Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thề Nguyện

Thề Nguyện

Tác giả: Tắc Nhĩ

Ngày cập nhật: 02:48 22/12/2015

Lượt xem: 1343805

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3805 lượt.

e dè thêm nữa, Thiên Sắc ngồi dậy, nhíu mày, vừa ngạc nhiên vừa khó hiểu: “Thanh Huyền, ngươi quỳ làm gì?”
Thanh Huyền không đáp ngay, chỉ cúi thấp đầu, một lúc lâu sau giọng nói trầm thấp rầu rĩ vọng tới, ngữ điệu ngập tràn hối hận: “Hôm qua sư phụ say, Thanh Huyền bị ma ám… lỡ mạo phạm sư phụ… hủy mất danh tiết của sư phụ… Thanh Huyền biết tội mình phạm đáng chết vạn lần, không thể dung tha… xin sư phụ trách phạt!”
Thanh Huyền nói thế khiến Thiên Sắc dở khóc dở cười.
Rõ ràng là do nàng bất cẩn phá giới bộc lộ yêu tính, bây giờ sao lại thành Thanh Huyền bị ma ám?
Nếu muốn trách phạt…
Người bị phạt phải là nàng…
Thiên Sắc cười khổ đành thở dài bất đắc dĩ: “Nền đất lạnh lắm, cho dù ngươi có quỳ thêm một ngàn năm cũng chẳng ích gì, đứng lên đi.”
Vốn Thanh Huyền cúi đầu vì đang cười trộm, nhưng câu trả lời của nàng khiến hắn ngạc nhiên. Hắn tính vào lúc Thiên Sắc suy nghĩ cách trách phạt hoặc nàng không đáp lại thì hắn sẽ chua thêm một câu…: “Chi bằng phạt Thanh Huyền bạc đầu giai lão, mãi không xa rời sư phụ vậy.”
Nhưng không ngờ, Thiên Sắc lại trả lời như vậy, bỗng chốc hắn thấy hơi uất ức, Thanh Huyền ngẩng đầu đứng dậy, không nói không rằng, cởi sạch y phục rồi leo lên giường ôm chặt lấy Thiên Sắc.
Tuy đêm qua hai người còn thân mật hơn thế này, nhưng bây giờ yêu tính trong người Thiên Sắc đã biến mất nên đương nhiên không quen lắm với cử chỉ gần gũi giữa nam và nữ. Nàng bất an xoay người né tránh, nhưng bỗng cảm giác được cơ thể ấm áp của Thanh Huyền đang kề cận bên mình, bỗng chốc người nàng cứng đờ như xác chết.
Thanh Huyền không phải kẻ ngốc, đương nhiên biết Thiên Sắc không quen hành vi ngọt ngào tình tứ kiểu này, những lời lúc nãy là hắn muốn cho nàng một bậc thang leo xuống. Bây giờ, nhận ra vẻ mất tự nhiên của nàng, hắn không những không lùi lại mà còn xáp tới gần, châm dầu vào lửa: “Sư phụ, hôm qua có phải Thanh Huyền quá thô lỗ khiến người đau không?” Hắn kề sát bên nàng, học theo cách nàng mê hoặc hắn tối qua, đôi môi mỏng khẽ khàng trượt từ bờ vai lên chiếc gáy mảnh khảnh của nàng, ngay cả giọng nói cũng khàn khàn thổi bùng lên ngọn lửa tình rực cháy.
