Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thẻ Đọc Tâm

Thẻ Đọc Tâm

Tác giả: Dịch Phấn Hàn

Ngày cập nhật: 03:09 22/12/2015

Lượt xem: 134996

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/996 lượt.

chân tướng chỉ có một và cha tớ là người thông minh”.
Cứ nói chuyện như thế, đến khi tới trước cổng bệnh viện thì hai người xuống xe.
Trời quá nóng, mặt trời xuyên qua những kẽ lá chiếu xuống tấm biển trên cổng bệnh viện.
Xuyên qua một vườn hoa yên tĩnh đến mức không hề có dấu hiệu của bệnh viện tâm thần, họ đến trước một tòa nhà lớn màu xanh lục.
Cách một cái cổng mà như cách cả một thế giới.
Đầu bên kia thế giới là những năm tháng yên lành tốt đẹp.
Đầu bên này của thế giới là một ngàn dáng vẻ bi thương.
Người khóc, người cười, có người hét lên phẫn nộ, có người lặng im, có người đang ngồi đó, có người đang leo trèo. Những khuân mặt đó có thể là thanh tú, có thể là đẹp đẽ, căn nhà lớn không hề u ám này giống như một bức ảnh đã định sẵn bố cục.
Bệnh viện tâm thần này đã định sẵn hàng trăm dáng vẻ ở thế gian.
Nhìn lên là một bệnh viện tâm thần. Nhưng thực tế, nếu đứng ở bên ngoài để nhìn cuộc sống của chúng ta thì sẽ thấy tất cả những niềm vui, nỗi buồn, tức giận, bi thương đều là những điều vô lí, đáng cười.
Chúng ta đều là những bệnh nhân tâm thần. Trong tim của tất cả mọi người đều có một ổ bệnh, một căn bệnh tâm lý nặng nề.
Ngũ Hạnh Nguyệt không kìm được, kéo tay Bạch Tiêu, tay cô run run, sợ hãi.
Bạch Tiêu nắm chặt tay Ngũ Hạnh Nguyệt, hai người sợ sệt bước lên phía trước.
Bỗng nhiên, Ngũ Hạnh Nguyệt dừng bước. Cô hét lên một tiếng, bịt miệng, trong mắt đã ngân ngấn nước.
Người xuất hiện trước mắt họ là một chàng trai cạo trọc đầu, dáng người cao gầy, rất gầy, trên cằm vẫn còn vết tích của những sợi râu vừa cạo, cánh tay trần trụi có mấy vết sẹo dài.
Nhìn thấy Ngũ Hạnh Nguyệt, anh ta sững sờ một lát nhưng lại lập tức nhìn đi nơi khác, ánh mắt thẫn thờ, các ngón tay đan vào nhau thật chặt, sau đó thả lỏng, rồi lại đan chặt, lại thả lỏng. Nhìn anh ta giống như một đứa trẻ đần độn.
Nhưng những biểu hiện trong đôi mắt của anh ta, Bạch Tiêu nhìn rất rõ.
Ngũ Hạnh Nguyệt bước lên phía trước gọi một câu: “Tiêu Tiếu!”.
Anh ta không có phản ứng gì, tiếp tục chơi trò đan ngón tay.
“Tiêu Tiếu!”.
Anh ta vẫn không phản ứng.
“Anh ấy không nhận ra tớ, anh ấy không nhận ra tớ nữa…” Nói xong, Ngũ Hạnh Nguyệt bật khóc nức nở.
Bạch Tiêu cúi đầu, cô nhìn ánh mắt trốn tránh của Tiêu Tiếu, cô chắc chắn rằng anh ta vẫn nhận ra Ngũ Hạnh Nguyệt.
Nhưng, lúc này, tại sao anh ta lại giả bộ không quen cô ấy? Giữa họ rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì chứ?
