Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thề Nguyện

Thề Nguyện

Tác giả: Tắc Nhĩ

Ngày cập nhật: 02:48 22/12/2015

Lượt xem: 1343849

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3849 lượt.

tới nay Dụ Lan luôn hy vọng tìm được thể xác đủ mạnh mẽ để Cứ Phong có thể sống nhờ, sau đó dùng cửu chuyển chân hồn đan để cho Cứ Phong thoát khỏi vòng luân hồi của lục giới —”
Đúng lúc Thiên Sắc đang giải thích cặn kẽ, bên ngoài cửa vang lên giọng cười lười biếng pha lẫn chút chế giễu: “Thiên Sắc, thật không ngờ, ngươi còn hiểu ta hơn chính bản thân ta.”
Thiên Sắc không quay đầu lại cũng biết người đến là Dụ Lan tâm địa chẳng tốt lành gì kia. Từ ngày biết Dụ Lan có cửu chuyển chân hồn đan, nàng liền hiểu Dụ Lan nhất định sẽ thừa cơ xuống tay với Thanh Huyền. Cho nên, nàng tuyệt đối không dám lơi lỏng, chỉ sợ hắn trúng đòn hiểm độc của Dụ Lan.
Đôi giày thêu buông từng bước, dường như không chút để ý, Dụ Lan miễn cưỡng bước vào phòng, che miệng ngáp một cái, đôi mắt dán chặt lên người Thanh Huyền. Cuối cùng, nàng mỉm cười thật xinh đẹp, cất giọng ngọt ngào chết người: “Tiểu đồ đệ, hai ngày nay sư phụ ngươi trông chừng chặt quá nha.” Nàng bĩu môi như muốn thể hiện sự bất mãn, rồi lại hít mũi khẽ hừ một tiếng, tiếp đó vẫn là chất giọng ngọt ngào như trước: “Chẳng cho ta cơ hội nào cả.”
Thiên Sắc quay người lại, theo bản năng che trước người Thanh Huyền. Đôi mắt lạnh nhạt nhìn chằm chằm đôi mắt như rắn ngủ đông của Dụ Lan, đề phòng không chút lơi lỏng, nhưng lời thốt ra lại là với Thanh Huyền: “Nàng ta hy vọng lấy được thân thể của ngươi dùng làm thể xác cho Cứ Phong sống nhờ.”
Thanh Huyền chợt hiểu ra, vì sao mỗi khi Cứ Phong nhìn hắn đều là bộ dạng ghen tuông. Thì ra là vì ham muốn độc chiếm! Có điều ghen tuông như vậy chẳng phải rất kỳ lạ khó hiểu sao? Cho dù Cứ Phong vô cùng xem trọng Dụ Lan, nhưng với hắn mà nói thì Dụ Lan không hấp dẫn chút nào cả.
… Được rồi, hắn thừa nhận, tuy hắn hy vọng sư phụ cũng chiều theo ý mình như Dụ Lan, lúc nào cũng chủ động cho hắn ngọt ngào. Nhưng nghiêm khắc mà nói, hắn lại rất thích dáng vẻ đoan chính của sư phụ, Dù sao, sư phụ là của một mình hắn, dáng vẻ phong tình, ngượng ngùng say mê lòng người chỉ thích hợp để đóng cửa cho một mình hắn thưởng thức, không nên để cho đám người nhàm chán này nhìn thấy.
“Hy vọng đạt được thì đã sao?” Nghĩ như vậy, hắn đột nhiên có hứng trêu đùa, tiến lên vài bước bước, vòng tay ôm lấy Thiên Sắc đang đứng phía trước, nhìn về phía Dụ Lan với ánh mắt khiêu khích. Dán sát vào tai Thiên Sắc, cố ý thì thầm bằng giọng nói không lớn không nhỏ: “Cho dù có hy vọng thì nàng ta cũng chỉ có thể đứng nhìn mà thôi, thân thể này của ta, chỉ duy nhất sư phụ có thể tận hưởng, sao đến lượt nàng ta?!”
Những lời như thế khiến Thiên Sắc đỏ mặt, bởi vì bị Thanh Huyền ôm chặt nên không biết nói gì cho phải , chỉ có thể im lặng lúng túng, ngại ngùng.
Nghe được những lời khiêu khích của Thanh Huyền, Dụ Lan càng cười ngọt ngào và gian xảo hơn nữa.
“Nói như vậy, tiểu đồ đệ ngươi chê tay chân ta quá chậm chạp phải không?” Một lọn tóc rũ xuống bên khuôn mặt xinh đẹp của nàng. Nụ cười mỉm bên đôi môi đỏ mọng khiến người ta khó hiểu, nét cười ấy càng làm tôn thêm dáng người và dung nhan tuyệt mỹ của nàng. Không biết vì sao đột nhiên xuất hiện không khí quái dị khiến người ta không nói nên lời.
Nàng lấy tay che miệng lại, nụ cười khéo léo ẩn hiện hai đồng xu bên má: “Ngày mai là ngày vui của Tố Bạch và Triệu Thịnh, cũng là lúc ta và Phong Cẩm ước định, cho nên bất luận thế nào, đêm nay cũng phải lấy được thân thể của ngươi!” Khẽ dừng lại, nàng đột nhiên thu lại nụ cười, nheo mắt nhìn Thanh Huyền, ánh mắt chợt trở nên sắc bén như mũi dao nhọn: “Đợi đến lúc hồn phách Cứ Phong nhờ cửu chuyển chân hồn đan vào thân thể của ngươi, ta chắc chắn sẽ thương hương tiếc ngọc, hưởng thụ thật tốt thân thể này!”






Thuyền xa bến đợi tình dang dở
Kẻ ở người đi kiếp phũ phàng
Vằng vặc đêm mơ chờ bóng hạc
Một chiều vút cánh bỏ lầu hoang...
(Tiểu Vũ Vi)
Dụ Lan vừa dứt lời, bầu không khí xung quanh đột ngột lạnh buốt, trong tích tắc dường như cả tiếng gió thổi cũng ngừng lại, sự vắng lặng, im ắng dần lan tràn cả không gian.
Nét mặt của Thiên Sắc vẫn y như cũ, không hùa theo cũng không phản đối lời đề nghị này, một bàn tay nàng hơi hướng về sau như đã sẵn sàng, lại như mang theo tính toán mà mọi người không thể nào đoán được.
Xem tình hình này, có lẽ sắp ra tay.
Thanh Huyền đứng sau Thiên Sắc âm thầm vận khí, hắn thầm nghĩ Dụ Lan mà ra tay hắn cũng sẽ không khách sáo nữa. Dù sao, sư phụ đã che chở hắn rất lâu, bây giờ xem như hắn đã có chút thu hoạch cũng nên lôi khí phách nam nhi ra rồi. Đương nhiên, hắn không dám chắc hắn có thể thắng nổi Dụ Lan, nhưng ngày đó ở U Minh điện hắn còn nhớ mình đã đỡ một chiêu trực diện với Bắc Âm Phong Đô đại đế. Nhưng mà, hắn lại không tài nào nhớ rõ chuyện sau đó, nghe sư phụ bảo Bán Hạ sư bá đến kịp lúc cứu hắn, tuy nhiên hắn vẫn luôn cảm thấy có gì đó rất lạ lùng.
Lùi một bước mà nói, dù hắn không tự lượng sức mình, cuối cùng không đánh lại Dụ Lan thì khi đó sư phụ lại nhúng tay cứu giúp, thế thì có thể miễn cưỡng xem là hắn và


Lamborghini Huracán LP 610-4 t