Tác giả: Tắc Nhĩ
Ngày cập nhật: 02:48 22/12/2015
Lượt xem: 1343724
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3724 lượt.
lần lịch kiếp đã kết duyên với Thái Nguyên Ngọc Nữ, sinh ra chư thần, được tôn là “Phụ thần”.
Vị phụ thần này còn được gọi là “Thượng Thai Hư Hoàng đạo quân” đứng đầu tam thanh… cũng chính là Phù Lê Nguyên Thủy thiên tôn.
* Tam Thanh là ba vị thần tiên tối cao trong Đạo giáo tại Trung Quốc. Ngọc Thanh, Thượng Thanh, Thái Thanh tượng trưng cho cõi (huyễn/ảo cảnh) mà các vị thiên tôn này ngự. Ngọc Thanh Nguyên Thuỷ thiên tôn (tên gọi trong truyện là Phù Lê Nguyên Thủy thiên tôn); Thượng Thanh Linh Bảo thiên tôn; Thái Thanh Đạo Đức thiên tôn, cũng chính là Thái Thượng Lão Quân. (có thể xem lại đoạn đầu chương 26). (Tuy nhiên, wiki Trung Quốc lại bảo rằng Phù Lê Nguyên Thủy thiên tôn là vị thần tiên đứng đầu, đứng trên cả Tam Thanh, là “cha” của Ngọc Thanh Nguyên Thủy thiên tôn. Nhưng theo như truyện thì lại thuộc Tam Thanh, nên MDH mặc định coi Phù Lê là Ngọc Thanh. Ai biết gì hơn xin đính chính cho MDH) Theo đạo kinh truyền lại, Phù Lê Nguyên Thủy thiên tôn được sinh ra từ linh khí tự nhiên, có trước cả vạn vật trong vũ trụ. Bản thể của người trường tồn bất diệt, cho dù lục giới gặp tai kiếp, thiên địa càn khôn đều bị hủy diệt cũng không ảnh hưởng đến sự tồn tại của người. Mỗi lần trời đất được tạo dựng lại, Phù Lê Nguyên Thủy thiên tôn sẽ đến nhân gian, truyền thụ đạo thuật, cứu khổ độ người. Cho nên, lần này Hạo Thiên không còn cách nào giải quyết ổn thỏa đành phải cầu xin sự giúp đỡ của Phù Lê Nguyên Thủy thiên tôn.
Nhưng, đúng vào lúc Hạo Thiên quyết tâm muốn đến tầng trời thứ ba mươi sáu, cũng là tầng trời cao nhất Đại La Thiên, tìm đến Ngọc Kinh tiên phủ ở Ngọc Thanh huyễn cảnh bái kiến Phù Lê Nguyên Thủy thiên tôn, báo với người chuyện khó giải quyết này; thì bỗng dưng ánh sáng tỏa khắp trời, Phù Lê Nguyên Thủy thiên tôn tỏa ánh hào quang bảy mươi hai màu sắc lại không mời mà đến, người ngự trên mình thần thú đầu lân đuôi báo thân rồng, giẫm trên ánh sáng lành tiến về Cửu Trọng Thiên.
“Thiên Tôn, Bình Sinh nó…”
“Cũng không phải không có cách.” Những điều Hạo Thiên lo nghĩ, làm sao Lê Nguyên Thủy thiên tôn lại chưa từng nghĩ tới? Lòng ông khẽ rung, đồng tử thăm thẳm, vô số dao động hiện trong đáy mắt. Sau đó đôi mắt sâu như đầm cổ lặng lẽ nhìn sắc trời mênh mông bên ngoài Lăng Tiêu bảo điện, vừa yên tĩnh vừa bình thản: “Phải khiến tiểu tước nhi kia tâm như tro tàn, không còn lưu luyến với Bình Sinh, cam tâm hồn phi phách tán thì mới có thể lấy trái tim trả cho Bình Sinh.”
Nghe những lời này lại nhớ những hành vi của Thiên Sắc, Hạo Thiên cười khổ. Tuy lúc trước Thiên Sắc muốn cứu Thanh Huyền cũng đã chấp nhận luyện hóa thân thể mình để lấy trái tim ra, nhưng quyết định đó cũng xuất phát từ tình yêu sâu đậm với Thanh Huyền. “Muốn Thiên Sắc trả lại tim, cam lòng để hồn phi phách tán là chuyện rất dễ dàng. Nhưng muốn con bé tâm như tro tàn, không còn lưu luyến…” Hạo Thiên cười khổ, nghĩ tới sự quật cường và ngang bướng của nàng, khuôn mặt y nhăn nhó, một lúc lâu sau mới cắn răng bật ra từng lời than thở: “Chỉ e còn khó hơn lên trời!”
Đúng vậy, tiểu tước nhi này nếu thật có thể quên tình thì đã vượt qua được kiếp nạn, tu thành chính quả, chứ sao còn tạo thành cục diện khó xử ngày nay? Cho dù con bé chết, cũng sẽ chết vì tình, muốn nó quên tình đoạn yêu, không hề lưu luyến thì nói dễ hơn làm!
“Chính vì vậy, nên việc này cần phải bàn bạc kỹ hơn.” Phù Lê Nguyên Thủy thiên tôn khẽ khàng thở dài, tựa như rất bùi ngùi. Tiểu tước nhi Thiên Sắc vì Bình Sinh mới có cơ duyên tu thành tiên đạo, tuy ông chưa từng gặp Thiên Sắc nhưng lúc Bình Sinh chuyển thế thành người phàm Thanh Huyền lại cuồng si tiểu tước nhi kia, sau đợt Trường Sinh yến ông cũng đã nghe kể lại đôi chút.
Trong lòng ông, bất luận thế nào thì chia rẽ uyên ương cũng là cử chỉ tổn hại công đức bản thân, nhưng Bình Sinh là thần, lại đứng đầu Tứ ngự, gánh vác trọng trách của thần, có liên quan đến sinh linh trong lục giới. Chẳng lẽ, thật muốn để mặc Bình Sinh liều lĩnh cùng tiểu tước nhi trở thành một đôi uyên ương bỏ mạng vì tình, hồn phi phách tán sao.
Thật ra, nếu ai gặp phải vấn đề khó giải quyết này cũng đều không biết làm cách nào cho đúng.
Xưa nay, tình nghĩa khó vẹn toàn, cho dù ông là “Phụ thần” cũng không thể nghĩ ra cách vẹn cả đôi đường.
“Theo ta thấy, sau khi Bình Sinh tỉnh lại, đừng để nó gặp tiểu tước nhi sẽ hay hơn. Một hồn một phách đúc từ tinh hoa nhật nguyệt vốn không phải là nguyên thần của nó, một khi không thể kiềm lòng với tiểu tước nhi mà chạm vào nhau thì hồn phách còn lại trên cơ thể sẽ bị trái tim triệu hồi, tinh khí và nguyên thần cũng sẽ bị tiểu tước nhi dần hấp thụ…” Trầm mặc rất lâu, giọng nói của Phù Lê Nguyên Thủy thiên tôn dù vẫn bình thản nhưng lại như mặt hồ đóng băng vào mùa đông, ẩn dưới lớp băng là từng đợt sóng ngầm, nỗi lo lắng tràn ngập đôi mắt: “Đến lúc đó, nguyên thần Bình Sinh suy kiệt, đương nhiên sẽ nhanh chóng rơi vào giấc ngủ vĩnh hằng, còn tiểu tước nhi sẽ có được sức mạnh vô biên, yêu tính cũng theo đó tăng trưởng. Nếu dã tính khó thuần mất đi bản tính, thì chỉ sợ cuối