XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thê Hiền Phu Quý

Thê Hiền Phu Quý

Tác giả: PUM

Ngày cập nhật: 03:36 22/12/2015

Lượt xem: 1341416

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1416 lượt.

câu này, nói rồi liền xong.
Ngưu lão thì càng không cần nói, đứng đó nửa ngày, miệng mấp máy mấy cái cũng không ra tiếng, nín thật lâu, rốt cuộc nhảy ra một chữ, “Ừ”.
Ông cụ sững sốt một chút, ngược lại liền cười lớn, chỉ gậy vào Ngưu lão, càng không thể ngừng run, “Ngưu tử, ngươi đang nói cái gì đây... cái ngươi này thật sự có thể làm tức chết người mà!”
Không chỉ ông cụ mà ngay cả Vĩnh Ngưu cũng sửng sốt liền cười lên, lần này mọi người cười càng lợi hại hơn.
Kế tiếp là lựa chọn, kết quả lại ngoài dự đoán của mọi người, số lượng đá trước mặt Ngưu lão là nhiều nhất, Thành thúc cùng Nghiêm Tam phía trước chỉ có hai ba cái. Kết quả như thế, đối với Thành thúc thì thôi, trên mặt Nghiêm Tam lại có chút khó coi.
“Tam thúc, ngươi đã nói, không trúng tuyển cũng sẽ lên diễn, ngươi cũng không thể gạt người đâu!”Nhị Xuyên cười hì hì nói với Nghiêm Tâm, vẫn không quên khiêu khích nhìn Nghiêm Võ.
Nghiêm Tam bật cười hì hì, “Ngươi chớ đem Tam thúc của ngươi coi thường, các ngươi cứ chờ, ngày mai Tam thúc sẽ hát một đoạn ‘Sông Hoài Danh’ cho các ngươi nghe, cũng không nên làm trò cười ở chỗ này....”
Nói xong, Nghiêm Tam còn bày thế hát đôi câu.
Ngưu lão khuôn mặt khổ sở, rõ ràng cái gì ông cũng không nói, sao lại làm được tới trưởng thôn đây?






Vương Thị
Về đến nhà, Sơn Tảo cùng Chử Vân Sơn cười nói ăn cơm tối, tuy phần lớn thời gian đều là Sơn Tảo nói, Chử Vân Sơn chỉ lẳng lặng lắng nghe, thỉnh thoảng phối hợp gật đầu một cái.
Sơn Tảo dùng dây mướp làm giẻ rửa chén, vừa nói cười, “Trước kia chỉ cảm thấy Ngưu lão ít khi ra cửa, thì ra là không thích nói chuyện, nhưng sau này làm thôn trưởng, làm sao mà có thể không nói…”
Sơn Tảo nói xong cũng cảm thấy có gì không đúng, nàng cau mày, dừng động tác cẩn thận lắng nghe, Chử Vân Sơn cũng khẽ dừng một chút, lần này nghe rõ ràng hơn, sát vách truyền đến tiếng nam nhân mắng chửi, tiếng khóc đè nén của nữ nhân cùng tiếng nức nở sợ hãi của đứa bé.
“ Là lý gia.” Sơn Tảo nhìn Chử Vân Sơn một cái.
Mã đại tẩu nghe nàng có chút khó chịu, đi đến gần Sơn Tảo, Mã đại tẩu lặng lẽ kề tai nàng nói nhỏ, “Nghe nói nam nhân Lý gia này không phải là người tốt, mọi thứ ăn chơi đều có hết, trước kia trong nhà còn có chút của cải, cũng là thua trên tay hắn.”
Sơn Tảo đứng thẳng người, cau mày hỏi, “Đại tẩu làm sao biết?”
Mã đại tẩu thả viên đậu phộng vào trong miệng, cười đắc ý, “Trong thôn này có chuyện gì mà ta không biết, những chuyện này ta đều nghe được từ miệng nương tử cháu của Tam cữu di hàng xóm nhà nương ta, hoàn toàn là thật, ta chưa bao giờ gạt người.”
Thì ra là cái miệng loa, trong lòng Sơn Tảo nhất thời có chút không muốn cùng Mã đại tẩu nói chuyện, đưa đưa rỗ chén trong tay, “ Ta rửa chén xong, trước đi cất chén đã.”
Dứt lời cũng không quan tâm gương mặt Mã đại tẩu cứng lại, thẳng bước về nhà, Mã đại tẩu kêu ai ai hai tiếng, Sơn Tảo cũng giả như không nghe thấy, bước nhanh vào phòng.
Không ai tiếp lời cũng không hứng thú gì, Mã đại tẩu lặng lẽ đi đến gần cửa viện Lý gia, hứng thú dồi dào nghe trộm một lát, xoay người vừa ăn đậu phộng vừa đi về phía nhà mình.
Buổi tối nằm trên giường, Chử Vân Sơn lại đè, không biết sao Sơn Tảo bỗng nghĩ đến Vương thị, lại nghĩ đến tiếng chửi mắng cùng tiếng khóc hôm nay nghe được, không nhịn được thở dài một câu, “Thật tốt, sao phải cần giúp đỡ…”
Chử Vân Sơn đang chui đầu vào trê cổ nàng có chút sửng sốt, lại hiểu ngược ý của nàng, ngẩng đầu lên nhìn Sơn Tảo chằm chằm, mặt Sơn Tảo nhất thời đỏ bừng, tay chân luống cuống nói, “ Thiếp không nói chàng, không phải nói chàng…”
Ánh mắt Chử Vân Sơn hơi híp lại, “trong lúc này mà nàng còn có thể nghĩ tới chuyện khác?”
Sơn Tảo nhất thời khàn giọng, đúng vậy nha, những lúc này, nàng sao lại có thể nghĩ tới chuyện sát phong cảnh như vậy chứ?
“ Đáng đánh.”
Chử Vân Sơn nhàn nhạt nói hai chữ, cả người lại lần nữa đè lên. Tình đến chỗ sâu, Sơn Tảo níu thật chặt cánh tay Chử Vân Sơn, theo thân thể hắn trên dưới phập phồng, đầu óc cũng trở nên mơ mơ màng màng, chỉ nghe pằng một tiếng, mông nàng liền bị đánh một cái không nặng không nhẹ.
Cũng không đau, chỉ là…chỉ là có một loại cảm giác đặc biệt…Sơn Tảo nhẹ nhàng ai một tiếng, còn chưa kịp phản kháng, liền bị động tác càng thêm cuồng dã của Chử Vân Sơn dẫn tới gió lốc càng lúc càng mãnh liệt hơn nữa.

Ngày thứ hai, Chử Vân Sơn tinh thần sảng khoái dẫn theo Đại Mao vào núi, Sơn Tảo ở trong phòng vừa thẹn vừa cáu, hận hận lấy ra y phục thay thế cho Chử Vân Sơn, đánh vào đó bành bạch 2 cái cho hả dạ.
“ Để cho chàng đánh ta, dám đánh ta, ta trả lại cho chàng hai cái! Xem ai lợi hại hơn ai.”
Rèm cửa phòng bị vén lên, Sơn Tảo có chút kinh hãi, vội xoay người, theo bản năng đem y phục giấu sau lưng, ngơ ngác nhìn Chử Vân Sơn vẻ mặt không có biểu tình gì đi vào lấy một đoạn dây, lại đi tới cửa.
Hắn sẽ không có nghe được đâu…
“Ta…”
“Thiếp cái gì cũng không có nói.” Chử Vân Sơn vừa mới mở miệng, Sơn Tảo