Tác giả: Ái Phiêu Đích Dạ
Ngày cập nhật: 03:39 22/12/2015
Lượt xem: 1341543
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1543 lượt.
Một lúc sau, hắn cách cánh cửa sắt dùng giọng nói không to không nhỏ giải thích lại càng giống như đang lầm bầm lầu bầu: “Lâm Hiểu, anh đã về, anh biết anh sai rồi, về sau sẽ không bao giờ khiến em đau lòng nữa được không…Về sau không bao giờ như vậy nữa được không…Phải làm sao thì em mới không đau lòng nữa, em nói cho anh biết…Lâm Hiểu…Anh không muốn mất em…em đừng thất vọng về anh được không…Anh chỉ muốn ở cạnh em, giống như trước ở cạnh em…”
Cách một cánh cửa, giọng nói của Bác Thần vẫn truyền đến rõ ràng. Lời giải thích lộn xộn không đầu không đuôi của hắn làm cho bả vai Lâm Hiểu run rẩy, cô mím chặt môi, cuối cùng vẫn không nhịn được che miệng để nước mắt từng giọt rơi xuống. Cô thụp xuống, cả người run run không tiếng động khóc nức nở.
Bác Thần ở ngoài cửa không ngừng lặp lại nhưng vẫn không nghe thấy tiếng Lâm Hiểu đáp lại, hắn không biết có nên tiếp tục nói hay không, có nên tiếp tục gõ cửa xác định xem Lâm Hiểu vẫn còn ở đó hay không. Hắn vò tóc mình, trong mắt xuất hiện cảm giác bất lực đã lâu chưa từng xuất hiện trên người hắn.
Lâm Hiểu thật vất vả mới có thể ổn định lại cảm xúc, ánh mắt cô vô định nhìn cửa nhà mình, dùng hết khí lực mới khống chế được từng tế bào xao động trong cơ thể, mới có thể ngăn mình không mở cửa ôm hắn, hôn hắn. Cô hít thật sâu, cố gắng bình tĩnh nói với hắn: “Khuya rồi, ngày mai hãy nói sau.”
Thanh âm mỏng manh truyền vào tai Bác Thần, đầu ngón tay hắn vô thức run rẩy, một hồi lâu sau mới trả lời: “Được… Hôm nay mệt mỏi, em nghỉ ngơi sớm đi.”
Lâm Hiểu không nói thêm gì nữa, cô ngồi sụp xuống sàn nhà, ngơ ngác nhìn cánh cửa trước mặt, rất lâu sau mới thấy phía đối diện truyền đến tiếng đóng mở cửa.
Lúc này Lâm Hểu mới đứng lên, quệt nước mắt, trở về phòng.
Ngày hôm sau là cuối tuần, thời điểm Lâm Hiểu ăn sáng, Bác Thần cũng vừa vặn đi vào. Lâm mẹ mời hắn ăn cùng, Bác Thần một bên từ chối một bên nhìn về phía Lâm Hiểu
Lúc này Lâm Hiểu đang mặc áo ngủ, tóc đen mềm mại xõa trên vai, cô cuộn người ngồi trên sô pha vừa xem ti vi vừa ăn bánh bao, giống như bình thường.
Nhưng càng thế này, Bác Thần càng cảm thấy không nỡ.
Tối qua khi về nhà hắn vốn cảm thấy rất tệ nhưng nhìn thấy khăn quàng cổ lộn xộn trong ngăn tủ, trái tim Bác Thần trong lúc ấy lại giật mạnh.
Không phải hắn đã bỏ đi sao?! Hộp khăn quàng cổ đó một tuần trước hắn đã ném vào thùng rác, tại sao bây giờ lại ở trong ngăn tủ! Chuyện của Ngụy Du còn chưa giải quyết xong, hiện tại hắn lại phát hiện thêm một chuyện nữa, tâm tình Bác Thần càng thêm trầm trọng.
Lâm Hiểu cắn thêm mấy miếng bánh bao, lại cầm cốc sữa nóng uống từng ngụm, như không chú ý tới vẻ mặt của Bác Thần.
Bác Thần kéo kéo da mặt, rõ ràng muốn dùng ngữ khí tự nhiên nói chuyện nhưng vẫn không tự giác mang theo vài phần cẩn thận: “Những cái khăn quàng cổ kia….”
Câu mở đầu này khiến cho tay cầm cốc của Lâm Hiểu căng thẳng, cô rũ mắt xuống một lúc sau lại buộc mình ngẩng đầu tiếp tục xem ti vi.
“Những cái khăn quàng cổ kia, anh đã vứt hết rồi…anh vốn đã vứt rồi, nhưng mà mẹ anh…” Bác Thần nói xong lại cảm thấy lời này nói thế nào cũng thiếu tôn trọng. Hắn muốn chạm vào Lâm Hiểu, lại càng sợ Lâm Hiểu cứ như vậy trực tiếp gạt hắn ra.
Hắn ho nhẹ một tiếng, không tự giác ngồi thẳng dậy, hạ thấp giọng nói: “Lâm Hiểu, em còn tức giận sao?”
Lâm Hiểu khựng một chút, nghiêng đầu nhìn hắn. Thấy hắn bởi động tác của mình mà ánh mắt trở nên sáng ngời, trong lòng cô khẽ rung động nhưng giọng nói vẫn vô cùng bình thản: “Ân, em không tức giận.”
“Thật sự?” Bác Thần vui vẻ hỏi. Nói xong lại phát hiện mặt Lâm Hiểu không chút thay đổi, cảm xúc vui vẻ của hắn bị giội một chậu nước lạnh.
Lâm Hiểu hoàn toàn không thèm để ý đến suy nghĩ cùng phản ứng của hắn. Cô uống hết sữa, liền đứng lên đến phòng bếp rửa cốc.
Bác Thần hoàn toàn vô thức đi theo cô đứng lên, lại cùng cô vào phòng bếp. Thấy cô rửa cốc, hắn vội vàng ngăn cô lại, nói: “Anh rửa, anh rửa tốt lắm…”
Lâm Hiểu cũng không cự tuyệt, thấy cái cốc bị hắn đoạt thì rời khỏi phòng bếp trở về phòng chơi máy tính.
Bác Thần thấy cô đi vào phòng, động tác rửa cốc càng nhanh thêm, sau đó nhanh chóng bước vào phòng Lâm Hiểu, còn chuyển ghế dựa đặt cạnh bên cô.
Nghịch máy tính còn có người ở bên cạnh nhìn, thật đúng là siêu cấp không thoải mái. Hai mày Lâm Hiểu nhíu lại, lại lười biểu hiện. Cô mở một trang trò chơi toàn trò không cần dùng đến chỉ số thông minh cứ thế “đần độn” chơi.
Bác Thần không dám mở miệng tìm cô nói chuyện, nên chỉ ngồi bên cạnh nhìn cô chơi. Yên lặng kinh ngạc, thì ra còn có loại trò chơi này, giống như trò dành cho trẻ con độ tuổi đi học.
Được rồi, đổi thành trước kia nhất định hắn sẽ nói lên suy nghĩ của mình, nhưng mà hiện tại…hắn không dám.
Mùa đông tệ nhất ở chỗ, chính là vừa để tay ra ngoài một lát đã rét run đến tê cứng. Lâm Hiểu chơi nửa giờ, liền xoa xoa hai bàn tay để làm ấm.
Bác Thần thấy cô như vậy thì theo phản xạ đưa tay lên , đem bàn tay ấm áp của