Old school Easter eggs.

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thanh Mai Nghi Kỵ Trúc Mã

Thanh Mai Nghi Kỵ Trúc Mã

Tác giả: Toạ Hoá Bồ Đề

Ngày cập nhật: 03:31 22/12/2015

Lượt xem: 1341304

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1304 lượt.

. . . . . Đi bên kia. . . . . . A a, ruột đều lộn tùng phèo hết rồi . . . . . .”
“Ôm tớ, tránh ngã xuống .”
“Cái gì chứ, con đường quỷ này!” Nhất Nhất bám chặt vào cái yên xe đằng sau không dám buông tay, thanh âm run lập cập, “Cậu không phải nói… nói cậu… có bằng lái sao… tại sao không… lái xe…của ba cậu, . . . . . .”
“Kỹ thuật còn chưa vượt qua kiểm tra, sợ gặp chuyện không may.” Một cái hố thật lớn! Cẩn Ngôn từ từ nhắm hai mắt chuẩn bị lướt qua. “Ôm sát tớ.”
“. . . . . . A!!!!!” Mông cô nhóc! Cô nhóc thét chói tai ôm sát thắt lưng hắn, cả người áp chặt trên lưng hắn. “Con đường này, bình thường rất dễ đi, lấy đâu ra lắm hố như vậy, người làm quan sao không lo sửa chữa lại. . . . . . A, cậu nhìn cẩn thận… đường, a a. . . . . .”
“Xin lỗi, Mắt tớ bị cận lại quên đeo kính.”
“Mắt cận thị còn… dám đạp xe, a a á. . . . . .”



Kỳ nghỉ đông với "xiên que"


