thôi Yên, chỉ nói hai từ ngắn gọn: “Dậy ngay!”
Khang Khang ở ngoài cửa giải oan cho mình: “Mẹ cháu đến dưới nhà mới gọi điện cho cháu, bảo đến tập huấn vài hôm. Mẹ tưởng cậu với chị vẫn chưa ngủ dậy nên không gọi.”
Tăng Phi nhớ lại, ban nãy phòng mình đóng cửa, chắc hẳn là sáng kiến của Khang Khang. Ở bất kỳ khoảnh khắc nào trong quá khứ, anh đều khinh bỉ bản thân mình lúc này, cho dù là tất cả các hành vi đêm qua hay là sự hoảng loạn sáng nay, đều không phải là hành động đáng mặt của anh. Tuy vậy anh biết rõ hơn ai hết, dù quan hệ giữa anh với Thôi Yên sau này đi theo hướng nào đi chăng nữa thì bây giờ cũng chưa phải là cơ hội tốt nhất để tiết lộ với người nhà.
Mười phút sau, Tăng Văn cầm sữa đậu nành mà con trai chỉ định nơi mua mang về nhà em trai. Tăng Phi, Thôi Yên và Khang Khang đều đã ngồi đợi sẵn ở bên bàn ăn.
Không khí quá im ắng khiến Tăng Văn thấy không quen, chị bày từng món ăn sáng ra bàn, miệng vẫn không quên trách móc Tăng Phi:
“Ở nhà mà cũng uống rượu, ăn nhậu khách khứa bên ngoài vẫn chưa đủ sao?”
Tăng Phi ngoan ngoãn nghe mắng, không nói lời nào.
Đúng như Khang Khang nhận xét, mẹ cậu và bà ngoại đều thích xem phim truyền hình thời kháng Nhật, mê mẩn nhân nữ trong bộ Xé xác quân thù. Cũng may chính vì như vậy mà Tăng Văn vốn không hay “nghĩ ngợi linh tinh”, chỉ ngạc nhiên khi mọi người đều trầm lắng, chứ không cảm thấy có gì bất thường, vì dù sao bình thường trước mặt chị, Tăng Phi cũng chẳng bao giờ nói nhiều. Đã có thính giả thì chị cũng chẳng ngại ngần kể về mục đích của đợt tập huấn mấy ngày nay của mình và những chuyện lặt vặt ở nhà. Trừ chị ra, ba người còn lại đều thở phào nhẹ nhõm.
Tăng Văn làm cho mỗi người một chiếc bánh sandwich. Thôi Yên phát hiện ra Tăng Văn tự làm cho mình một cái trong đơn giản hơn hẳn, chỉ có dưa chuột và cà chua. Cô bèn hỏi: “Dì ơi, dạo này dì giảm cân à?”
Tăng Văn đáp: “Dì đâu còn là gái trẻ như các con, giảm cân làm gì? Hôm nay là mùng Một, dì ăn chay.”
“Hôm nay ăn chay, ngày mai mẹ sẽ bù lại một bát thịt kho to.” Khang Khang bóc mẽ mẹ cậu.
Tăng Văn đánh nhẹ vào đầu con trai, nói: “Con thì biết gì chứ? Thỉnh thoảng ăn chay có thể giải trừ được nghiệp chướng…”
Thôi Yên nhìn thấy Tăng Phi lặng lẽ đặt chiếc bánh đã đưa lên đến miệng xuống.
Ăn xong bữa sáng, Tăng Phi và Thôi Yên người trước kẻ sau đi ra khỏi nhà. Tăng Văn dọn dẹp bát đũa, hoài nghi hỏi con trai: “Cậu con với chị trông như có chuyện ấy, lại vừa cãi cọ gì à?”
“Con làm sao biết được.” Khang Khang cũng thu dọn đồ đạc chuẩn bị rời đi, nghe thấy tiếng mẹ lẩm bẩm đằ