Tác giả: PUM
Ngày cập nhật: 03:36 22/12/2015
Lượt xem: 1341414
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1414 lượt.
u không có náo nhiệt như vậy rồi, cục xương gia như ta đây cũng sẽ nhanh chóng không xem được nữa…”
Đợi đến khi tối trời, tất cả mọi người giải tán, Nhị Xuyên đi tới bên cạnh Chử Vân Sơn đụng hắn một cái, “Thợ săn ca, huynh chọn người nào?”
Chử Vân Sơn chau mày, vẫn chưa trả lời câu hỏi, cổ của Nhị Xuyên liền bị Nghiêm Võ đáp lời, “Nhị Xuyên, chúng ta đừng có như vậy, ngươi cần phải có quy cũ một chút.”
Mặt Nhị Xuyên đỏ lên, Nghiêm Võ cười với Chử Vân Sơn một tiếng, “Thợ săn ca, huynh có thể chọn cho phụ thân ta nha.” Nói xong hắn quay mặt về phía Nhị Xuyên trợn mắt làm một cái mặt quỷ, bỏ chạy.
“ Tên khốn khiếp Nghiêm Võ, quy củ của ngươi đây sao?” Nhị Xuyên tức giận muốn nhảy cả hai chân.
Xa xa truyền đến tiếng cười hi hi ha ha của Nghiem Võ, “Theo ngươi học…”
“ Ca, đừng nghe tên tiểu tử khốn khiếp đó, huynh cần phải chọn cho phụ thân đệ, không thèm nghe huynh nói nữa, đệ đi tìm tên kia, phải đem hắn quản lý cho chặt một chút, tên kia đầy bụng quỷ kế.” Nhị Xuyên nói xong, thở phì phò đi tìm Nghiêm Võ.
Chử Vân Sơn nhìn hai người một trước một sau chạy đi không biết nên khóc hay nên cười, Sơn Tảo đã cười đến đứng lên không nổi, “Thiếp sao lại không biết thợ săn ca nhà ta lại trở thành một miếng mồi ngon rồi, ai cũng muốn cướp.”
Chử Vân Sơn khẽ mỉm cười, cúi bên tai nàng nhẹ giọng nói, “Nàng cũng là miếng mồi ngon, tối nay thợ săn ca sẽ đem nàng ăn.”
“Đừng làm rộn!” Sơn Tảo thẹn thùng mặt đỏ bừng, tại sao lại không đứng đắn rồi.
Tối hôm đó, Sơn Tảo hoàn toàn trở thành một miếng mồi ngon, Chử Vân Sơn thật sự đem nàng ăn sạch sẽ, còn buộc nàng kêu ‘thợ săn ca ca’, ngày thứ hai, khi thức dậy giọng của Sơn Tảo cũng tắc rồi, nàng xấu hổ trực tiếp núp ở trong chăn.
“Chàng là người xấu xa, thiếp làm sao có thể gặp người chứ!”
Sơn Tảo buồn bã bụm mặt, đoán chừng người của cả thôn đều cũng nghe thấy rồi, thật sự không có mặt mũi đi gặp người mà.
Tinh thần Chử Vân Sơn rất tốt, “Vậy thì trách buổi tối đi ngủ, ai còn quản nhiều chuyện như vậy, mau dậy ăn điểm tâm đi, ăn xong còn đi bãi đập, hôm nay sẽ náo nhiệt lắm đấy.”
Hôm nay muốn chọn thôn trưởng, không đi không được. Sơn Tảo vừa thẹn thùng vừa cáu, ăn xong điểm tâm, vừa ra khỏi cửa đã gặp Vương thị, Vương thị cười ha hả cùng nàng chào hỏi, “Đại muội dậy sớm ghẹ, rốt cuộc là trẻ tuổi, thật là có tinh thần.”
Sơn Tảo mặt đỏ đến dưới cổ, không nghĩ cũng biết lời này có ý gì, lúng túng ứng đối, nàng len lén liếc nhìn Chử Vân Sơn, mặt Chử Vân Sơn bình tĩnh, giống như chuyện gì cũng chưa từng xảy ra.
Vương thị che miệng cười trộm, “Phu thê tân hôn, người trẻ tuổi mà khó tránh được.”
Sơn Tảo cũng không dám nói tiếp, cúi đầu, tăng nhanh bước chân đi về phía bãi tập.
Đến bãi tập, người cũng đã đến khá đông đủ, bên trong ánh mắt hài hước của mọi người, Sơn Tảo không tự chủ được mà co người lại, nàng âm thầm thề ở trong lòng, về sau không bao giờ kêu cái gì ‘thợ săn ca ca’ nữa!
Phương pháp chọn rất đơn giản, mỗi nhà một người, mỗi người cầm trong tay một tảng đá đặt trước mặt ba người đứng trước cả thôn, người nào có nhiều tảng đá nhất, người đó chính là thôn trưởng.
Ông cụ nghe xong cười ha hả, “Tốt, tốt, tốt, cứ làm như thế, như vậy mới thú vị.”
Nhìn thấy có người lấy ra một cái rổ trúc nhỏ, ông cụ lắc đầu liên tục, “Cứ trực tiếp đặt trước mặt bọn họ, lấy rổ làm cái gì, hòn đá các ngươi cũng chọn xong rồi, lớn hơn.”
Mọi người không thể làm gì khác hơn là lấy lại rổ trúc, mỗi nhà chọn một tảng đá lớn bằng khoảng bàn tay, ở phía Sơn Tảo dĩ nhiên là do Chử Vân Sơn cầm.
Sơn Tảo khẽ nhìn bên cạnh một chút, Vương thị cầm tảng đá, xem ra tướng công nhà nàng ta lại ra ngoài, nhìn đứa bé lớn hơn một chút đang ngồi chồm hỗm trên đất chơi con kiến, Sơn Tảo khẽ than thở trong lòng, một mình Vương thị thật sự không dễ dàng.
Căn cứ cách nói của ông cụ, ba người đều muốn nói chuyện, coi như tự mình tranh thủ người bầu chọn. Đầu tiên ra sân chính là Nghiêm Tam, hắn nguyên bản là người có tài ăn nói, vừa mở miệng đã chọc cho mọi người vui vẻ rồi.
“Con người của ta nha, có thể hát tốt mấy câu, nếu mọi người chọn ta, ta lập tức hóa trang diễn cho mọi người một đoạn.” Mọi người rối rít nói xong, hắn lại nói tiếp, “Thật ra thì chọn thôn trưởng để làm gì? Còn không phải là vì mọi người làm việc sao? Nghiêm Tam ta là người có lòng nhiệt tình, không có ý đồ gì khác, chỉ nói chúng ta ở cùng một thôn, mấy chục năm tình nghĩa, mọi người đều tin được Nghiêm Tam này, vậy thì chọn ta hay không, ngày mai đoàn kịch nhỏ tới hát, ta đều vì mọi người lên hát một đoạn, cũng xem như là một việc vui phải không!”
Hắn hi hi ha ha một phen xong, cũng giành không ít tiếng vỗ tay của mọi người.
“Thật sự không chọn cũng sẽ diễn?” Trong đám người không biết ai hô lên một tiếng, Nghiêm Tam vội đáp ứng, “Thật sự xem ta là loại người gì, không chọn cũng sẽ diễn!”
Mọi người cười ha ha.
Đến phiên Thành thúc, hắn cũng cười ha hả, “Chọn ai cũng như nhau, dù sao đều là vì trong thôn làm việc.” Không giống Nghiêm Tam, ông chỉ nói đơn giản một