Snack's 1967

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thề Nguyện

Thề Nguyện

Tác giả: Tắc Nhĩ

Ngày cập nhật: 02:48 22/12/2015

Lượt xem: 1343800

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3800 lượt.

cả đóa hoa mai dưới tuyết dường như cũng thấy xấu hổ mà phơn phớt hồng.
“Ngươi dậy rồi?” Tuy không quay đầu nhưng Bán Hạ lại lên tiếng trước như có mắt sau lưng vậy, y không hề hoang mang, thần sắc thong dong, giọng nói trầm thấp vang trong sân viện yên tĩnh nghe rất rõ ràng: “Vào trong ngủ cùng Thiên Sắc thêm một lát, ta đã dặn người chuẩn bị nước ấm, sẽ đưa đến ngay.”
Hai chữ “ngủ cùng” của Bán Hạ làm Thanh Huyền nghẹn lại, vốn hắn cảm thấy hơi chột dạ vì lần đầu làm chuyện xấu, bây giờ cảm giác đó đã tan tành mây khói, có chăng là sự ngượng ngùng khó thốt nên lời.
Xem qua, Bán Hạ đã biết rõ sự tình.
“Bán Hạ sư bá, hôm qua rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?” Là tò mò hay là nghi hoặc cũng được, tóm lại Thanh Huyền thấy ý đồ của Bán Hạ rất khó hiểu, hắn bèn bước lên trước định hỏi kỹ càng: “Sư phụ con vì sao người lại…” trong tích tắc có thứ gì đó chợt lướt qua đầu hắn, Thanh Huyền bỗng nhớ lại Thiên Sắc tối qua vừa nhiệt tình vừa quyến rũ lòng người. Bất giác tơ lòng run lên, cảm xúc rung động ẩn sâu trong hồn phách lập tức trào dâng. Hắn không biết dùng từ nào để hình dung, cũng không muốn kể lại tỉ mỉ chuyện bí mật của mình, hắn khẽ ho che giấu rồi mới hỏi một câu không quá rõ ràng: “Vì sao sư phụ lại khác hẳn ngày thường?”
Lúc này Bán Hạ mới xoay người lại: “Nàng đắc đạo từ yêu thân, mặc dù đã phi thăng thành tiên nhưng vẫn còn chút yêu tính ẩn giấu, một khi phá giới ăn mặn thì sẽ bộc lộ bản tính.” Tuy rằng đang nói tới chuyện của Thiên Sắc, nhưng ánh mắt Bán Hạ nhìn Thanh Huyền rất kỳ dị, tựa như lần đầu gặp một người xa lạ, ánh mắt sắc bén như muốn xuyên thấu người ta.
Thanh Huyền cũng cảm nhận được vẻ khác thường trong ánh mắt Bán Hạ, hắn biết bây giờ mình có truy cứu cũng chẳng ra chuyện gì. Nhưng mà, người hắn quan tâm tâm nhất đương nhiên là Thiên Sắc, hắn không hiểu “Phá giới” mà Bán Hạ nói là gì: “Phá giới ăn mặn?”
Suy ngẫm kỹ, xưa nay sư phụ rất cẩn thật việc ăn uống, người không đụng tới thức ăn trần gian, chỉ có một lần ngoại lệ đó là hạt hướng dương mà Tố Bạch cô nương đưa tới.
Nếu nói tới cơ hội phá giới ăn mặn, như vậy chỉ có chén trà Tố Bạch dâng lên cho Thiên Sắc.
Như nhìn thấu suy nghĩ của Thanh Huyền, Bán Hạ giải đáp thắc mắc của hắn: “Ta đã bỏ một giọt máu vào chén trà Tố Bạch dâng cho Thiên Sắc.” Nhưng mà, tuy y nói là mình làm nhưng lại không nói chủ nhân của giọt máu ấy là ai, Thanh Huyền đương nhiên sẽ không biết mục đích của y là gì.