Ngũ Hạnh Nguyệt kích động, cô bước lên nắm lấy cánh tay Tiêu Tiếu.
Tiêu Tiếu ngập ngừng hồi lâu, bỗng đẩy cô ra rồi điên cuồng chạy đi.
Ngũ Hạnh Nguyệt chạy được hai bước thì bị y tá ngăn lại, khách sáo “mời” Bạch Tiêu và Ngũ Hạnh Nguyệt ra khỏi bệnh viện tâm thần.
32. Lá thư gấp hình mặt mèo
“Trước đây anh ấy không như vậy, tại sao anh ấy lại đối xử với tớ như thế chứ? Anh ấy đã từng rất yêu tớ, tớ cũng rất yêu anh ấy, quan hệ của chúng tớ rất tốt… Tớ muốn biết rốt cuộc anh ấy đang nghĩ gì.”
Ngũ Hạnh Nguyệt đi dưới những bóng cây râm mát bên đường, thế giới yên tĩnh như thế, tiếng khóc của cô cũng thật thảm thiết.
Bạch Tiêu nhớ đến Thẻ đọc suy nghĩ của mình, nhìn cô gái giàu có trước mặt, bỗng nảy ra ý định “lấy của nhà giàu chia cho người nghèo”.
Cô nói: “Nếu tớ có thể giúp cậu biết được Tiêu Tiếu nghĩ gì thì cậu sẽ trả tớ bao nhiêu tiền?”.
“Thật sự có thể sao? Nếu thật sự có thể, tớ sẽ nói cha tớ tặng cho cậu một căn nhà”, Ngũ Hạnh Nguyệt lau nước mắt, nghẹn ngào nói.
Nhiều người phấn đấu suốt đời, thậm chí đánh đổi cả tình yêu lẫn máu mủ của mình mà cũng không có nổi một căn nhà. Vậy mà cô tiểu thư nhà giàu này lại tùy tiện hứa hẹn như vậy.
Thế giới này, từ trước tới nay, hai chữ “công bằng” đều chỉ là trò cười mà thôi.
Bạch Tiêu cảm thấy nghi hoặc, cô bổ sung thêm: “Tớ còn muốn cả gia sản nhà cậu, dùng cả đời cũng không phải trả phí. Chẳng phải mọi người nói nhà cậu có nhiều vàng lắm sao? Nhân viên an ninh cũng ăn mặc giống như đang biểu diễn nghệ thuật vậy”.
“Được. Thế cậu có cách gì để đọc được tất cả những suy nghĩ của bạn trai tớ?”, Ngũ Hạnh Nguyệt không hề nghi ngờ Bạch Tiêu.
“Tớ có một vật quý, có thể đọc được suy nghĩ của người khác. Nhưng hiện tại tớ không mang theo, lúc nào về mới lấy cho cậu được”, Bạch Tiêu cũng rất thật thà.
“Bạn xuyên không trở về cổ đại nên nhặt được thứ đó sao?”, Ngũ Hạnh Nguyệt trừng mắt kinh ngạc. Cô không hề nghi ngờ về sự thật giả của báu vật đó, chỉ hiếu kỳ về xuất xứ của nó.
Bạch Tiêu nhìn Ngũ Hạnh Nguyệt, thầm nhủ: Xuyên không, chỉ biết đến xuyên không thôi sao? Lẽ nào chỉ có người cổ đại mới có báu vật còn các nhà khoa học hiện nay không có? Đúng là một chút năng lực tưởng tượng cũng không có, cậu bị bại não rồi sao?
Hai người đợi mãi mà không bắt được taxi, đành lên một chiếc xe buýt, lắc lư trở về trường.
Bác tài xế đương nhiên là cũng có khí phách của tay đua xe, đi với tốc độ rất nhanh, dường như gắng hết sức để đạt được mục tiêu. Một cú phanh gấp, tất cả những người trên xe nhất định sẽ đồng loạt làm động tác nghiêng


Duck hunt