Vợ Yêu Thịnh Thế Của Thiếu Tướng
Tác giả: Tắc Nhĩ
Ngày cập nhật: 02:48 22/12/2015
Lượt xem: 1343857
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3857 lượt.
Thự im lặng chìm trong suy nghĩ, nàng kích động nói không ngừng, thì bên cạnh vang lên tiếng cười khẽ phá phong cảnh.
Chu Ngưng quay đầu lại nhìn, chỉ thấy trong đám cây cối âm u dưới bóng hoàng hôn, gã hồ yêu Hoa Bất Ngôn đang nhàn nhã dựa vào thân cây, vẻ mặt hớn hở như đang xem kịch vui.
Gã hồ yêu mắc dịch này!
“Chậc chậc chậc!” Hoa Bất Ngôn vừa lắc đầu vừa tặc lưỡi, giở giọng quái gở: “Tiểu hoa yêu, muốn quấn lấy một chàng trai mà ngươi hung dữ, bám riết người ta như vậy là hỏng chuyện, chi bằng để ca ca dạy cho ngươi nhé. Một cô gái muốn quyến rũ một chàng trai thì đầu tiên phải dịu dàng, sau đó yêu thương nhung nhớ, lấy thân báo đáp, gạo nấu thành cơm. Đương nhiên, nếu chàng trai này thuộc dạng đầu gỗ không hiểu phong tình thì ngươi có thể dùng thủ đoạn đặc biệt. Sau khi chuyện đã thành, y dám chối bỏ không chịu trách nhiệm, ngươi có thể rêu rao khắp nơi để tranh thủ sự thông cảm, sau đó lấy đạo nghĩa trách nhiệm buộc y vào khuôn khổ. Nhưng, ngươi cũng phải để ý kẻo bị y quay lại cắn cho một phát trả đũa, vì dù sao hành vi bội tình bạc nghĩa không chịu trách nhiệm xưa nay là chuyện đệ tử Thần Tiêu phái am hiểu nhất, ngay cả chưởng giáo Thần Tiêu phái Phong Cẩm cũng đức hạnh thế mà, đệ tử trong phái đương nhiên phải học theo…”
Ngọc Thự không biết Hoa Bất Ngôn, vốn không để ý lời của gã. Nhưng khi nghe Hoa Bất Ngôn nhắc tới “Phong Cẩm” với lời lẽ quá đáng, y liên nhíu mày, biết kẻ mới đến này chẳng tốt đẹp gì.
“Ngươi! Gã hồ yêu không biết xấu hổ này!” Chu Ngưng đang nổi nóng, lại nghe Hoa Bất Ngôn trêu chọc nói chuyện không đâu, lại càng tức giận. Nghiến răng, quát lên dữ dằn: “Gã hồ yêu chết tiệt, cút xa bà đây ra!”
“Ha ha, tiểu hoa yêu, bản lĩnh không cao, tính tình lại không tốt, ta không biết xấu hổ ư!?” Bị mắng nhưng Hoa Bất Ngôn cũng không thèm để ý, ngược lại chỉ nhẹ nhàng cười, ngứa miệng châm chọc: “Ta không biết xấu hổ nhiều lắm cũng chỉ là tự mình đa tình chỉ dạy cho tiểu nha đầu không có mắt như ngươi nghệ thuật quyến rũ, ít ra ta chưa từng không biết xấu hổ quấn lấy một người con trai xa lạ bên đường, mặt dày bắt người ta phải thừa nhận quen biết mình.”
Chu Ngưng bị y châm chọc tức đến xanh mặt, lại không biết phải đáp lại như thế nào.
