Tác giả: Xuân Thập Tam Thiếu
Ngày cập nhật: 02:50 22/12/2015
Lượt xem: 1341919
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1919 lượt.
ậu thiếu niên lạc quan trong phim hoạt hình.
“Ý tớ nói là xe, không phải tớ.” Hạng Tử tỏ vẻ đắc ý.
“…” Trong khoảng thời gian ngắn, Thế Vân còn có chút ngẩn ngơ.
“Đi thôi, tớ đưa cậu về.” Nói xong, anh ta mở cửa ngồi lên xe.
Thế Vân ngạc nhiên nhìn chiếc xe trước mắt, thì ra chính là chiếc xe việt dã đã bị Tử Mặc tông vào đuôi xe, nhưng nó đã được sửa chữa hoàn toàn, không nhìn ra dấu vết từng bị tông vào. Cô ngồi lên xe, còn chưa kịp cài dây an toàn, Hạng Tự đã chạy vào gara của khu chung cư ở con đường đối diện.
“Sư tử nói cậu đang thi bằng lái xe.”
“Ừm, nếu thuận lợi thì một Tháng sau có thể lấy bằng lái xe.”
“Nhưng tớ vẫn cho rằng phụ nữ tốt nhất đừng lái xe.”
“Vì sao?”
“Bởi vì kỹ thuật quá kém.” Anh ta nói như đinh đóng cột.
Thế Vân bật cười nhìn một bên mặt của Hạng Tự, anh ta luôn có khả năng biểu đạt quan điểm của mình mà không cần đắn đo, cho dù có đắc tội với người khác hay không, cũng không màng đến liệu quan điểm này có được người khác chấp nhận hay không, điều anh ta muốn làm chỉ là nói ra ý kiến của mình hơn nữa anh ta làm được. Có phải những người giống như anh ta, ngược lại sẽ vui vẻ hơn chăng?
“Cũng có người có kỹ thuật tốt chứ.” Cô nói.
Hạng Tự lắc đầu: “Kỹ thuật tốt càng khiến người ta lo lắng hơn.”
“Chẳng hạn như Tử Mặc?” Cô nhìn anh ta, muốn nhìn ra gì đó trên khuôn mặt anh tuấn kia.
“Ồ không, cô ấy vẫn thuộc loại kỹ thuật kém.” Khi anh ta cười rộ lên, vẫn như là một cậu thiếu niên.
“Tại sao ở trong miệng cậu cô ấy chẳng có ưu điểm nào cả?” Thế Vân giữ chặt nắm tay, bởi vì Hạng Tự đang dùng tốc độ 40km/h mà quay xe.
“Có chứ, ưu điểm lớn nhất của cô ấy chính là cho dù tớ nói khuyết điểm của cô ấy ra sao, cô ấy cũng không bao giờ hé răng —— so với phụ nữ động một tí đã kêu la ‘Em tốt như vậy, vì sao anh không cần em’, đây xem như là ưu điểm lớn nhất đi.” Hạng Tử nhấn phanh, đổi sang cần P, kéo thắng tay, động tác liền mạch lưu loát.
“Vậy tại sao cậu không cần cô ấy?” Cô cười như không cười.
“Huh?” Hạng Tự trầm mặt, ánh mắt nhấp nháy, bàn tay vốn muốn mở cửa xe cứng đờ trên tay nắm cửa.
“Đối với những người phụ nữ động một tí đã kêu la ‘Em tốt như vậy, vì sao anh không cần em’ —— cậu trả lời thế nào?” Cô chớp mắt.
Anh ta tỏ vẻ dở khóc dở cười sau khi bị đặt vào tình thế: “Phụ nữ không phải cứ ‘tốt’ là có người muốn, hơn nữa cũng chỉ có bọn họ nghĩ rằng mình ‘tốt’ mà thôi.”
Anh ta xuống xe, mở cốp xe lấy đồ đạc. Thế Vân cũng bước xuống, bên cạnh là chỗ đậu xe của Tử Mặc vẫn bỏ trống.
“Tớ nghĩ những cô gái kia gặp phải cậu nhất định cảm thấy rất nhức đầu nhỉ.”
“Đúng vậy,” Hạng Tự lấy ra một hộp giấy ôm trước ngực, đóng cửa xe rồi khóa lại, “Nhưng kỳ lạ là, các cô ấy hình như rất thích loại đàn ông khiến bọn họ nhức đầu.”
Thế Vân nhấn nút, thang máy vốn dừng ở tầng ngầm thứ hai phát ra tiếng “Đinh” trong trẻo, chậm rãi mở cửa ra.
“Cậu thật sự rất tự tin,” Cô cười khổ một chút, “Vậy cậu có từng gặp người phụ nữ khiến cậu mất tự tin chưa?”
Cô ấn nút “31” và “32”, xoay người, có chút bất ngờ phát hiện Hạng Tự đang cười khổ, dường như tại khoảnh khắc đó, đáy mắt anh ta hiện lên một chút bất đắc dĩ.
“Có chứ…cũng phải có —— ý tớ là thỉnh thoảng.”
“Chính là cái gọi là ‘Vỏ quýt dày có móng tay nhọn’?”
“Ừm…” Hạng Tự nhếch khóe miệng.
“Là người như thế nào?” Cô khoanh tay, bỗng nhiên rất có hứng thú.
“Loại người…” Hạng Tự mím môi, như đang hình dung trong đầu, “Chính là loại phụ nữ có dáng người quyến rũ, khuôn mặt luôn tươi cười, rất thông minh rất có đầu óc, lại rất biết ăn nói.”
Dáng người quyến rũ, khuôn mặt luôn tươi cười, rất thông minh rất có đầu óc, lại rất biết ăn nói… Thế thì là loại người hoàn toàn trái ngược với Tử Mặc ư?
Thế Vân không khỏi hoài nghi nhìn Hạng Tự, nhưng anh ta vẫn tươi cười khả ái, như là không có chút sơ hở. Có lẽ giống như Tưởng Bách Liệt nói, đàn ông không phức tạp nhưng cũng không đơn giản như trong tưởng tượng của cô.
Thế Vân về nhà, mở tủ lạnh phát hiện chỉ còn lại một chai nước khoáng, vì thế cô ở quầy bar viết lên giấy ghi chú: mua nước. Sau đó ngồi trên sofa uống nước, cô vẫn không thay đổi được tật xấu…việc không quan trọng thì sẽ không làm ngay.
Cô bỗng nhiên nghĩ đến Thạch Thụ Thần, nghĩ đến lá thư kia, nếu mình có thể nói sớm một chút… thế thì đau khổ và phiền não của cậu ấy sẽ ít đi một chút hay không?
Cô ngửa đầu uống nước khoáng, giống như uống rượu giải sầu vậy, dường như thứ chảy vào dạ dày không phải nước, mà là rượu.
Di động bỗng nhiên vang lên, Thế Vân nhận máy, là giọng nói trầm thấp của một người đàn ông: “Còn nhớ đường đến nhà tôi không?”
Cô do dự vài giây, mới nói: “…Viên Tổ Vân?”
“Ừ, mau đến nhà tôi, ngồi taxi đến nhé, rất khẩn cấp.” Giọng nói của anh nghe có vẻ rất nghiêm trọng.
“Chuyện gì?” Cô không khỏi khẩn trương.
“Tóm lại mau tới đây, bây giờ tôi sẽ gửi địa chỉ qua di động của cô.”
Nói xong, anh liền gác máy, qua vài giây quả nhiên có một địa chỉ gửi qua. Cô ngơ ngác nhìn màn hình, trong khoảng thời gian ngắn không biế