Tác giả: Ái Phiêu Đích Dạ
Ngày cập nhật: 03:39 22/12/2015
Lượt xem: 1341542
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1542 lượt.
ế, Bác Thần càng cảm thấy mình vô dụng. Cảm giác này, thật sự không thoải mái chút nào.
___^^___^^___
Mất mấy giờ xe, Lâm Hiểu cuối cùng đã đến thành phố S. Vừa xuống xe liền nhìn thấy Trần Oánh đứng ở ngoài vẫy tay với cô. Lâm Hiểu thấy thế thì không tự giác cong khóe miệng, bước nhanh đến bên Trần Oánh.
“Đại tiểu thư, rốt cuộc cũng đợi được cậu. Hò hét cậu lâu như vậy cũng không thấy tới, sao đột nhiên lại khai thông tư tưởng vậy?” Trần Oánh một bên đưa cho Lâm Hiểu chai nước, một bên cười nói.
“Nguyên nhân nha…” Lâm Hiểu nở nụ cười vài tiếng, lại thần bí nói, “Trở về mới nói cho cậu.”
Trần Oánh lấy khuỷu tay huých vào cánh tay Lâm Hiểu, tức giận nói: “Cho cậu cười thần bí này.”
Hai người một đường cười nói, Lâm Hiểu đi theo Trần Oánh tới nhà cô. Thành phố S bên này giá phòng cao, đi thuê cũng không tiện. Mà gian phòng này là Trần Oánh được chị họ cho mượn.
Lâm Hiểu đi dạo một vòng. Căn nhà có một phòng bếp một toilet, căn phòng nhỏ thực bình thường lại được Trần Oánh bố trí rất đẹp.
Lâm Hiểu từ trước đến này đều rất quen thuộc với Trần Oánh, cô ngồi lên thảm, uống nước Trần Oánh đưa rồi cùng cô trò chuyện những việc gần đây.
Trần Oánh không có lập trường luôn luôn khen Bác Thần làm thế cũng không sai, Lâm Hiểu không muốn tranh cãi, cô nói lảng sang chuyện khác, hỏi về cuộc sống gần đây của Trần Oánh .
Trần Oánh nói đến mình thì mặt mày sáng rỡ vui vẻ, liên miên nói với Lâm Hiểu đủ thứ mình học được, còn có thành tích gần đây. Trần Oánh nói buổi tối chờ Lâm Hiểu tắm xong sẽ làm đẹp cho cô, gần đây cô ấy học được mấy ngón nghề vẫn chưa có dịp dùng thử.
Đại khái đã lâu lắm Trần Oánh không thể thoải mái nói chuyện, mãi đến khi đồng hồ điểm 1 giờ, mới buông tha Lâm Hiểu. Lâm Hiểu vốn tưởng rằng mình sẽ nhớ nhà, nhớ tên đàn ông nhà cô, nhưng bất kể nhớ nhung thế nào cũng đều bị cái miệng nhỏ nhắn líu ríu của Trần Oánh ép thành không nhớ.
Ngày hôm sau, Trần Oánh cùng Lâm Hiểu đi Hồng Kông, trong lúc ấy thì nhận được điện thoại của Bác Thần, Lâm Hiểu vội vàng nói một hai câu rồi ngắt máy.
Đến khi Lâm Hiểu từ Hồng Kông trở về thành phố S đã là ngày thứ ba. Ngày hôm sau, Trần Oánh tỏ rõ phong độ bạn chí cốt mà xin phép nghỉ bồi Lâm Hiểu đi dạo.
Mấy buổi tối này Bác Thần đều gọi điện thoại tới. Lâm Hiểu ở trước mặt Trần Oánh không tiện nói chuyện, khi Trần Oánh nhìn chằm chằm, cô chỉ có thể “Ừ” vài tiếng sau đó lại ngắt máy.
