Tác giả: Toạ Hoá Bồ Đề
Ngày cập nhật: 03:31 22/12/2015
Lượt xem: 1341284
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1284 lượt.
ng dữ bước đi, bỏ lại một câu: “Tớ tự tức giận với bản thân, tự cãi nhau với chính mình, đã được chưa!”
Đây không phải là tự rước bực mình vào người hay sao chứ ~~~ Nhất Nhất không dám gật bừa thì thào: “Tớ đã nói cậu là người sao hoả. . . . . .”
Kiếp sống trung học bi thảm
Nội quy của trường trung học Thị Nhất mức độ nghiêm khắc không hề kém so Danh Dương, thậm chí lợi hại hơn. Mỗi ngày phải mặc đồng phục, trước ngực còn kẹp một chiếc huy hiệu học sinh trên đó viết mã số học sinh, khối học, lớp học. Nhớ kỹ, không thể đeo lệch, bằng không bị chủ nhiệm bí thư nhìn thấy, sẽ ca cho một bài đúng 5 phút. Bảy giờ sáng tự ôn tập, cổng trường có trực nhật sinh ghi lại việc đến trễ. Tự học vào buổi sáng phân thành Ngữ văn và tiếng Anh hai môn, phải lớn tiếng đọc diễn cảm, đừng cúi đầu ngủ gà ngủ gật, càng đừng mong đọc tiểu thuyết, bởi vì không biết khi nào thì cửa sổ sẽ thổi qua bóng hình xinh đẹp của chủ nhiệm giáo dục. Sau khi học xong hai tiết là có giờ tập thể dục 20 phút giữa giờ, thầy cô chủ nhiệm các lớp như hổ rình mồi đứng ở bên cạnh giám sát. Động tác phải đều đặn! Tinh thần phải phấn chấn lên! Đánh thái cực quyền mềm mại! Giờ thể dục của thứ hai đầu tuần đổi thành giờ chào cờ, bất luận kẻ nào bao gồm cả giáo viên đều không thể vắng mặt. Bụng đau? Kéo cáng đưa tới!
Giữa trưa tập thể tập trung ăn cơm tại căn tin, sáu người một bàn, chỉ có thể ăn hết tại chỗ, không cho mang đồ ăn ra khỏi căn tin, đương nhiên càng đừng nghĩ đến trốn ở phòng học, phòng ngủ ăn cơm. Buổi chiều học 4 tiết, nghỉ ngơi hai giờ sau đó tiếp tục giờ tự học tối, không thể vắng mặt, có người chuyên môn điểm danh quân số.
Trên lớp học không cho phép ngủ gật, không cho tán gẫu, không cho ăn quà vặt, không cho xem tiểu thuyết, không cho xoay qua xoay lại, giờ giải lao giữa tiết không cho ở trên hành lang đùa giỡn, trong phòng ngủ phải gìn giữ sạch sẽ, không cho không gấp chăn. . . . . . quy định kể trên nếu vi phạm, trừ điểm. Trừ điểm có lợi có, hại gì? Đương nhiên rất hại a, mỗi lớp đều có biện pháp xử phạt khác nhau.
Có phạt tiền, bị trừ một điểm liền không được quyền thương lượng nộp phạt 5 đồng; Có phạt viết chữ, hơn hai ngàn chữ, sau đó tình cảm dào dạt đọc diễn cảm ở trên bục giảng; Có phạt quét dọn vệ sinh, người khác đều đi ăn cơm hết còn mỗi mình lau bàn tại đây; Có phạt phụ huynh, sau mỗi đoạn thời gian tích lũy khấu trừ bao nhiêu điểm, không nói hai lời liền mời phụ huynh tham gia buổi họp khiển trách.
Nhất Nhất đến trường học được một tháng, đã bị phạt một mình lau bảng đen hai tuần liền, lau hai lần sàn phòng học, lau một lần tay vịn cầu thang, quét một lần bồn hoa trước cửa phòng học. Kì nghỉ tháng được về nhà, cô nhóc bổ nhào tới ôm mẹ rú: “Mẹ, con không quay về ký túc xá nữa !”
“A khụ khụ. . . . . . Buông tay. . . . . . Gia Vũ tớ nhớ cậu muốn chết, ô ô. . . . . .”
“Nhớ con khỉ! Cách trường học gần như vậy còn ở ký túc, tớ thấy cậu là muốn bế quan tu luyện thành tiên.”
“Xuống tay thực ác độc a. . . . . .” Nhất Nhất xoa cổ oán giận, “Tớ nói cho cậu biết, tháng sau tớ sẽ không ở ký túc nữa, đó là thứ trường học gì không biết nữa, cậu cũng không đi thăm tớ! Biết tớ sống ra sao không, rõ ràng không phải cuộc sống của người a!”
“Uhm, ” Hắn gật đầu thừa nhận, “Cậu vốn không phải là người.”
“Không phải là người có thể nói chuyện với cậu sao?”
“Vẹt cũng có thể nói chuyện.”
“Cậu rủa tớ là chim, Trịnh Gia Vũ cậu chán sống . . . . . .” Ai, gặp mặt không đến 2 phút lại sáp vào bóp cổ nhau. Hạ Mông xách hai cái túi sách đứng ở bên cạnh thở dài liên tục. “. . . . . . Mông Mông Minh Nguyệt!” Các võ sĩ càng đấu càng hăng rốt cục cũng kết thúc trận đánh, xông đến đến ôm các bạn ,
“Lão đại ~~~”
“Miễn, miễn.” Đàm Vi lắc mình tránh thoát cái ôm mạnh mẽ của cô nhóc. Thật là, đã học trung học rồi còn không phân rõ nam nữ.
Nhất Nhất thưởng hắn một cước, học trung học lá gan cũng lớn hơn, không sợ xã hội đen lão đại nữa. “Đi ăn bữa ăn khuya thế nào? Tớ mời khách.”
“Cậu có tiền?” Gia Vũ không quá tin tưởng, cô nhóc không khác lắm so với hắn, trên người bình thường sẽ không có hơn mười đồng.
“Mẹ tớ cho tớ 200 đồng, chính là cho tớ ăn ! Cậu không biết một tháng này tớ trải qua thế nào đâu, quả thực như ngồi tù, trường học kia đồ ăn có thể ăn sao, giống cho heo ăn a .”
“Tớ sợ 200 đồng không đủ để cậu ăn.”
Nhất Nhất cười gian hai tiếng. “Còn có cậu a Gia Vũ.”
Người bị tính kế lập tức níu nhanh túi tiền: “Đó là tiền bữa sáng của tớ! Mẹ tớ cho !”
“Đều giống nhau.”
“Có thể giống nhau sao. . . . . . ê. . ê. , bỏ hai tay heo của cậu ra. . . . . .”
Hạ Mông đi theo phía sau cùng yên lặng không nói gì. Đàm Vi liếc cô nhóc một cái, tiến lên tách ra hai tên đang hăng máu kia. “ Các cậu ầm ĩ muốn chết, đừng ồn ào nữa, hôm nay tớ mời khách, muốn ăn cái gì?”
“Hoan hô!” Nhất Nhất hưng phấn mà giơ tay lên, “Điền Ký , đủ cay a, không thể là quán bên cạnh kia!”
“Đi Khoái Hoạt Lâm.” Đàm Vi cười rất gian trá. Khoái Hoạt Lâm ngay bên cạnh Đi