pacman, rainbows, and roller s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thầy Ơi Em Ghét Thầy !

Thầy Ơi Em Ghét Thầy !

Tác giả: Hoa Cười Với Tôi

Ngày cập nhật: 04:02 22/12/2015

Lượt xem: 1342371

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2371 lượt.

thương! Cố ý mang tôi đến chỗ quỷ quái này, còn dùng phương pháp đập vỡ trên trời gì đó để hù dọa tôi.
Tôi chậm phát triển tới 350 lần, mới có thể khờ khạo cho rằng thằng nhãi này bị lương tâm cắt rứt, nên mới ngoan ngoãn phục vụ tôi như vậy.
Anh ta nghiêm túc giơ quả tạ nặng nề chết tiệt kia lên giữa không trung, sắp sửa nện xuống… Má ơi! Chân tôi vốn dĩ không bị thương cũng bị đập cho tàn phế. Đây là một thầy giáo đó nhé! Thầy giáo mà như vậy ư? Tại sao tôi lại cảm thấy như xã hội đen thế kia? (^_^)
Tôi hoảng sợ đứng bật dậy, chạy một mạch ra khỏi cửa. Vừa chạy vừa quay đầu lại nhìn tên thầy giáo khủng bố ấy.
Một tay anh ta nâng quả tạ, một tay đút vào túi quần, khóe môi nhếch lên một nụ cười vụng trộm: “Chu Đạm Đạm, lần sau giả bệnh tim đi. Xem thầy trị em như thế nào nhé.”