Giờ phút này, Thiên Sắc cảm nhận thấy sự nhiệt tình của hắn, từng ngón tay nóng bỏng siết chặt thắt lưng nàng, như muốn ôm chặt nàng trong vòng ôm của hắn. Dần dà hơi thở nóng rẫy của hắn lướt qua gáy nàng vừa tê vừa nhột, nụ hôn phớt dần biến thành những cái mút mát quyến luyến, nồng nàn, khiến nàng chẳng biết làm sao chỉ có thể ngẩng đầu, nhắm mắt, run rẩy: “Thanh Huyền, đừng…” Hơi thở như run lên, cơ thể bị quấy nhiễu thổi bùng lên một ngọn lửa nóng rực, khiến nàng muốn vươn tay đẩy hắn ra, nhưng khi bàn tay vừa chạm vào cơ thể hắn, cảm xúc ấm áp đó khiến nàng do dự, chẳng biết mình nên đẩy hắn ra hay là theo bản năng ôm chặt lấy hắn.
May mà sự tra tấn ngọt ngào này không kéo dài lâu, khi hắn hôn lên vành tai nàng, hắn chợt dừng lại thì thầm bên tai nàng: “Sư phụ, sau này Thanh Huyền sẽ không gọi nàng là sư phụ nữa.”
Chẳng biết tại sao, nàng bất chợt nhớ lại cảnh tượng hắn bái nàng làm sư phụ, khi lần đầu tiên gọi nàng là “sư phụ” nét mặt hắn tràn ngập kính sợ, lòng nàng bất giác dâng lên cảm giác bối rối, áy náy và mặc cảm tội lỗi. “Vậy ngươi định gọi vi sư là gì?” Nàng chôn chặt tất cả cảm xúc của mình, khẽ cất tiếng: “Vi sư còn nhớ, khi vi sư giúp ngươi chữa thương ở Nhiễm Trù trấn năm xưa, ngươi từng nói vi sư đối xử với ngươi thật tốt giống hệt mẫu thân của ngươi.”
Có điều, khi đó nàng không thể ngờ rằng chỉ qua vài năm, chàng thiếu niên tuấn tú ấy lại cố chấp yêu nàng như thế?
Khi đó, hắn bảo nàng giống mẫu thân của hắn, cho nên nàng vẫn chăm sóc, quan tâm và yêu thương hắn như một bậc trưởng bối, nhưng tình cảm này rốt cuộc đã biến chất từ bao giờ?
Vốn tưởng rằng giữa hai người là tình cảm thầy trò, nhưng từ khi nào lại biến thành tình yêu nam nữ?
Thanh Huyền không biết Thiên Sắc bây giờ đang xúc động nhớ lại, hắn ngẩn ngơ nhớ tới chút tính toán vụn vặt tự cho mình thông minh lúc trước, bất giác hắn dở khóc dở cười. Khi đó, hắn hiểu lầm vì tin đồn trong tứ hải bát hoang, hắn tưởng sư phụ có âm mưu bất chính với mình, hắn cảm thấy mình như người đi trên dây, bấp bênh lay lắt, lòng hắn lúc nào cũng sợ hãi bất an, nhưng tới hôm nay hắn vẫn còn phải lo sợ bất an…
Đúng!
Nỗi sợ hôm nay của hắn là sợ sư phụ không có âm mưu bất chính với mình!
“Nàng nghe nhầm chăng?” Hắn trơ mặt ra, ôm lấy nàng chậm rãi ngã xuống giường, nghĩ tới hai chữ “ngủ cùng” mà Bán Hạ nói, trái tim hắn nhộn nhạo khó kiềm chế, ánh mắt nóng bỏng tỏa ra và hơi thở ngắt quãng tỏ rõ rằng hắn không chỉ muốn “ngủ cùng” mà còn muốn làm thêm nhiều chuyện khác nữa, ngữ điệu của Thanh Huyền vừa trêu đùa vừa vô lại: “Rõ ràng lúc đó Thanh Huyền nói, nàng đối xử với Thanh Huyền thật tốt, giống hệt nương tử của ta.”
Sau đó, Thanh Huyền tuân theo tôn chỉ “Làm đồ đệ cũng chính là làm phu quân”, hoàn thành dặn dò của Bán Hạ mười phân vẹn mười!
******
Chờ đến khi tất cả chấm dứt cũng đã tới buổi trưa, thị nữ và nô bộc đã c


Polaroid