May mắn Trần Oánh giữ vị trí phụ trách quản lí cho nên có xin nghỉ phép vài ngày cũng không có ai nói. Bất quá nghỉ lâu cũng không tốt. Thời điểm Trần Oánh đến thẩm mĩ viện làm việc, Lâm Hiểu liền đi theo cô, nhìn cô làm việc thuận tiện hỗ trợ vài thứ.
Vốn Lâm Hiểu cũng không định ở nhiều ngày như vậy nhưng một ngày tiếp một ngày, đều được Trần Oánh tha đi khắp nơi. Trong chốc lát lại ngày mai đi thế nào, ngày kia còn đi đâu, lại than thở lần này trở về sau sẽ rất khó mới gặp lại, nói đến chỉ thiếu nước lê hoa đái vũ.
Vì thế Lâm Hiểu không ý chí ở lại thành phố S cùng cô, đợi đến khi toàn bộ ngày nghỉ chỉ còn một ngày mới một lần nữa lên xe về nhà. Vì thế, một lần đi chơi thành phố S, Lâm Hiểu không cẩn thận đã đi hết 9 ngày.
Chín ngày này Bác Thần làm sao qua được?
Bác Thần nghĩ Lâm Hiểu nhất định sẽ đi khoảng hai ba ngày, nhiều nhất là bốn năm ngày, cho tới bây giờ cũng không nghĩ được cô có thể đi lâu như vậy!
Mỗi ngày buổi tối hắn đều tán gẫu với cô qua điện thoại. Tuy nói dù thế nào cũng nói chuyện được vài câu, ngẫu nhiên còn có thể nghe cô ở bên kia líu ríu nói không ngừng, hắn đương nhiên có thể nhận ra cô ở bên đó rất vui vẻ. Nhưng cái này đối với Bác Thần mà nói tuyệt không phải một tin tức tốt. Hắn cực độ hy vọng cô ở đó ngẩn người đến nhàm chán sau đó hiểu rõ, ngoan ngoãn chạy về. Đáng tiếc, đó vẫn chỉ là hy vọng mà thôi.
Chuyện khiến Bác Thần buồn rầu nhất chính là mẹ già nhà mình. Từ sau chuyến đi về nhà cũ, mẹ già vẫn luôn tìm y hỏi dược, tìm các thầy thuốc (các bác gái?) hỏi về các loại thuốc bổ thận (tráng dương?), sau đó mỗi ngày đều đặn bưng cho hắn một bát thuốc có hương vị cổ quái, cười tủm tỉm nhìn hắn uống hết.
(trừ cái ngoặc này, mấy cái trên kia đều do bà tác giả viết, là suy đoán của anh Thần, hông phải editor tự ý chêm vào đâu *chỉ chỉ*)
Bác Thần thật sự không thể ngỗ nghịch chỉ có thể nghe lời. Lúc ban đầu uống còn chưa có cảm giác gì, nhưng là “ngay từ đầu” không bao gồm chín ngày Lâm Hiểu đi!
Đến khi Lâm Hiểu đi rồi mới là đợt thuốc có hiệt quả cao nhất. Mặc kệ hắn thống khổ cầu xin mẹ già đừng hầm canh nữa, thiếu chút còn đem chuyện “mỗi ngày rời giường quần lót đều ẩm ướt” thống khổ khai ra, may mắn còn chưa bị buộc đến mức khai hết chân tướng trước đó.
Mấy ngày liền hắn liên tục mộng xuân đến mất ngủ, nhìn bộ dáng con mình bốc hỏa đến tiều tụy, dì Lan mới ngừng hầm canh. Cái thời điểm dì Lan ngừng, đã là lúc Lâm Hiểu đi được ba ngày, nhưng uy lực của nồi canh hầm đã khiến lửa của hắn không thể nào ngưng rồi.
Canh hầm ngừng, lửa của Bác Thần vẫn vượng như cũ. Mặc kệ hắn có vào toilet ép