“Nhưng tại sao…” Thanh Huyền còn muốn hỏi tiếp, nhưng Bán Hạ đã nâng tay ra dấu một cách lạnh lùng, y không cho hắn đặt câu hỏi nữa.
Đôi mắt Bán Hạ như bắt lấy hồn phách người khác, ngũ quan xưa nay ôn hòa, tao nhã bỗng rõ ràng góc cạnh, giọng nói trầm thấp như thần thánh, uy nghi không thể xâm phạm: “Đừng hỏi nhiều, cũng đừng đi lung tung, có một số chuyện sau này ngươi sẽ hiểu.”
Giọng nói kia tuy nghiêm trang nhưng ngữ điệu lại lạnh nhạt không chút cảm xúc khiến Thanh Huyền bất giác rùng mình. Tuy hắn vẫn rất nghi ngờ nhưng nếu tiếp tục truy vấn thì chẳng khác nào đã được món hời mà còn đi rêu rao, rơi vào đường cùng hắn đành phải lúng túng đáp vâng rồi xoay người về phòng ngủ.
Nghi ngờ trong lòng sôi trào như bọt khí, Thanh Huyền cẩn thận suy xét các mối liên hệ, một dự cảm xấu chợt dâng lên trong lòng. Thanh Huyền cảm thấy, dường như hắn và Thiên Sắc đã bị kéo vào một cái bẫy lớn, nhưng lại không biết điều nguy hiểm trong cạm bẫy kia.
Dù thế nào đi nữa, cách tốt nhất bây giờ là rời xa tất cả quay về Yên sơn!
Ngắm nhìn Thiên Sắc nằm trên giường, một ý nghĩ xấu xa chợt lướt qua đầu, hắn khẽ cười đểu, sau đó quỳ xuống trước giường, cúi đầu, lưng thẳng tắp.
Khi Thanh Huyền đứng dậy thì Thiên Sắc đã tỉnh, có lẽ vì rời xa cơ thể ấm áp của hắn thì nàng đã thấy khó ngủ.
Đúng vậy, qua mấy ngàn năm sau khi bị Phong Cẩm bội bạc đây lần đầu tiên nàng có thể an tâm yên giấc.
Nhưng mà, sau khi tỉnh dậy, nàng vẫn giữ tư thế cuộn người lại, không dám nhúc nhích. Chuyện đêm qua, nàng biết mình bị người khác gài phá giới ăn mặn, cho nên mới có thể vứt bỏ luân lý và đạo đức xưa nay mà chủ động với Thanh Huyền. Ký ức đêm qua ùn ùn ùa tới khiến nàng quẫn bách, mà hơi ấm và vòng tay của hắn vẫn quanh quất đâu đây, khiến nàng chẳng biết phải làm sao, chỉ đành nằm cuộn tròn cứng đờ ở đó.
Nghe tiếng mở cửa, Thiên Sắc chợt thấy căng thẳng, trong phút chốc tất cả cảm xúc lúng túng, xấu hổ, áy náy đồng loạt bùng lên. Nàng chỉ có thể bị động chờ hắn chạy tới bên mình như xưa nay, nhưng nàng thật không biết mình nên đáp lại thế nào.
Tuy nàng từng có ý định về Yên sơn thành thân với hắn, nhưng thật không ngờ lại nảy sinh chuyện đột ngột thế này. Nhưng dù nói thế nào đi nữa, chuyện không nên có đều đã xảy ra, vậy thì bây giờ dù hắn có yêu cầu gì thì cũng đành chiều theo ý hắn.
Thiên Sắc cứng đờ người, bất an chờ đợi, nhưng qua rất lâu vẫn không nghe thấy âm thanh gì. Trong lúc kinh ngạc, nàng xoay người lại mới phát hiện Thanh Huyền khoác chiếc áo mỏng manh quỳ trước giường, đầu cúi xuống như đang sám hối!
Chẳng thể