XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thề Nguyện

Thề Nguyện

Tác giả: Tắc Nhĩ

Ngày cập nhật: 02:48 22/12/2015

Lượt xem: 1343819

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3819 lượt.

với ý của Cứ Phong thì đã sao chứ?
Nàng hiểu tâm ý của Cứ Phong, nhưng mà nàng chưa từng hứa với y là sẽ ai đi đường nấy, cũng chưa từng nói sẽ quên y, như vậy còn việc gì nàng không thể làm chứ?
Đời đời kiếp kiếp, y vĩnh viễn là người đàn ông của nàng!
Trên người Cứ Phong đã có dấu ấn của nàng từ rất rất lâu rồi!
Thiên Sắc liếc nhìn Thanh Huyền, bắt gặp nét chấn động như rất khâm phục sự cố chấp và dũng khí của Dụ Lan trên mặt hắn. Thở dài bất đắc dĩ, cõi lòng Thiên Sắc ngập tràn xót xa, nàng bỗng cảm nhận được có một thứ tình cảm xa lạ chưa từng biết đang dâng trào trong lòng, sợi tơ tình chôn giấu sâu tận linh hồn nàng rung lên giai điệu bi thương: “Dụ Lan, người và yêu khác biệt, ngươi cần gì phải cố chấp như vậy?”
“Cố chấp?” Dụ Lan cười chua chát, một nỗi rung động chẳng biết là kiêu ngạo hay là trào phúng ngập tràn đáy lòng, đáy mắt thoáng nét u ám: “Ngươi nói đúng, Dụ Lan ta không những cố chấp mà còn cực kỳ ngoan cố. Nhưng mà, ta thật không rõ ngươi còn hơn ta bao nhiêu?”
Thiên Sắc biết Dụ Lan đang định nói gì tiếp, một tình cảm xa lạ quấy nhiễu cõi lòng nàng, nhưng Thiên Sắc vẫn không đáp, nét mặt lạnh lẽo tựa băng sương.
Dù biết rõ chạm vào nỗi đau của người khác là rất thất đức, nhưng Dụ Lan tự thấy sự hiền hậu chưa bao giờ liên quan tới nàng. Nàng là người thích gì làm nấy, chẳng e dè gì. “Nếu không phải ta trộm Cửu chuyển chân hồn đan trước thì hôm nay kẻ bị Cửu Trọng Thiên đuổi bắt sẽ là ngươi.” Dừng một lát, Dụ Lan đột ngột xoay người, dùng ánh mắt cực kỳ lạ lùng chăm chú nhìn Thanh Huyền, sau một lúc lâu nàng mới nói tiếp: “Tuy tiểu đồ đệ của ngươi dùng Cửu chuyển chân hồn đan thoát khỏi luân hồi lục giới, trường sinh bất tử. Nhưng còn ngươi, chưa biết chừng sẽ bị phạt nhốt vào Tỏa Yêu Tháp hoặc Hóa Yêu Trì, toàn bộ tu vi tiêu tan, cuối cùng bị đánh về nguyên hình.”
Lời Dụ Lan khiến Thanh Huyền trợn mắt há hốc mồm, nét mặt ưu tư lập tức thay đổi, hắn như bị sét đánh, khóe mắt cay cay, sự áy náy ngập tràn cõi lòng.
Đúng vậy, hắn từng nghe sư phụ định trộm Cửu chuyển chân hồn đan cho hắn, nhưng hắn đã quá ngây thơ, chưa từng nghĩ đến việc sư phụ sẽ gặp phải điều gì khi làm như vậy. Hắn vẫn luôn hăng hái nhiệt huyết, hứa hết chuyện này đến chuyện khác, nhưng mà nói thì dễ hơn làm, hắn chưa từng thực hiện được một lời hứa nào cả.
Tình cảm của hắn với sư phụ, sao sánh bằng một phần vạn của sư phụ dành cho hắn?