Con ma men Đản Đản
Đinh Trạch đã nói với tôi từ trước, thầy giáo mới họ Chu này là một người chẳng hề đơn giản. Từ ngày đầu tiên biết anh ta đến hôm nay, tôi xem như tự mình đã hiểu được.
Anh ta là một người t trong ra ngoài, từ trên xuống dưới, từ đầu đến chân đều tản ra hơi thở đểu cáng.
Tôi thật sự bội phục Đinh Trạch ngay từ đầu đã có thể nhìn thấu con người Chu Dật. Đúng là người tôi thầm mến, con mắt cũng khác những người.
Tôi nghĩ dù mình có thật sự mang bệnh tim, thì cũng cố yêu cầu bác sĩ làm cho tôi chết một cách không đau đớn, chứ đừng giao tôi vào tay Chu Dật.
[o_o'> Đúng là ‘thần ăn’.
Tôi rút ra một chân gà từ vỉ nướng, miễn cưỡng gặm nhấm, hương vị không tồi, nhưng vẫn thua cách cha tôi làm. Tôi thầm nghĩ, đến một ngày nào đó cho hai cô nàng này nếm thử tay nghề của cha, bảo đảm bọn họ sẽ nhớ mãi không quên. Sau đó tôi sẽ uy hiếp họ, nếu không ngoan ngoãn lấy lòng tôi, thì đừng mong được thưởng thức, ha ha ha...
Lăng Linh vừa ăn vừa mở to mắt nhìn về sau lưng tôi: “Các cậu mau nhìn kìa.”
Tôi và An Nhược cùng quay đầu, thấy một người đẹp quyến rũ đi lướt qua cửa hàng. Mái tóc xoăn dày thả tự nhiên, vóc người thon thả làm người ta muốn ngoái đầu nhìn hoài.
An Nhược nuốt nước miếng xuống cổ họng: “Là giáo viên hay là học sinh nhỉ? Đẹp
Tôi không để ý đến lời cô nàng, cứ có cảm giác cô gái kia giống người phụ nữ đi đến cùng Lâm Phù và Chu Dật bên ngoài hội đồng tính ‘Hủy’. Đáng tiếc, tôi chỉ nhìn thấy một bên mặt.
Ăn xong cái chân gà, cho dù thần ăn An Nhược cũng không thể ăn thêm một bát sủi cảo. Thế nên cô nàng và Lăng Linh phớt lờ luôn tôi, bàn bạc tìm nơi chụp ảnh.
Tôi âm thầm tức ói ra máu. Mấy cái ý tưởng phiền chán này tôi đã cùng hai vị ‘nữ thần’ chơi đùa từ thời còn học cấp hai. Thật chẳng ngờ bây giờ học cấp ba, mà Nhược Nhược và Linh Linh vẫn còn giữ được tâm hồn trong trắng không tì vết như thế. Tôi khoái chí, không muốn làm họ mất hứng, chỉ vào một quán nước bên cạnh.
“Hai cậu cứ đi đi, mình ăn no quá, sợ chụp ảnh sẽ dọa mọi người.”
Bọn họ hung hăng nhục nhã tôi tráo trở. Sau đó, tuyệt tình nghênh nganh bỏ đi, tôi buồn bực đến nghẹn họng.
Vốn nghĩ cả nhóm sẽ đi uống nước dừa, ai dè chỉ còn mình tôi ôm cục tức đi uống một mình, đau lòng mà uống.
“Này…” Một giọng nam trong trẻo vang lên.
Thật bất lịch sự, không biết gọi chủ quán à?
“Này!” Hắn vẫn gọi.
Tôi tiếp tục uống nước dừa.
“Này, cái người tóc tai bù xù, mặc áo kẻ xọc kia.”
Tôi cúi đầu liếc qua chiếc áo caro của mình, lại nhìn mái tóc rũ xuống, im lặng ba giây, quay đầu lại.
Một khuôn mặt non choẹt hồng hào như búp bê, với mái tóc mềm mại rũ trên trán, ánh mắt u buồn nhìn tôi chằm chằm. Cái dáng vẻ èo uột ấy, còn ai ngoài Lâm Phù.
“Tên tôi là Chu Đạm Đạm đấy.” Đừng có gọi bằng ‘này’.
Hắn gật đầu: “Tôi biết rồi.”
Chậc chậc, nhìn xem hai má đau thương, sóng mắt u sầu kia đi, bạn hãy nói thử khuôn mặt đẹp chói chang hơn mặt trời này đang rầu rĩ chuyện gì đây? Còn gì thú vị hơn việc trốn học nữa
Tôi tiến lên như một người chị em tri kỷ hỏi han: “Chuyện gì vậy? Sao cậu lại ở đây giận dỗi một mình?”
Hắn bĩu môi: “Chuyện tình yêu, cậu hiểu quái gì.”
Hừm! Sao tôi lại không hiểu chứ? Bạn đang đọc truyện tại website:
“Tốt xấu gì chị đây cũng đã cứu cái mạng nhỏ của cậu một lần rồi. Nhớ ngày đó chúng ta đồng cam cộng khổ, kề vai sát cánh chiến đấu đánh lui bọn lưu manh kia không? Đó là hình ảnh cảm động chết đi được!”
Hắn xì một tiếng rõ dài: “Nếu không có Chu Dật tới cứu kịp thời, thì e rằng tôi và cậu vẫn đang nằm trong bệnh viện dưỡng thương đó.”
Ơ… Tôi khinh thường vỗ xuống bàn: “Nếu cậu không yêu đơn phương, thích thầm lặng, thì là cãi nhau với người yêu… Nói xem, cậu nằm trong vế nào hả?”
Hắn lắc đầu, lẩm bẩm: “Khó nói lắm.”
“Có gì mà khó nói chứ? Tôi nói nhỏ cho cậu biết, ba cái vụ yêu đơn phương hay thích thầm lặng tôi đều có kinh nghiệm thực tế. Hãy tin tưởng khả năng của chị đây.”
Khuôn mặt Lâm Phù chợt đỏ bừng. Mẹ nó! So với tiểu thụ trong tranh biếm họa còn yếu ớt hơn. Hắn cúi đầu nuốt nước bọt xuống cổ họng, nói: “Tôi thích một anh chàng ngồi cùng bàn.”