“Nghe nói tiểu hoa yêu nhà ngươi đã bái thằng tiểu quỷ Thanh Huyền làm sư phụ, coi như miễn cưỡng lẫn vào được Thần Tiêu phái. Bây giờ cái tốt thì không học, lại cố tình bắt chước thằng quỷ sứ đó học chiêu bám riết, quấn chân rất thành thạo.” Thấy Chu Ngưng không thể đáp trả, Hoa Bất Ngôn càng đắc ý, hai tay khoanh trước ngực, bộ dạng không coi ai ra gì: “Thằng tiểu quỷ Thanh Huyền kia liều chết đeo bám Thiên Sắc cô nương. Còn ngươi, tiểu hoa yêu, lại không biết tự lượng sức mình, mưu toan quấn quýt —” dừng một chút, gã cười ra vẻ thần bí, ánh mắt chuyển sang Ngọc Thự: “Tiểu hoa yêu, ngươi cũng biết chàng trai đứng trước mặt ngươi là đệ tử của Phong Cẩm, tính ra thì dù không phải sư bá thì cũng là sư thúc của ngươi! Vốn đã có một đôi thầy trò loạn luân, bây giờ lại thêm các ngươi nữa, chỉ sợ đệ tử Thần Tiêu phái am hiểu nhất chỉ có mỗi việc này — thú vị, thật thú vị!”
Giọng điệu Hoa Bất Ngôn càng ngày càng suồng sã, toàn những lời sỉ nhục và mỉa mai, thậm chí không hề kiêng dè châm biếm toàn bộ Thần Tiêu phái. Ngọc Thự cảm thấy sự nhẫn nại của mình đã đến giới hạn. Y nhướn mắt, sự chế giễu và khinh thường kìm nén nơi đáy mắt bỗng nổi lên như gió lốc vô hình, như bóng râm tối tăm quét nhẹ qua trán: “Các hạ thân là người tu đạo, đáng lẽ phải thận trọng từ lời nói đến việc làm, dẫn dắt người khác hướng thiện. Ham thích hóng chuyện thị phi như thế đã là không nên, bây giờ lại còn kích động một cô gái chưa trưởng thành dùng thuật quyến rũ —”
Thường ngày Hoa Bất Ngôn chướng mắt nhất hạng người mở miệng ra là chính nghĩa, giờ thấy Ngọc Thự từ lời nói đến hành động đều có vài phần giống Phong Cẩm, vốn đã chẳng ưa thì sao dễ dàng buông tha.
Cười lạnh một tiếng, gã ngắt lời Ngọc Thự, cố ý kiếm chỗ đâm chọt: “Thật sự là kỳ quá đi, chẳng phải ngươi nói chưa bao giờ gặp nàng ta ư, sao lại biết nàng ta chưa trưởng thành? Hay là — ngươi từng thử rồi sao?”
Ngọc Thự cũng không phải là người dễ nổi nóng, xưa nay có thể kìm chế rất tốt, nhưng lúc này nghe Hoa Bất Ngôn lấy sự trong sạch của một cô nương ra trêu chọc, y không thể nhịn nổi nữa: “Miệng lưỡi toàn những lời dơ bẩn!” Y giận không thể kìm nổi, khuôn mặt lạnh lẽo. Đôi mày rậm xếch lên, đáy mắt đen sâu thẳm nhíu lại, hai con ngươi ánh lên cơn tức giận như hai khối băng lạnh.
Lặng lẽ niệm chú, y vươn tay lên cao, đầu ngón tay thoáng hiện luồng sáng màu lam, bàn tay hơi nắm chặt, cuối cùng gọi ra một thanh kiếm màu xanh thẫm sáng loáng!
“Mới nói vậy đã muốn đánh nhau rồi, đây cũng là chuyện Thần Tiêu phái ngươi am hiểu nhất!” Hoa Bất Ngôn nhướn mày lạnh lùng liếc Ngọc Thự, dường như không muốn đánh nhau với y: “Sư bá sư điệt các ngươi từ từ nói chuyện đi, hôm nay bản công tử không có tâm trạng đánh nhau, không tiếp!”
Nói xong, y liền niệm quyết ẩn thân lủi mất, chớp mắt đã khôn