Old school Swatch Watches

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thề Nguyện

Thề Nguyện

Tác giả: Tắc Nhĩ

Ngày cập nhật: 02:48 22/12/2015

Lượt xem: 1343813

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3813 lượt.

con gái y yêu thương vì y mà cùng đường.
Thậm chí y biết rất rõ, mỗi lần y đổi thân thể là sẽ hao phí mấy trăm năm tu vi của nàng, tuy rằng nàng rất mạnh nhưng tu vi không phải là thứ không cạn kiệt. Cho tới nay, thật ra là nàng đã dùng mạng của nàng để giữ mạng cho y! Y là người phàm, kết cục cuối cùng cũng chỉ là vào luân hồi đầu thai chuyển kiếp, nhưng nàng là yêu, một khi hết tu vi kết cục chỉ có một mà thôi.
Có lẽ, y nên sớm bước lên con đường này, nên sớm cắt bỏ những ràng buộc này, cùng yêu thương chung hoạn nạn lâu như vậy, cũng là lúc nên quên đi hết mọi chuyện.
“Dụ Lan…” Y kéo dài hơi tàn, khóe môi nở nụ cười cuối cùng, gọi tên nàng, mọi cảm giác như căng lên đến cực hạn không biết sẽ đứt bất cứ lúc nào. Khẽ hé môi, y nhìn nàng thật sâu, tựa như muốn dùng chút sức lực cuối cùng khắc sâu khuôn mặt nàng vào trái tim: “Nàng còn nhớ rõ Cứ Phong lúc ban đầu không?”
“Nàng còn nhớ rõ Cứ Phong lúc ban đầu không?”
“Nàng còn nhớ rõ Cứ Phong lúc ban đầu không?”
“Nàng còn nhớ rõ Cứ Phong lúc ban đầu không?”

Giống như tiếng động vang lên từ đáy vực sâu, giọng nói này giống như thanh âm của trời, như tiếng hát từ cõi Phật, lập tức khiến mọi sự giận dữ của Dụ Lan tan biến.
Đúng vậy, Cứ Phong lúc ban đầu, giống như một đóa hồng đầy gai nhọn, tuy rằng lời lẽ cay nghiệt, lạnh lùng kiêu căng, nhưng trái tim của chàng cực kỳ mềm mại. Chính trái tim mềm mại này đã làm nàng hiểu được phồn hoa vạn dặm đều là gió thoảng mây trôi, thế gian này chỉ có một chữ “Tình” là bất diệt.
Nàng và y, không phải không có nghi ngờ, cũng không phải không có hiểu lầm, rất nhiều thời điểm, sự lo lắng của y cũng ảnh hưởng đến sự tự đắc của nàng. Y vốn là một chàng trai có suy nghĩ rất tự tôn, nàng không tiện chủ động nên chỉ có thể chờ, chờ y mở rộng trái tim nói hết những bí mật tận đáy lòng với nàng. Cho tới bây giờ, nàng biết rất rõ, tuy y thường xuyên giương nanh múa vuốt, nhưng trái tim của y tinh tế hơn bất cứ ai, cũng lo lắng cho nàng hơn bất kỳ kẻ nào.
Nàng luôn bảo vệ trái tim mềm mại này thật cẩn thận, nhưng không ngờ sự bảo vệ này lại chính là một kiểu tổn thương bản thân mình.
Có điều, y nghĩ rằng mối liên hệ giữa nàng và y chỉ đến đây là kết thúc rồi sao?
Đồ ngốc này thật khiến người khác đau lòng!
Y có còn nhớ, nàng đã chấp nhận lời hứa “Đời đời kiếp kiếp” không?
“Đồ ngốc.” Nàng cười nhẹ nhàng, nước mắt rốt cục cũng rơi xuống, chậm rãi nhỏ trên hai gò má của y: “Trong mắt ta, chàng vĩnh viễn là Cứ Phong lúc ban đầu, cho tới bây giờ cũng chưa từng thay đổi.”






Như đã nhận được lời cam đoan, đôi con ngươi mờ hơi sương của Cứ Phong bỗng tỏa sáng rạng rỡ, cuốn hút lòng người. Rèm mi khẽ run, y nở một nụ cười khoan thai, Cứ Phong chăm chú ngắm nhìn khuôn mặt Dụ Lan gần trong gang tấc, ngón tay mảnh khảnh lau đi từng giọt lệ hoen trên mi nàng, giọng Cứ Phong khàn khàn nhỏ như tiếng muỗi vo ve, ngữ điệu vừa đau xót vừa quyến luyến: “Cho dù… có nhớ… thì sau này… cũng… cũng nên… quên đi…”
Không chờ Dụ Lan đáp lại, đôi tay lưu luyến trên mặt nàng đột ngột ngừng lại, ngón tay trắng trẻo không còn sức lực rơi thẳng xuống tựa như một đóa hoa tàn lụi lặng lẽ biến mất khỏi nhân thế này, mà y cũng chầm chậm nhắm mắt lại.
Hoàn toàn khác với dự đoán của Thanh Huyền và Thiên Sắc, Cứ Phong đi rồi Dụ Lan không khóc thương thảm thiết, cũng không gào thét bi ai. Nàng rất im lặng, nét mặt chết lặng không chút biểu cảm, dường như nước mắt nàng đã cạn khô, Dụ Lan cứ mãi ôm Cứ Phong, chăm chú nhìn y như con rối bị cắt đứt dây.
“Quên ư?” Thật lâu, thật lâu sau, Dụ Lan mới cất tiếng vừa như đáp lại yêu cầu cuối cùng của y vừa như lẩm bẩm bày tỏ nỗi lòng mình. Một nút thắt xoắn chặt lại quặn thắt cõi lòng, nàng muốn khóc nhưng cuối cùng chỉ có thể bật cười: “Muốn ta quên chàng, sao chàng có thể nói dễ dàng thế?”
Cứ Phong hay giận dỗi vì nàng thích làm theo ý mình, lúc nào cũng xem lời y nói như gió thoảng bên tai. Bây giờ, về tình về lý nàng nên hoàn thành yêu cầu cuối cùng của y, nhưng tại sao chứ, sao y lại muốn nàng làm một điều nàng vĩnh viễn không làm được?
Vốn tưởng rằng dùng tình lay động, dùng lý phân tích sẽ khiến Dụ Lan đổi ý, nhưng mà Dụ Lan chỉ nở một nụ cười: “Chàng đau khổ thì ta sẽ trả lại chàng từng chút từng chút một, nếu chàng không nhớ chuyện cũ thì ta sẽ kể lại từng chi tiết với chàng.” Tuy rằng nét mặt bình thản, nhưng khóe mắt Dụ Lan đã đỏ ửng, đôi mày mảnh rủ xuống, những lời nàng nói nhẹ nhàng như gió thoảng mây trôi nhưng lại càng khiến người ta thấy đau thương, chua xót: “Cuộc đời của chàng vốn đã bị ta làm rối loạn, đời đời kiếp kiếp chàng mãi mãi chỉ thuộc về ta.”
Đúng vậy, nàng không thể nào quên Cứ Phong, cũng không có khả năng từ bỏ y. Từ xưa đến nay Dụ Lan là người ngang ngược, mạnh mẽ, việc gì nàng đã quyết thì nhất định sẽ nắm chặt trong tay, cho dù nắm chặt đến mức đối phương hấp hối hoặc nàng va vấp máu chảy đầu rơi cũng tuyệt đối không lơi lỏng, không từ bỏ.
Cho dù việc đó có đi ngược