Cẩn Ngôn trở về mang theo cả quà tặng năm mới, tặng cho Đàm Vi cái bật lửa Zippo, Gia Vũ là máy chơi game hình vuông kiểu mới ra của Nga, Minh Nguyệt và các bạn nữ khác là mấy con thú bông hình pikachu.
“Của tớ đâu?” Nhất Nhất mặt dày hỏi.
Một sợi dây màu đỏ thả đung đưa ở trước mặt.
“Cái này? Không ăn được cũng không chơi được. . . . . .” Cô nhóc ủ rũ muốn khóc .
“Cái này dùng để đeo trên người.” Cẩn Ngôn đem sợi dây này nhét vào trong một cái túi màu đỏ, sau đó đeo lên trên cổ cô nhóc, “Đừng làm rớt, mang trên người hoặc là để trong cặp sách, làm mất sẽ không linh.” May mà mình đoán trước được mà mua cái túi nhỏ này vì biết chắc cô nhóc sẽ không tự nguyện đeo trên cổ tay đâu.
“Mẹ. . . . . .” Cầm lấy tay áo của mẹ lắc lắc kéo kéo nửa ngày trời cũng năn nỉ được, đành phải mang vẻ mặt tội nghiệp nhìn anh thầy giáo kia.
“Chơi vài ngày cũng không sao, cứ để cháu bố trí thời gian.” Cẩn Ngôn trấn an nháy mắt mấy cái với cô nhóc, “Mỗi ngày buổi sáng hai tiếng buổi chiều hai tiếng, không nhiều lắm đúng không?”
“A? Quá. . . . . .” Ánh mắt như hai dưỡi dao sắc bén bắn ra, cô nhóc vội vàng sửa miệng, “Không nhiều lắm, một chút cũng không nhiều!”
Toàn bộ thời gian nghỉ đông cơ hồ toàn sử dụng cho việc học môn tiếng Anh chết tiệt kia, nhưng Nhất Nhất hiển nhiên thuộc loại vô lại hay giở trò, học chưa đến vài phút đã đòi ăn, ăn xong này nọ còn muốn ngủ một giấc, nếu anh thầy giáo kia nói một câu thì cô nhóc sẽ nghĩ ra mười câu ngụy biện cãi lại, tóm lại tìm mọi cách để mình không phải chạm vào sách tiếng Anh. Anh thầy giáo thở dài vô số lần, sau đó chỉ có thể an ủi bản thân: Quên đi, chịu học thêm là tốt lắm rồi.
Đàm Vi không ở Trung Quốc mừng năm mới mà đi Italy. Nghe nói mẹ hắn là bà chủ rất lớn ở bên đó, rất nhiều năm rồi không trở về thăm chồng và con, Đàm Vi cũng ít nhắc tới người mẹ này. Trước Tiết Nguyên Tiêu một ngày hắn trở lại, vừa khéo Cẩn Ngôn còn chưa quay về trường, vài người bọn họ hẹn nhau đi ăn ở nhà hàng.
“Nhà hàng Italy?” Nhất Nhất đối với đồ ăn nước ngoài rất hiếu kỳ.
“Đừng, cái loại thức ăn đó là để cho người ăn sao! Vẫn là món Trung Quốc ngon nhất.” Người mới vừa về nước đối với tư bản chủ nghĩa không có hảo cảm.
“Đều nói đồ ăn của Italy ăn ngon, món mì gì đó.” Gia Vũ khoa tay múa chân đi giật lùi, “Có học được vài câu tiếng Ý nào không ?”
“#¥%◎%¥×#¥. . . . . .” Điểu (chim) ngữ? Nhất Nhất cùng nhóc em hoang mang chớp mắt, làm cho Đàm Vi cười to. Mới đi một tháng, làm sao biết được.
“. . . . . . Mì ống, cá , đồ nướng, còn ốc sên nữa, bữa nào đó chúng ta cũng ăn ốc sên thử xem?” Gia Vũ còn đang cao hứng nói về các món ăn Italy, “Đốt lửa nướng ăn. . . . . .”
“Có đĩa bay kìa!” Nhất Nhất đột nhiên chỉ vào bầu trời kêu to. Mọi người vội vàng ngẩng đầu tìm kiếm, chỉ nghe một tiếng “ái” kêu lên, Gia Vũ bị lọt xuống hố.
“Ai ồi, sao lại không nhìn đường vậy chứ.” Trong miệng cô nhóc phát ra âm thanh ‘chậc chậc’, đứng gần kẻ xui xẻo kia vừa thở dài vừa oán giận.
Nhóc em còn ngây ngốc nhìn chằm chằm bầu trời: “Ở đâu ở đâu?”
“A, bay mất rồi .”
“Bay đi rồi à?”
“Đồ ngốc.” Đàm buồn cười vỗ vỗ đầu nhóc em. Cẩn Ngôn bó tay lắc đầu. Tiểu nha đầu kia cơ bản chính là cố ý .
“Đinh Nhất Nhất cậu chết chắc rồi.” Gia Vũ nghiến răng kèn kẹt, vốn không tin cái chuyện đĩa bay vớ vẩn đó, nhưng làm sao hắn nghĩ được mục đích của cô nhóc lại không phải là chuyện đĩa bay kia. Cúi đầu nhìn thấy đôi giầy thể thao ướt nhẹp liền tức điên người, tóm lấy kẻ vừa báo cáo sai tình hình quân sự kẹp dưới cánh tay, tiện thể muốn đem cô nhóc ném vào cái cống thoát nước không có nắp đậy.
“Đại nhân tha mạng ~~~~” Loại thời điểm này Nhất Nhất rất biết thức thời.
“Đem cậu ta ném xuống đi!” Nhóc em vẻ mặt tàn bạo, giống y chang Đàm Vi.
“A a a cứu mạng a. . . . . . Mưu sát a, chú cảnh sát ơi. . . . . . Mau gọi 110 phát sinh án mạng rồi. . . . . .”
Cơm nước xong xuôi liền kéo nhau đi hát Karaoke, hát hò đến nửa đêm mười hai giờ mới kết thúc, một đám người đến ven đường ăn đồ chiên xiên que. Gia Vũ nhanh tay cướp được cánh gà và cá, chỉ để lại cho Nhất Nhất