Biết rõ lời Dụ Lan là thật, nhưng Thiên Sắc vẫn không lên tiếng, nàng cúi đầu giữ im lặng. Nàng không muốn thừa nhận mọi chuyện trước mặt Thanh Huyền, nàng biết mình cũng là người thích làm theo ý mình, nhưng mà ngoại trừ thứ đó nàng còn có thể làm gì cho hắn?
Nàng chắc chắn không thể vượt qua kiếp nạn để phi thăng, dù nàng mất hết tu vi cũng được, hay bị đánh về nguyên hình cũng thế, ít ra Thanh Huyền sẽ không gặp nguy hiểm nữa. Hắn là con chim non nàng tự tay chăm sóc, nếu ngày đó đến, nàng bằng lòng biến thành một con chim tước đậu trên cửa sổ nhà hắn, ngắm nhìn hắn mài mực, chép kinh, bình an sống trên cõi đời này.
* Thực ra chim tước chính là chim sẻ. Có câu thành ngữ “Bọ ngựa bắt ve, hoàng tước phía sau hoặc Bọ ngựa bắt ve sầu, chim sẻ rình phía sau” cũng là một. Nhưng để mang vẻ huyền huyễn nên MDH sẽ để là chim tước (Chu Tước một trong tứ linh cuả Trung Hoa). Đây là ước nguyện đầu tiên và cũng là duy nhất của nàng.
“Ngươi cho là ngươi làm thế hắn sẽ vui sao?” Dụ Lan biết mình đã chạm đến nỗi khổ trong lòng của hai người này, đột nhiên nàng thấy hai người thật đáng thương. Lắc lắc đầu, nàng nhìn Thiên Sắc bằng ánh mắt sâu xa, ánh mắt sắc bén đó như nhìn thấu hồn phách, hiểu rõ suy nghĩ trong lòng Thiên Sắc: “Thế nhưng, ngươi có từng hỏi, điều hắn thực sự muốn là gì chưa?”
Đúng vậy, tuy Cứ Phong không nói nhưng nàng luôn biết y muốn gì, nhưng Cứ Phong ngốc nghếch của nàng lại không rõ nàng muốn gì!
Cứ Phong cứ nghĩ rằng, y rời khỏi nàng thì nàng có thể quay lại làm Dụ Lan trước kia sao?
Không, không có y, nàng chỉ là một cô hồn lẻ loi, đơn độc, tựa như cánh bèo trôi giạt lênh đênh, một mình một bóng sống trên thế gian này.
Dứt lời, Dụ Lan xoay người dần biến mất trong hang động tối tăm, chỉ còn lại loáng thoáng một bóng hình mờ ảo, nàng bước từng bước vừa bi thương vừa kiên cường.
“Sư phụ.” Thanh Huyền cúi đầu, bước đến bên Thiên Sắc, tuy rằng hắn cao lớn nhưng không thể dấu nét mặt thiếu niên hoảng sợ, dường như hắn muốn nói gì đó nhưng rất khó mở lời, thần sắc dần ảm đạm.
Thiên Sắc quay người lại, lẳng lặng nhìn hắn rồi đột ngột hỏi: “Thanh Huyên, ngươi muốn điều gì?”
Câu hỏi này khiến Thanh Huyền trợn trừng mắt.
Những lời của Dụ Lan còn quẩn quanh trong đầu hắn, như người đang nằm mơ chợt tỉnh giấc, hắn ngây ngô nghĩ. Nếu một ngày nào đó sư phụ hỏi hắn muốn điều gì thì hắn nên trả lời thế nào, thật không ngờ cái ngày đó lại là hôm nay!
Cân nhắc rất lâu, cuối cùng hắn đã xác định được ý muốn của mình, lúc này hắn mới ngẩng đầu lên rạng rỡ nhìn Thiên Sắc, giọng nói rất nhẹ cũng rất chân thành, thận trọng: “Sư phụ,